Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 398: Cố Nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:16:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâu lâu tiếng đàn du dương, mờ ảo vang lên, chính giữa đại sảnh còn một ao nước nhỏ bốc nghi ngút, trong ao những lá sen lay động nhẹ nhàng, mấy con cá chép vàng quẫy đuôi bơi lội tung tăng.

Khung cảnh đến mức như thuộc về thế giới trần tục .

Hoa Mộ Thanh ngắm xung quanh, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò và thích thú.

Khổ nỗi là Tiền Đức Tài dẫn đường phía , mồ hôi trán ông kịp khô ướt đẫm!

Lúc nào ông cũng len lén liếc Mộ Dung Trần đang thong thả cạnh Hoa Mộ Thanh phía , chân tay run rẩy chuột rút đến nơi nhưng dám để lộ cho khác thấy.

Khổ nỗi hơn nữa, khí chất và y phục của Mộ Dung Trần cùng Hoa Mộ Thanh đều xuất chúng, đặc biệt là dung mạo của hai thật sự khó ai sánh bằng trong thiên hạ, đến cũng thu hút ánh .

Quả nhiên, Hoa Mộ Thanh dừng bên bờ ao, tò mò ngắm mấy con cá vàng xinh đang tung tăng bơi lội bên trong, Mộ Dung Trần liếc mắt thấy ít công t.ử trong đại sảnh nàng đến ngẩn !

Sắc mặt lập tức sầm xuống, quên mất để tiểu nha đầu đeo mạng che mặt ! Bị mấy tên háo sắc chằm chằm như , đúng là tức c.h.ế.t !

Hắn lập tức kéo Hoa Mộ Thanh lòng, ánh mắt lạnh như băng quét qua một vòng xung quanh.

Nhiều khí thế đáng sợ của dọa cho giật , thậm chí còn kinh hãi đến mức rơi cả chén rượu trong tay.

Mọi ánh lập tức thu , ai dám thêm một nào nữa.

Hoa Mộ Thanh lúc đầu cũng cho giật , mới phản ứng , cảm thấy buồn . Rõ ràng bao nhiêu tình ý với , thế mà cái tính chiếm hữu kỳ quái chi phối, thật là...

Nàng đẩy nhẹ Mộ Dung Trần một chút.

Tiền Đức Tài run rẩy tiến đến gần, nở nụ nịnh nọt: "Cái đó... Cửu... Đại thiếu gia, phòng khách của ngài ở bên ạ..."

Mộ Dung Trần nắm tay Hoa Mộ Thanh, dừng thêm giây phút nào, thẳng về phía .

Tiền Đức Tài rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm một , nhanh ch.óng khom lưng đuổi theo.

Cho đến khi hai họ nghỉ trong căn phòng khách nhất của Bồng Lai Các, kèm theo cả một sân riêng vô cùng rộng rãi.

Tiền Đức Tài lập tức "phịch" một tiếng quỳ xuống mặt Mộ Dung Trần.

Nước mắt rưng rưng, ông nghẹn ngào : "Không ngờ bao nhiêu năm xa cách, vẫn còn cơ hội gặp ngài... Nô tài, nô tài Tiền Đại Phương, xin dập đầu thỉnh an Cửu Thiên Tuế gia!"

Mộ Dung Trần bên bàn, một tay chống cằm, hờ hững liếc ông : "Đứng lên ."

"Vâng !"

Tiền Đức Tài đáp lời, lau nước mắt, hình béo tròn lắc lư khó khăn dậy, len lén liếc Mộ Dung Trần. Dù vẫn còn sợ hãi nhưng so với lúc cũng thả lỏng hơn vài phần.

Ông len lén liếc Hoa Mộ Thanh đang tự uống nước bên cạnh, dè dặt hỏi: "Không điện hạ xuống phương Nam là vì chuyện gì...?"

Mộ Dung Trần khẽ nhếch môi : "Lão Tiền , chỉ hình ông nở , mà lòng cũng to gan hơn đấy. Ngay cả chuyện của bổn Đốc mà cũng dám hỏi nhiều lời ?"

Tiền Đức Tài suýt nữa quỳ xuống.

Ông run lập cập, nịnh: "Chẳng qua là... điện hạ xuống phía Nam, còn che giấu phận kỹ càng như , nô tài nghĩ chắc chắn là chuyện gì khó giải quyết nên mới mạo hỏi thêm một câu. Dù nô tài cũng sống ở Dương Châu mấy năm , thể giúp chút gì đó cho điện hạ."

Quỷ Tam bên cạnh thì cảm thấy buồn .

Hơn mười năm , khi Mộ Dung Trần dẫn đám Quỷ Vệ bọn họ cung việc, vì hiểu quy củ nên từng lẻn ngự thiện phòng trộm đồ ăn, Tiền Đại Phương bắt gặp.

Lúc đó, ông còn cầm muôi đuổi đ.á.n.h bọn họ chạy bán sống bán c.h.ế.t. kết quả, ông Mộ Dung Trần đè xuống đất một trận.

Từ đó về , mỗi thấy Mộ Dung Trần là ông sợ như thấy tổ phụ , thỉnh thoảng còn mang đồ ăn ngon đến dâng lên cho Ty Lễ Giám.

Sau , khi tiên hoàng băng hà, một tên quản sự trong ngự thiện phòng định hãm hại Tiền Đại Phương, bắt ông tuẫn táng theo tiên hoàng, lấy cớ là tiên hoàng thích nhất món ăn của ông nên bắt ông xuống âm phủ mà nấu tiếp.

Lúc đó, may mắn là Mộ Dung Trần ngang qua, thuận tay c.h.é.m bay đầu tên quản sự, gián tiếp cứu Tiền Đại Phương một mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-398-co-nhan.html.]

Sau , Quỷ Tam Tiền Đại Phương rời cung về quê, ngờ hôm nay tái ngộ ở thành Dương Châu .

Hơn mười năm trôi qua, Tiền Đại Phương giờ trở thành một lão béo mập, còn thì từ một thanh niên non nớt trở thành một nam t.ử đầy những vết sẹo mặt.

Thật đúng là thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng chờ đợi một ai.

Đang lặng lẽ cảm thán thì bên , Mộ Dung Trần lên tiếng: "Chuyện của bổn Đốc, nếu cần ông giúp thì sẽ . Hôm nay gặp cố nhân, thì hãy trổ tay nghề năm xưa, nấu cho bổn Đốc một bàn tiệc thật ngon ."

Tiền Đức Tài lập tức gật đầu lia lịa, xoa tay : "Điện hạ yên tâm, nô tài nhất định sẽ chuẩn cho ngài một bàn rượu thịt ngon tuyệt cú mèo!"

Nói xong, liền hớn hở chạy ngoài.

Quỷ Tam và Quỷ Lục liếc , đều bật .

Còn Quỷ Thập thì từng gặp Tiền Đức Tài, là một kẻ ham ăn, lão béo nấu nướng thì liền lập tức lén lút bám theo.

Mộ Dung Trần liền thấy Hoa Mộ Thanh đang nâng chén , đôi mắt sáng long lanh .

Hắn mỉm , : "Lão đầu bếp trong cung năm xưa , món cá chua ngọt là tuyệt hảo. Chiều nay nàng cũng ăn bao nhiêu, thể thử tay nghề của ông một chút."

Vừa nhắc đến chuyện buổi chiều, mặt Hoa Mộ Thanh nóng bừng lên.

Hôm nay, nàng cố ý quyến rũ , kết quả suýt chút nữa Mộ Dung Trần... lột sạch ngay thuyền. May mà vẫn còn kiềm chế, nghĩ nơi đó tiện, lạnh dễ khiến nàng nhiễm lạnh nên mới quá.

Thế nhưng xương quai xanh và phần bụng của nàng vẫn còn đau rát vì c.ắ.n.

Nàng mím môi, cố tỏ bình tĩnh đặt chén xuống, : "Điện hạ khen như , hẳn là ngon lắm ."

Mộ Dung Trần liếc sắc đỏ đang lặng lẽ lan gương mặt nàng, ngón tay gõ nhẹ cằm, bất chợt nghiêng đầu đến sát tai nàng, khẽ: "Tối nay... tiếp tục nhé?"

"!!!"

Hoa Mộ Thanh run b.ắ.n lên, nước ấm trong tay cũng hất ngoài.

Nàng trừng mắt , thấy đang bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Gương mặt nàng càng đỏ bừng như lửa thiêu đốt, trong lòng chỉ mắng thầm: Đồ yêu nghiệt c.h.ế.t tiệt!

Đêm .

Tuyết trắng phương Nam rơi đầy trời, gió lạnh thổi qua cuốn theo những bông tuyết như những tinh linh giữa màn đêm, bay tán loạn vội vã rơi xuống.

Tuyết hòa dòng nước tĩnh lặng của Tần Hoài, đọng mái nhà ngói đen tường trắng, tan vẻ thanh đạm đặc trưng của Giang Nam, khiến cả đất trời như phủ lên một màu trắng muốt.

Trong một tiểu viện dành cho khách quý tại Bồng Lai Các, căn phòng trong cùng sưởi ấm bằng lò than hạng nhất, khiến khí bên trong ấm áp như mùa xuân.

Trên chiếc giường lớn bằng gỗ chạm khắc tinh xảo, Hoa Mộ Thanh sấp, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , hai tay siết c.h.ặ.t lấy chiếc chăn gấm đỏ thêu kim tuyến bên .

Trên nàng chỉ còn một lớp trung y mỏng manh màu trắng, để lộ chiếc cổ mong manh, thon dài.

Một bàn tay trắng ngần từ phía vươn tới, nắm lấy cổ áo hai bên vai nàng, từ từ kéo xuống.

Hoa Mộ Thanh khẽ rên một tiếng, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t hơn, thể khẽ run lên theo bản năng.

Bàn tay đó chậm rãi kéo lớp áo mỏng xuống từng chút, để lộ đôi vai mịn màng, xương bướm nhỏ nhắn, đường sống lưng mềm mại và vòng eo mảnh dẻ.

Cho đến khi bộ trung y cởi bỏ, tấm lưng trắng ngần như ngọc trai lộ ánh nến vàng dịu nhẹ.

"Ưm..."

Hoa Mộ Thanh vùi mặt gối.

 

Loading...