Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 383: Ra Ngoài "Vô Tình Gặp Gỡ"

Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:16:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, khẽ mỉm với Hoa Mộ Thanh: "Mấy ngày nay trong thành đang lễ tế long trọng, nếu nương nương vội rời thể đến xem cho vui, chắc chắn sẽ khác hẳn so với kinh thành."

Trong lòng Hoa Mộ Thanh khẽ rung động, vô thức liếc Mộ Dung Trần nhưng thấy vẻ mặt vẫn hờ hững, dường như hề nhận điều gì đặc biệt.

Sau đó, Thanh Hoàng mang theo bộ lễ vật do thành chủ đưa tới rời .

Hoa Mộ Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng định cầm bát lên uống một ngụm, thì chợt thấy Mộ Dung Trần bên cạnh nhẹ nhàng cất tiếng: "Không nàng chê ngon ? Sao uống nữa ?"

Hoa Mộ Thanh khựng , mím môi, đặt chén xuống, dậy chỉnh áo váy : "Đã gấp rời thì phố dạo một vòng, phát hiện điều gì thú vị."

Nàng cần tìm cơ hội gặp Thanh Hoàng nữa. Tối qua quá vội vàng, nhiều chuyện còn dặn dò rõ ràng, nếu để cứ hành động tùy tiện như hôm nay, sớm muộn gì nàng cũng để lộ sơ hở mặt Mộ Dung Trần!

Để phát hiện nàng chính là Tống Vân Loan ?

Nàng tuyệt đối lặp vết xe đổ của kiếp , trở thành đối thủ mà luôn dè chừng!

Mộ Dung Trần vẻ mặt cố tình che giấu của nàng, dù nàng định gì nhưng cũng ngăn cản. Hắn chỉ dặn dò Lâm Nhi, Quỷ Tam, Quỷ Thập theo bảo vệ, còn thì về xử lý những điều tra mật mà Quỷ Vệ phát hiện về các thế lực ngầm trong thành Đông Sơn.

Tạm bỏ qua chuyện Mộ Dung Trần chuẩn thanh trừng Đông Sơn thành, về Hoa Mộ Thanh, nàng vẫn đội mũ che mặt, dẫn theo Lâm Nhi, Quỷ Tam, Quỷ Thập cùng vài rời khỏi Nghênh Tiên Lâu, thong thả dạo bước phố.

Lễ tế Hải Thần Nương Nương sẽ kéo dài trong vài ngày.

Ngoài những ồn ào náo nhiệt về đêm, ban ngày phố xá cũng kém phần sôi động với vô hàng quán của những buôn bán nhỏ. Họ bày đủ thứ đồ kỳ lạ, hấp dẫn dọc theo các con đường, rao hàng mời chào, tạo nên một bầu khí vô cùng náo nhiệt, tưng bừng.

Khung cảnh chẳng khác nào một phiên hội chùa lớn ở kinh thành, vô cùng sầm uất và nhộn nhịp.

Hôm nay, Hoa Mộ Thanh diện một chiếc váy lụa gấm nhiều lớp màu hồng phấn dịu dàng, khoác bên ngoài là chiếc áo tay dài bằng lụa xanh thêu họa tiết tinh xảo, và cuối cùng là một chiếc áo choàng trắng muốt từ lông thỏ mềm mại.

Mặc dù nàng che kín mặt bằng mũ sa, ngoài cũng khó lòng nhận dung nhan tuyệt sắc, khuynh quốc khuynh thành của nàng.

Chỉ là cái khí chất tao nhã, thanh thoát thoát tục , dù che giấu kỹ đến cũng thể che hết .

Người chỉ cần thoáng qua thôi cũng thể đoán rằng vị tiểu thư chắc chắn xuất từ một gia đình quyền quý, danh giá.

Chính vì , một vài kẻ tiểu nhân nảy sinh ý đồ lợi dụng đám đông để tiếp cận nàng, nhưng còn kịp đến gần Quỷ Tam và Quỷ Thập ở bên cạnh đẩy văng , đến vạt áo của nàng cũng thể chạm .

Hoa Mộ Thanh chứng kiến cảnh tượng đó, trong lòng thầm nghĩ: Nếu như Xuân Hà ở bên cạnh thì mấy, ít nhất nàng cũng thể tìm cơ hội gặp Thanh Hoàng một nữa.

bây giờ... với việc canh giữ cẩn mật như thế , nàng còn thể tìm cơ hội như đêm qua nữa đây?

Trong lúc nàng đang lo lắng thì bỗng thấy phía xì xào bàn tán: “Ấy? Kia chẳng là Tứ tiểu thư của phủ thành chủ ? Sao nàng xuất hiện ở đây nhỉ?”

“Ôi trời, ngươi xem đang bên cạnh nàng là ai ? Đó là Thanh Thiên Sư đấy!”

“Chà chà, hai họ cùng về phía Kim Lâu kìa? Chẳng lẽ… họ chọn trang sức cho đám cưới ?”

“Ha ha, thành chủ ý định kết với Thanh Thiên Sư, thấy tám chín phần là thật đấy!”

“Chậc chậc…”

Hoa Mộ Thanh khẽ nhướng mày, rể của thành chủ ?

Thanh Hoàng vì điều tra chuyện trong thành Đông Sơn, chẳng lẽ đ.á.n.h đổi cả nhan sắc của ?

Nàng cũng đưa mắt về phía Kim Lâu, chợt thấy thoáng qua lớp màn che, ngay khoảnh khắc Thanh Hoàng bước chân Kim Lâu, đầu về phía nàng.

Tim nàng khẽ "thịch" một tiếng, và nàng lập tức hiểu ý đồ của .

Liếc Lâm Nhi bên cạnh, nàng liền bước theo hướng Kim Lâu.

Trước cửa Kim Lâu, bởi vì thiên kim của Vinh Hỷ Viên đến mua sắm, nên từ sớm một nhóm lớn vệ binh canh gác nghiêm ngặt, qua cũng dám đến gần.

thì… đường đường là thiên kim của thành chủ mà mua trang sức, ai dám mạo phạm quấy rầy?

Thế nhưng kẻ điều, từ đầu phố cứ thế mà thẳng tiến đến cửa Kim Lâu!

Tên vệ binh gác lập tức đưa tay ngăn cản, đồng thời quát lớn: “Tiểu thư nhà đang ở bên trong, ngoài phép !”

Hoa Mộ Thanh nhướng mày, liếc mắt bên trong Kim Lâu.

Quả nhiên nàng thấy Thanh Hoàng đang đó, hai tay chắp lưng, và xa , một thiếu nữ mặc chiếc váy lụa dài màu xanh nhạt đang vui vẻ cầm một chiếc trâm vàng, đầu hỏi ý kiến , để ý đến động tĩnh xảy bên ngoài.

“Ngươi là cái thá gì! Dám cản đường… đại thiếu phu nhân của ? Cút!”

Quỷ Thập ngay lập tức lao lên, vung tay tát một phát như trời giáng, đ.á.n.h bay tên vệ binh .

Lập tức, hàng loạt vệ binh khác đồng loạt tiến lên, tất cả đều rút v.ũ k.h.í .

Hoa Mộ Thanh ngoảnh đầu - Ồ! Lúc nãy lẫn trong đám đông để ý, hóa tới hơn trăm ?

Thiên kim phủ thành chủ đường, mà mang theo nhiều vệ binh như thế ?

Ngay cả Đỗ Thiếu Lang cũng từng phô trương đến !

Nàng khẽ bật , ngước mắt về phía Thanh Hoàng đang ở bên trong Kim Lâu.

Vinh Hỷ Viên cuối cùng cũng tiếng động ồn ào ngoài cửa cho chú ý, đúng hơn là ánh mắt của Thanh Hoàng đột ngột về phía cửa khiến nàng phân tâm.

Vừa liếc mắt thấy phụ nữ đội mũ che mặt ở ngoài cửa, bản năng của nàng liền dâng lên sự cảnh giác cao độ.

Lại sang Thanh Hoàng, phát hiện ánh mắt vẫn đang hướng về phía cô nương , trong mắt nàng lập tức lóe lên một tia độc ác, trừng mắt Hoa Mộ Thanh, quát lớn: “Các ngươi mù hết cả ? Ai cũng dám để ngay mặt như ? Còn mau đuổi cho khuất mắt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-383-ra-ngoai-vo-tinh-gap-go.html.]

Tức thì, bộ đám vệ binh liền xông lên bao vây.

Quỷ Thập bĩu môi, đưa tay chạm thanh loan đao quấn bên hông, trông như sắp nổi sát ý.

Quỷ Tam mặt lạnh như băng, cùng với Lâm Nhi bảo vệ Hoa Mộ Thanh ở giữa vòng vây.

Hai bên chỉ chực chờ bùng nổ…

Thì bỗng, một giọng êm dịu như dòng suối mát vang lên ở ngay cửa : “Vinh tiểu thư, đến đều là khách. Nàng vốn là dịu dàng, hiểu lễ nghĩa, tất nhiên sẽ vì sang hèn mà phân biệt đối xử, đúng ?”

Vinh Hỷ Viên đôi mắt đen như mực của chăm chú, tim nàng đập thình thịch liên hồi.

Liên tục gật đầu: “Phải, đúng đúng, tất nhiên là thế . Vừa chỉ là… chỉ là… Ái chà, lũ ngu ngốc các ngươi còn chắn ở đó gì, còn mau mời ! Làm chậm trễ việc buôn bán của tiệm, sẽ xử lý từng !”

Đám vệ binh lẽ quen với kiểu quát tháo của Vinh Hỷ Viên nên nhanh ch.óng thu v.ũ k.h.í, rút lui về một bên.

Quỷ Tam và Quỷ Thập , ngầm hiệu.

Hoa Mộ Thanh ẩn lớp màn che, khẽ mỉm vịn tay Lâm Nhi bước Kim Lâu, ngắm xung quanh.

Vinh Hỷ Viên vẫn giữ vẻ đề phòng mà nàng.

khi thấy nàng dường như ý định "quyến rũ" Thanh Thiên Sư, nàng bĩu môi, xoay cầm lấy một miếng ngọc bội cẩn vàng, đưa cho Thanh Hoàng, : “Thanh Thiên Sư, món đồ nước ngọc trong trẻo, chạm khắc cũng tinh xảo. Chàng thích ? Nếu thích thì mua tặng , xem như một món đồ chơi thôi.”

Hoa Mộ Thanh giọng nàng đầy vẻ nhiệt tình thì khỏi buồn .

Nhan sắc của Thanh Hoàng quả thực là hiếm khó tìm. Nhất là đôi mắt , dù đeo mặt nạ da , nàng cũng từng nhiều đôi mắt , trong như làn khói phủ mặt nước Giang Nam, cho kinh diễm.

Khi một phụ nữ đôi mắt chăm chú, luôn cảm giác như yêu chiều, bao bọc trong sự dịu dàng.

Năm xưa, nàng còn trẻ dại, chỉ một cái thẳng mắt cũng khiến lòng rối loạn, huống hồ gì là một tiểu cô nương mới chớm yêu như bây giờ?

Nghĩ , nàng khẽ liếc mắt về phía đám đông bên , khỏi cảm thấy buồn .

Sự chú ý của Thanh Hoàng, dĩ nhiên từ lâu đặt lên Hoa Mộ Thanh bước . Dù nàng vẻ đang chăm chú ngắm nghía mấy món trang sức bằng vàng kệ, nhưng trực giác mách bảo y rằng… chắc chắn nàng đang .

Một cảm giác dịu dàng và thương xót dâng lên trong lòng, liền thản nhiên với Vinh Hỷ Viên: “Đa tạ ý của Dung tiểu thư, nhưng công thì chẳng dám nhận lộc. Vật xin tiểu thư hãy giữ .”

Thanh Hoàng xưa nay đối với Vinh Hỷ Viên đều giữ thái độ xa cách, từng lạnh nhạt như .

Trong lòng Vinh Hỷ Viên chút thất vọng, nhưng nhanh nở nụ , tiếp tục cầm một chiếc trâm cài đầu dành cho nam giới lên, xoay định đưa cho Thanh Hoàng xem...

Không ngờ, nhanh ch.óng bước đến chỗ cô nương bước , bên cạnh nàng, gương mặt tuấn tú như mây khẽ nở một nụ dịu dàng, một nụ mà Vinh Hỷ Viên từng thấy, giọng trầm thấp, ôn hòa cất lên: “Lại gặp . Không … phu nhân đến đây, tìm mua gì chăng? Tại hạ khá quen thuộc với Đông Sơn thành, thể giới thiệu cho phu nhân.”

Những lời khiến Lâm Nhi và Quỷ Tam bên cạnh hề nghi ngờ gì.

, Thanh Hoàng cũng mới đến Nghênh Tiên Lâu, đúng là gặp Hoa Mộ Thanh.

Bây giờ mượn cớ dẫn đường để tiếp cận thì cố ý mật, nhưng nghĩ đến phận của Hoa Mộ Thanh, nịnh bợ cũng chẳng gì là lạ.

Lâm Nhi và Quỷ Tam liếc , thấy Hoa Mộ Thanh tỏ vẻ khó chịu cũng ngăn cản.

Hoa Mộ Thanh khẽ mỉm trong lòng, thầm nghĩ: Tên Thanh Hoàng , thật là… chẳng hề kiêng dè ai!

Nàng bèn đáp lời: “Vậy thì… phiền Thanh Thiên Sư . Ta xem một chút trâm cài dành cho nam nhân.”

Thanh Hoàng khựng một chút, liền buột miệng hỏi: “Chẳng là… để tặng cho trưởng?”

Hỏi xong mới khẽ nhíu mày, như thể bản cũng hối hận vì sự đường đột đó.

Hoa Mộ Thanh nhận vẻ biến đổi thoáng qua mặt , chỉ khẽ gật đầu, nhẹ: “ thế.”

Trong mắt Thanh Hoàng, một tia u ám thoáng lướt qua.

nhanh, nở nụ ấm áp, trong trẻo như ngọc, đảo mắt một vòng, cầm lên một chiếc trâm cài bằng ngọc đen viền vàng, mỉm : “Chiếc hợp với khí chất của trưởng.”

Mọi xung quanh đều cảm thấy mơ hồ như điều gì đó khác lạ. Bởi vì khi Thanh Hoàng những lời , dường như mang theo một sự thiết đặc biệt, chỉ dành cho Hoa Mộ Thanh.

Ngay cả khi nhắc đến Mộ Dung Trần, cũng gọi là " trưởng", như thể và Hoa Mộ Thanh đang cùng một vị thế, cùng một lập trường .

Hoa Mộ Thanh qua lớp màn che nhẹ nhàng liếc Thanh Hoàng.

Thanh Hoàng chỉ khẽ mỉm , vẻ mặt ôn hòa, dường như mang theo bất kỳ ẩn ý nào khác.

Quỷ Tam và Quỷ Thập liếc mắt trao đổi, Lâm Nhi thì cau mày khẽ nhíu.

Còn bên , Vinh Hỷ Viên tức đến mức suýt nữa cạy luôn cả lớp vàng miếng ngọc bội trong tay! Hai mắt nàng trừng trừng chằm chằm Hoa Mộ Thanh!

Ông chủ tiệm vàng một bên, sắc mặt tái mét, run như cầy sấy.

“Đa tạ Thanh Thiên Sư, nhưng… thấy chiếc vẻ hợp với ca ca hơn.”

Nói , nàng vươn tay cầm lên một chiếc phát quan chế tác từ vàng ròng đặt ở bên cạnh.

Đó là một chiếc mũ cài tóc điêu khắc hình hoa sen chín cánh, dù bằng vàng, mỗi cánh sen mỏng như cánh ve, tinh xảo và thanh nhã đến mức khiến kinh ngạc.

Quả thật, chiếc hợp với khí chất hoa lệ, cao quý của Mộ Dung Trần hơn cả món Thanh Hoàng chọn.

Thanh Hoàng liếc chiếc phát quan mà Hoa Mộ Thanh đang cầm, định mở miệng thì phía bỗng vang lên một giọng nữ the thé, sắc như d.a.o: “Chiếc phát quan đó là trấn điếm chi bảo của tiệm đấy! Nhìn ngươi cũng chẳng giống thể mua nổi, nhất nên đặt xuống ngay, cẩn thận hỏng thì đền nổi !”

Giọng , chua chát đến mức khó chịu vô cùng.

Hoa Mộ Thanh nghiêng đầu, Vinh Hỷ Viên đang bước tới gần, chỉ khẽ mỉm , buồn đáp , chỉ nhẹ nhàng hỏi ông chủ cửa tiệm bên cạnh: “Chiếc phát quan … giá bao nhiêu ?”

 

Loading...