Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 387: Điện Hạ, Ta Khó Chịu Quá…
Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:16:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt mày Hoa Mộ Thanh đại biến, lập tức đẩy mạnh Thanh Hoàng , quát khẽ: "Mau !"
- "Điện hạ!"
Thanh Hoàng chịu buông tay: "Người với !"
Hoa Mộ Thanh túm c.h.ặ.t lấy tay áo , mạnh mẽ kéo tay xuống, nghiêm giọng: "Mau ! Giờ mà đối đầu với Mộ Dung Trần, chỉ con đường c.h.ế.t! Ta hứa với , nhất định sẽ bình an trở về kinh! Mau !"
- "Điện hạ..."
- "Đi !"
Từ xa vọng một giọng âm u như quỷ mị, nhanh ch.óng áp sát.
Giọng trầm khàn lạnh lẽo của Mộ Dung Trần vang lên giữa trung: "Thiên đường lối ngươi , địa ngục cửa ngươi cứ bước . Lại gặp , Thanh—Hoàng!"
Đồng t.ử Hoa Mộ Thanh co rút dữ dội, đẩy mạnh Thanh Hoàng nữa: "Đi mau! Đi !"
Thanh Hoàng bày bố cả một ván cờ lớn, nhưng ngờ cuối cùng vẫn thể kéo Hoa Mộ Thanh rời khỏi Mộ Dung Trần.
Trong lòng thể cam tâm?
Hắn vốn định liều c.h.ế.t đ.á.n.h một trận với Mộ Dung Trần, nhưng ngước mắt lên thì bất ngờ bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của Hoa Mộ Thanh.
Trái tim run lên, kiên quyết và cố chấp phút chốc hóa thành mềm yếu và xót xa.
Hắn cuống quýt đưa tay chạm khóe mắt nàng, luống cuống : "Người... đừng , ... là mà."
- "Mau !"
Hoa Mộ Thanh nghiến răng, chỉ cảm thấy ruột gan như thiêu đốt.
Không ngờ tay Thanh Hoàng chạm má nàng, nàng khựng ngẩng đầu lên, thấy trong đôi mắt đen nhánh như khói mực đầy ắp sự ôn nhu và thương tiếc.
Bàn tay ôm lấy nửa khuôn mặt nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua khóe mắt ướt của nàng vài .
Sau đó, khẽ : "Ta ... nhất định trở về. Ta... sẽ đợi."
Hoa Mộ Thanh khẽ động lòng, trong phút nghĩ tới điều gì.
bên , tiếng bước chân của Mộ Dung Trần ngày càng rõ rệt, nàng chỉ thể vội vàng gật đầu.
Chỉ thấy ảnh Thanh Hoàng như một bóng xanh lướt qua, nhanh như mây bay, biến mất bóng tối.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng đầu , liền thấy một bóng đen như hoa bỉ ngạn âm ti từ trung chầm chậm đáp xuống.
- "Bắt lấy , sống c.h.ế.t cần."
Giọng khàn của Mộ Dung Trần vang lên như tiếng chuông gọi hồn nơi địa ngục.
Vô bóng đen từ lưng lao như mưa tên, đuổi thẳng về hướng Thanh Hoàng rời .
Hoa Mộ Thanh siết c.h.ặ.t t.a.y, thấy đôi giày đen thêu hoa sen m.á.u của Mộ Dung Trần từng bước một chậm rãi tiến gần nàng.
Tuy rõ sắc mặt lúc , nhưng Hoa Mộ Thanh cảm thấy rõ ràng, mỗi bước tiến tới là một luồng hàn khí từ sống lưng lạnh buốt lan khắp nàng.
Nàng cúi đầu, đột nhiên nhớ cảnh trong xe ngựa khi rời kinh, lúc đó Mộ Dung Trần giận dữ đến phát cuồng, nh.ụ.c m.ạ và đùa bỡn nàng !
Ngón tay vốn siết c.h.ặ.t càng căng thêm, thậm chí bắt đầu run rẩy kiểm soát nổi.
lúc , Mộ Dung Trần tiến đến chỉ cách nàng mấy bước.
Giọng lạnh lẽo vang lên phía đầu nàng, âm u mà thấm lạnh tận xương: "Nương t.ử hôm nay yếu đuối thế? Ngay cả một ánh cũng ban cho vi phu ?"
Hắn dừng một chút, bỗng bật khẽ, giọng khinh miệt: "Hay là... trong lòng đang chột ?"
Lúc câu đó, Hoa Mộ Thanh thấy Mộ Dung Trần khẽ khuỵu gối, từ từ xuống ngang tầm nàng.
Đồng t.ử nàng khẽ co rút, c.ắ.n môi lùi , nhưng khí thế lạnh lùng toát từ khiến nàng dám động đậy.
Ngay đó, ánh mắt hai chạm .
Đó là một đôi mắt như thế nào?
Đen kịt, chút ánh sáng, tựa như vực sâu đáy, chỉ cần một cái là như hút , tan xương nát thịt.
Hoa Mộ Thanh trợn mắt, rõ thể tránh thoát, bèn vẻ đau đớn, chau mày, mím môi như nàng Tây Thi yếu đuối, thì thầm: "Điện hạ... khó chịu quá…"
Trong mắt Mộ Dung Trần thoáng hiện lên một tia lo lắng, nhưng chỉ lóe lên trong tích tắc, nhanh đến mức thể nhận .
Chẳng mấy chốc, cong môi nửa nửa , đầy châm chọc: "Khó chịu? Bổn đốc nàng vui vẻ lắm mà. Gặp cũ, mừng quá nên dám bỏ bổn đốc chạy theo kẻ khác, đúng ?"
Hoa Mộ Thanh thầm siết c.h.ặ.t lòng, nhưng mặt vẫn vẻ ngơ ngác khó hiểu: "Điện hạ gì ? Người cũ nào cơ?"
Mộ Dung Trần bỗng nhếch môi, vươn tay bóp cằm nàng, buộc nàng ngẩng đầu thẳng mắt . Ánh mắt hiện rõ sự tàn nhẫn: "Tiểu yêu tinh, đừng giở trò mặt bổn đốc."
Cằm Hoa Mộ Thanh bóp đau đến mức tê dại.
Bị ép đối diện với như , sự che giấu của nàng dường như đều phơi bày còn sót .
Trong phút chốc, nàng hoảng hốt, nên ứng phó .
Mộ Dung Trần dáng vẻ đó của nàng, ánh mắt cũng dần hẹp , từng từ đều chứa sát khí: "Hoa Mộ Thanh!"
Hắn nổi giận !
Hỏng !
Hoa Mộ Thanh theo bản năng rụt : "Ta... điện hạ đang gì... chẳng lẽ nghĩ cố tình bỏ với ai đó ? Ta bao giờ…"
- "Nàng dám ?"
Mộ Dung Trần lập tức túm lấy nàng, xốc thẳng lên, nghiến răng: "Xem bổn đốc đối với nàng đúng là quá mức nuông chiều ! Hoa Mộ Thanh, bổn đốc nuông chiều nàng đến mức gan trời nàng cũng dám , đến mức dám... dám…"
Hắn lặp lặp mấy , nhưng vẫn thốt nửa câu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-387-dien-ha-ta-kho-chiu-qua.html.]
Tựa như chọc giận đến cực điểm, như những lời sắp tổn thương chính , tổn thương… Hoa Mộ Thanh.
Hắn trừng trừng nàng, ánh mắt như nghiến nát cả đá.
Hoa Mộ Thanh như cảm nhận từng luồng oán khí tối tăm, mãnh liệt từ cuộn đến , đầu tiên trong đời, nàng thực sự thấy sợ Mộ Dung Trần.
Mặt nàng tái nhợt, lắc đầu liên tục: "Ta thực sự … chỉ là… nhận quá nhiều ân huệ của điện hạ, nên mua chút đồ gì đó mới lạ để tặng , ai ngờ xảy chuyện như … Điện hạ, thực sự …"
- "Khụ!"
Cơn độc mới tạm lắng xuống lâu, nay kích động, kinh hoảng, m.á.u huyết dâng trào, lập tức khiến độc tính tái phát.
- "Phụt!"
Một ngụm m.á.u tươi từ miệng Hoa Mộ Thanh phun .
- "Kiều Kiều!"
Trước khi ngất , Hoa Mộ Thanh mơ hồ thấy tiếng Mộ Dung Trần gọi một tiếng như .
Hình như… nàng cho sợ hãi ?
Điện hạ cao quý , , thật sự cố ý …
Hoa Mộ Thanh đắng đến mức tỉnh .
Vị đắng xộc từ khoang miệng, tê dại cả đầu lưỡi lan xuống cổ họng, đắng đến mức khiến nàng chỉ .
Nàng mở mắt một cách đau khổ, thấy khuôn mặt lạnh như băng, như yêu nghiệt của Mộ Dung Trần, lập tức run lên, văng một ít t.h.u.ố.c trong bát.
Nàng lén lút liếc một cái.
Mộ Dung Trần thèm ngẩng mắt, lạnh lùng thốt một chữ: "Uống."
Hoa Mộ Thanh mím môi, nhẹ c.ắ.n đầu lưỡi, kiên quyết mở miệng, thật sự đắng đến chịu nổi!
Thuốc gì mà đắng đến mức tỉnh khỏi hôn mê chứ!
Mộ Dung Trần dáng vẻ cố chấp, nũng nịu của nàng cũng vội, chỉ chậm rãi nhấc mắt liếc nàng một cái, lạnh giọng : "Muốn bổn đốc đút bằng miệng ?"
Hoa Mộ Thanh nhớ ngay khoảnh khắc đáng sợ khi ép uống t.h.u.ố.c bằng miệng , mắt nàng mở lớn, vội vàng giật lấy bát t.h.u.ố.c, tự dốc cạn một .
- "Ực!" Nàng uống cạn bát t.h.u.ố.c đắng ngắt chỉ trong một ngụm.
Sau đó, ôm c.h.ặ.t lấy cái bát rỗng, vẻ mặt đầy tuyệt vọng, run rẩy ngừng.
Thật sự là... quá đắng!
Cái thứ t.h.u.ố.c , chẳng khác nào bỏ gấp mười hoàng liên !
Vị đắng kinh khủng tê dại cả lưỡi nàng, đến mức suýt nữa nàng chẳng còn cảm giác gì, thì thấy Mộ Dung Trần đưa tay lấy một hũ gốm nhỏ tủ đầu giường.
Hoa Mộ Thanh thấy cái hũ, đôi mắt lập tức sáng rực lên, nàng nhớ rõ cái hũ , bên trong là mứt trái cây ngọt ngào mà nàng yêu thích!
Lập tức, đôi mắt nàng long lanh như chứa cả bầu trời , Mộ Dung Trần đầy mong chờ.
Thế nhưng, Mộ Dung Trần chỉ cúi đầu ngắm nghía cái hũ mứt, ý định cho nàng dù chỉ một viên, thậm chí còn chẳng thèm liếc nàng lấy một cái, mặc cho ánh mắt đáng thương tội nghiệp của nàng.
Hoa Mộ Thanh mím c.h.ặ.t môi, suy nghĩ một chút đặt cái bát xuống, đưa tay khẽ kéo tay áo của .
Mộ Dung Trần liếc mắt nàng, Hoa Mộ Thanh lập tức nở một nụ lấy lòng ngọt ngào, nhưng vẫn dửng dưng như , chỉ là cũng rút tay áo , để mặc nàng nắm lấy như .
Chỉ lạnh nhạt dời mắt nơi khác, hỏi: "Nàng Thanh Hoàng ?"
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh đổi, nàng nhanh ch.óng liếc một cái, chút ngập ngừng gật đầu: "Biết."
Ánh mắt Mộ Dung Trần sâu thẳm thêm vài phần, định đầu thì nàng tiếp lời: "Hắn là đội trưởng đội Ám Phượng, từng là Tống Hoàng Hậu tín nhiệm nhất. đó, vì biến mất khỏi bên cạnh Hoàng Hậu, suốt bao nhiêu năm cũng ai ở . Trong đội Ám Phượng cũng ai từng gặp ."
Mộ Dung Trần , nét mặt thoáng hiện lên một vẻ khác thường, hẳn sang nàng: "Ngay cả nàng cũng từng gặp?"
Hoa Mộ Thanh lắc đầu: "Chưa, chỉ là Hoàng Hậu đôi khi nhắc đến mà thôi."
- "Sao thế, điện hạ hỏi đến gì?"
Ánh mắt Mộ Dung Trần dừng khuôn mặt trắng bệch của nàng, trầm mặc một lát truy xét xem lời nàng thật giả nữa, chỉ chậm rãi : "Nàng , bắt nàng hôm đó... chính là Thanh Hoàng ?"
Hoa Mộ Thanh kinh ngạc: "Thanh Hoàng?! Điện hạ Thanh Vân chính là Thanh Hoàng?!"
Rồi như chợt hiểu điều gì đó, khẽ lẩm bẩm: "Bảo hôm đó với những lời đó..."
Mộ Dung Trần , sắc mặt đổi, liếc nàng dò xét: "Hắn gì với nàng?"
Hoa Mộ Thanh do dự một lúc mới đáp: "Sau khi bắt , nhiều chuyện. Nói rằng Tống Hoàng Hậu ngày bồi dưỡng , để 'bán cầu vinh'. Còn ... điện hạ là dễ sống cùng, dặn đừng nên quá gần gũi với ."
Nói đến đây, Hoa Mộ Thanh còn len lén liếc Mộ Dung Trần, nhỏ giọng tiếp: "Hắn còn hỏi ... uy h.i.ế.p ... ... thể cứu ..."
Lời còn dứt, Mộ Dung Trần bật khẽ, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: "Ha, chỉ dựa ? Cứ để thử xem. Nếu còn dám bước thêm một bước đến gần , sẽ khiến mà về."
Trong lời chứa đầy sát khí và sự độc địa, rõ ràng là nổi giận thật sự.
Cũng thôi, việc kẻ ngang nhiên cướp Hoa Mộ Thanh ngay mí mắt Mộ Dung Trần chẳng khác nào chạm vảy ngược của .
Đủ để thấy Thanh Hoàng là một tâm cơ thâm sâu đến mức nào.
Thế nhưng, khi thấy vẻ tức giận của Mộ Dung Trần, trong lòng Hoa Mộ Thanh âm thầm nhẹ nhõm, xem Quỷ Vệ vẫn bắt Thanh Hoàng.
Nàng mím môi, gì thêm.
Mộ Dung Trần dường như nhận điều gì đó, đột nhiên phắt sang, nheo mắt nàng đầy nghi ngờ: "Sao thế, đang lo lắng cho tình cũ của nàng ?"
- "..."
Hoa Mộ Thanh lập tức rút tay , tức giận : "Điện hạ, thể đừng lúc nào cũng nghĩ là loại như thế ? Chẳng lẽ cứ hễ bên cạnh xuất hiện một nam nhân nào thì đều mối quan hệ trong sạch với họ ?"
Nhìn như thế, chẳng khác nào một tình lang đang phát điên vì ghen tuông, chiếm hữu đến mức cực đoan.