Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 364: Nàng Có Muốn Theo Ta Không?*
Cập nhật lúc: 2025-12-31 13:02:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Mộ Thanh mím nhẹ đôi môi, ngẩng đầu, khẽ liếc Mộ Dung Trần.
Mộ Dung Trần nhướng mày, cứ ngỡ nha đầu nổi giận, trách mắng vì tội lưng dọa .
trái , nàng mang một vẻ mặt ngượng ngùng, thẹn thùng đến lạ.
Hắn bật : – Thế nào? Muốn Bổn Đốc xin nàng ?
Hoa Mộ Thanh c.ắ.n môi , trong thở phảng phất mùi hương lạnh lùng, nhàn nhạt từ , bao trùm lấy nàng từng lớp, từng lớp, khiến tay chân nàng dường như mất tự chủ.
Ngay cả lý trí và sự điềm tĩnh mà nàng luôn tự hào, giờ phút cũng dần dần mùi hương phai nhạt.
Khoảnh khắc , khi đụng l.ồ.ng n.g.ự.c , phản xạ đầu tiên của là đẩy nàng , mà là đỡ lấy nàng, giữ cho nàng vững.
Hành động vô thức , đối với Mộ Dung Trần… ý nghĩa gì?
Không ai hiểu rõ hơn nàng, từng trải qua bao phen sinh t.ử, c.h.é.m g.i.ế.c, phản bội và những hiểm nguy khôn lường.
Khi đối diện với nguy hiểm, phản xạ đầu tiên của Mộ Dung Trần đáng lẽ là… đẩy nàng hoặc trực tiếp tung một chiêu chí mạng.
, Mộ Dung Trần chỉ nhẹ nhàng che chở nàng.
Hắn ngược bản năng của chính .
Hoa Mộ Thanh cố gắng nghĩ thêm nữa, nhưng trong đầu nàng vang lên một giọng ngừng gào thét: Hắn quan tâm đến ngươi, còn hơn cả sự an nguy của chính .
Thật sự là như ?
Hoa Mộ Thanh cố gắng phủ nhận, chỉ vì Vô Tướng chi thể, tất cả cũng chỉ vì bản mà thôi!
Không đúng, đúng…
Nếu thật sự chỉ vì Vô Tướng chi thể, thì tại hề do dự dù chỉ một giây?
Vậy là vì…
Vì điều gì?
Hoa Mộ Thanh ngẩng đầu, thấy nụ của Mộ Dung Trần, đôi mắt sáng như , đôi môi đỏ rạng rỡ, khí chất phong hoa tuyệt đại, hơn hẳn bất kỳ nam t.ử nào đời.
Sau lưng là quyền thế thể che trời lấp đất, là dã tâm và mưu lược mà ai thể sánh kịp.
Thế nhưng tất cả những thứ đó… chẳng chút liên quan nào đến trong khoảnh khắc .
Lúc đây, Hoa Mộ Thanh chỉ thấy và thấy chính bản phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm .
– Ơ? Sao ngơ thế? Chẳng lẽ đụng hỏng đầu ?
Mộ Dung Trần bật , định giơ tay lên xoa đầu nàng nhưng Hoa Mộ Thanh ngăn .
Nàng chăm chú, ánh mắt như mang theo một quyết tâm và sự dứt khoát.
Nghiêm túc, phần trang trọng, nàng khẽ cất tiếng gọi: – Mộ Dung Trần.
– Hửm?
Vẻ trêu đùa mặt nhạt , bởi vì ánh mắt nghiêm túc của nàng, tập trung lắng .
– Ngài…
Hoa Mộ Thanh hít sâu một , những ngón tay siết c.h.ặ.t càng thêm mạnh, đến mức lòng bàn tay đau nhói.
– Ngài… nguyện cùng …
Ánh mắt Mộ Dung Trần dần dần co – nguyện cùng …
– Cộc cộc! Đại thiếu gia, tiểu nhị mang nước nóng tới ạ!
Tiếng gõ cửa của Quỷ Lục bất ngờ vang lên, cắt ngang lời Hoa Mộ Thanh đang định .
Những lời cuối cùng còn đang ngập ngừng nơi đầu lưỡi, kịp thốt , chặn .
Trái tim Mộ Dung Trần đang trào dâng sự chờ mong, lập tức rơi xuống vực sâu.
Một cảm giác mất mát và trống rỗng kỳ lạ từng bỗng dưng trào lên, khiến vô thức cau mày.
Hoa Mộ Thanh phân tâm, định bước mở cửa nhưng Mộ Dung Trần bất ngờ kéo , nàng ngơ ngác đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-364-nang-co-muon-theo-ta-khong.html.]
Chỉ hỏi, giọng khẽ nhưng chút vội vàng: – Vừa nàng … cái gì?
Trong giọng , ẩn chứa một tia khẩn thiết khó nhận .
Hoa Mộ Thanh sững . Trong đầu nàng, một giọng khác vang lên. Dù nguyện ý, thì ngươi định gì? Trở về Giang Nam, báo thù rửa hận xong, ngươi thật sự nghĩ thể cùng lâu bền tương tri ? Nếu tâm tư của ngươi, liệu chán ghét ngươi, khiến ngươi một nữa trở nên thấp hèn, rơi xuống tận cùng của sự tủi nhục ?
Nàng lặng lẽ Mộ Dung Trần.
Rồi nhẹ nhàng nở một nụ , khẽ lắc đầu: – Không gì . Ta chỉ vớ vẩn thôi, điện hạ đừng để trong lòng.
Nói xong, nàng rút tay khỏi tay , lùi vài bước, thản nhiên : – Để họ .
Hai đang trong nội thất, bà lão mang nước nóng thể thấy rõ họ ở . Từ tấm bình phong, Hoa Mộ Thanh thấy bà thẳng phòng tắm.
Đại quản gia thì ở cửa, cúi đầu nịnh nọt.
Hoa Mộ Thanh đầu Mộ Dung Trần, vẫn nguyên tại chỗ, chỉ là sắc mặt trầm xuống so với lúc nãy.
Thấy nàng , phẩy tay áo, gian ngoài, đuổi quản gia và bà lão mang nước ngoài.
Bà lão đầu tiên thấy một như Mộ Dung Trần, khí chất như thần tiên hạ phàm cho kinh ngạc đến mức suýt quỳ xuống.
May mà quản gia quát mới tỉnh , luống cuống lui ngoài.
Đợi bên ngoài yên tĩnh trở , Mộ Dung Trần thì thấy Hoa Mộ Thanh đang ôm một chồng y phục, chuẩn phòng tắm.
Thấy , nàng bất ngờ, hỏi: – Điện hạ vẫn ? Ta chuẩn tắm , ngài nên tránh mặt một chút thì hơn.
Mộ Dung Trần nàng, dám thản nhiên đuổi , giọng nhẹ tênh như gì, cứ như thể những lời suýt nữa thốt ban nãy chẳng chút trọng lượng nào cả.
trong lòng rõ ràng cảm thấy, khoảnh khắc , để vuột mất một điều mà tuyệt đối thể buông tay.
Hắn liếc Hoa Mộ Thanh, thấy nàng vẫn dùng ánh mắt nhỏ nhẹ … đuổi khách.
Bỗng nhiên, Mộ Dung Trần cong môi khẽ: – Ta và nàng là phu thê, cùng … tắm uyên ương một ?
– Ngài!
Hoa Mộ Thanh lập tức đỏ bừng cả mặt, trừng mắt : – Không bậy!
Mộ Dung Trần càng tươi hơn, giọng điệu đầy trêu chọc và xa: – Ta nào bậy? Chẳng chúng cũng từng tắm cùng , nương t.ử cần gì thẹn thùng.
– Ngài còn nữa!
Hoa Mộ Thanh suýt chút nữa ném cả chồng y phục trong tay , tức tối quát: – Ngài còn dám ! Mau ngoài cho !
Mộ Dung Trần bật một tiếng, lắc đầu: – Thân thể nàng chẳng bổn vương ngắm kỹ từ xuống , còn thẹn cái gì…
– Bốp!
Một cái túi gấm bay tới, nện thẳng .
Chính là chiếc túi thơm mà Hoa Mộ Thanh luôn mang theo bên .
Mộ Dung Trần giơ tay bắt lấy, cân nhắc một chút, bên trong mấy đồng bạc vụn, liền khanh khách: – Đa tạ nương t.ử cho bạc tiêu vặt. Vậy vi phu xin phép ngoài uống chút rượu, quen đường xá. Tối nay sẽ cùng nàng ngắm nghi lễ tế thần.
– Ngài…!
Hoa Mộ Thanh tức đến mức gần như lao đến xé rách cái miệng chỉ những lời trêu tức , chỉ thể trừng mắt một cái thật dữ dội.
Mộ Dung Trần thong thả cầm theo túi gấm thêu hoa Đan Phượng bước ngoài.
Cái bóng lưng , thế nào cũng khiến tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Hoa Mộ Thanh giậm chân một cái tại chỗ, cuối cùng cũng chẳng gì , chỉ đành xoay bước phòng tắm, đặt y phục xuống, đảo mắt quanh một vòng. Vừa định cởi áo ngoài thì bên ngoài chợt vang lên giọng nhẹ nhàng: – Tiểu thư, thuộc hạ phụng mệnh công t.ử đến hầu hạ .
Là một giọng nữ xa lạ.
Hoa Mộ Thanh liếc mắt cửa, liền thấy một nữ t.ử mặc trang phục nha màu xanh lam bước , vẻ mặt biểu lộ chút cảm xúc nào.
Tướng mạo nàng gì đặc biệt, chỉ là đôi mắt như tắm qua suối lạnh, thấy lạnh thấu xương.
Hoa Mộ Thanh nàng một cái, hỏi: – Ngươi là ai?
Nữ t.ử liền trình thẻ bài của , tuy giọng vẫn lạnh nhạt nhưng lễ nghi cung kính: – Thuộc hạ là của Linh Vệ, xếp hàng thứ hai. Chủ t.ử gọi thuộc hạ là Linh Nhị. Vì tiểu thư xuất hành mang theo tỳ nữ nên chủ t.ử lệnh cho thuộc hạ giả tỳ nữ, hầu hạ bảo vệ tiểu thư suốt dọc đường.