Phát Tài Rồi! Siêu Thị Của Tôi Thông Đến Cổ Kim - Chương 45: Quân cờ liên hôn
Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:24:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhóm chat bao trùm một bầu khí kỳ quặc, mấy còn đang đùa giỡn, cà khịa bỗng chốc đồng loạt im bặt.
Dương Vãn Tinh lạnh một tiếng, vứt điện thoại sang một bên: “Lũ nhát c.h.ế.t.”
Tinh tong, tin nhắn mới.
Cô mở xem, trong nhóm đang cố tình lái sang chuyện khác để lấp l.i.ế.m tin nhắn . Bạch Mộng và Lâm Dao cũng bắt đầu tìm đề tài mới, hùa bàn tán xem nhà hàng họ đặt ngon đến mức nào.
Lúc một tin nhắn nhảy lên.
[Tiểu Béo Không Béo]: (Giơ ngón tay cái) Tinh tỷ, đỉnh thật đấy, một phát khiến bọn họ cứng họng luôn!
[Lấp Lánh Sao Đêm]: Cho dù họ trả lời thì tớ cũng thèm chấp nhặt nữa , dù tớ họp lớp cũng vì họ...
Dù trôi qua gần nửa tháng, nhưng Dương Vãn Tinh vẫn quên dự định ban đầu của . Chuyện hứa với Giang Hoài còn xong, ngược còn “dụ dỗ” thành nhân viên của mất .
Nghĩ đến đây, cô vô thức sờ lên khóe miệng, nơi đó đang cong lên.
“Hao yun lai zhu ni hao yun lai~ Hao yun dai lai le xi he ai~” (Vận may đến chúc bạn vận may đến...)
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Dương Vãn Tinh như kéo khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng buông bàn tay đang chạm khẽ khóe môi xuống. Cô chẳng thèm xem ai gọi mà bắt máy luôn:
“Alô, ai đấy?”
Đầu dây bên im lặng trong giây lát, đó mới lên tiếng: “Con lưu của ?”
Giọng đó rõ ràng là của một đàn ông trung niên, chỉ mang sắc thái lệnh cứng nhắc mà còn ẩn chứa sự khó chịu. Dương Vãn Tinh cúi đầu màn hình điện thoại, cái tên hiện lên là: Dương Kiến Hào.
Vừa nãy cô xem ai gọi, nếu là ông , chắc chắn cô máy. Một lâu liên lạc bỗng nhiên gọi tới thì chắc chắn chẳng chuyện gì . Điều chỉ đúng với bạn học cũ bạn bè, mà còn đúng với cả những quan hệ gì, thậm chí là cha .
“Alô? Sao gì?” Qua màn hình điện thoại, Dương Vãn Tinh cũng thể giọng bắt đầu mất kiên nhẫn.
Dương Vãn Tinh hỏi thẳng: “Ông tìm việc gì?”
Nghe thấy cô lên tiếng, giọng ở đầu dây bên dường như dịu đôi chút: “Tinh Tinh , là thế , nhà chú Triệu của con một con trai, tuổi tác xấp xỉ con, ngoại hình cũng khá. Con thấy đấy, tuổi con cũng còn nhỏ nữa...”
“Chú Triệu nào?” Dương Vãn Tinh ngắt lời.
“Chính là Triệu Hồng Phi, tổng giám đốc tập đoàn Hồng Phi. Con trai thứ của ông tuổi trẻ tài cao, mấy hôm gặp trong buổi tiệc rượu, chuyện bâng quơ vài câu.”
“ quen ?” Dương Vãn Tinh hỏi tiếp.
Giọng Dương Kiến Hào dường như chút ngượng ngùng: “Con gặp bao giờ, nhưng chú Triệu của con là . Nghe một cô con gái, ông đặc biệt bảo gọi con đến tham gia buổi tụ tập mấy ngày tới, coi như quen với những bạn cùng trang lứa.”
Tiếng trong điện thoại dứt, Dương Vãn Tinh lạnh một tiếng: “ chẳng chú Triệu nào cả, cũng tham gia buổi tụ tập gì hết.”
Thái độ quá mức cứng rắn của cô khiến chiếc mặt nạ mặt Dương Kiến Hào lập tức vỡ vụn, giọng ông trở nên nghiêm khắc:
“Con quậy phá bao nhiêu năm nay như là đủ đấy! Ta là cha của con, chẳng lẽ chủ nổi chuyện hôn nhân của con ?” Dương Kiến Hào hừ lạnh một tiếng. “Con gặp thì cũng thẳng luôn, nếu chấm con, con đồng ý cũng ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phat-tai-roi-sieu-thi-cua-toi-thong-den-co-kim/chuong-45-quan-co-lien-hon.html.]
“Tút... tút... tút...”
“Alô? Alô?”
Tiếng báo bận vang lên, rõ ràng là cuộc gọi cúp một cách nể nang. Dương Kiến Hào cố gọi , nhưng trong điện thoại chỉ vang lên giọng nữ lạnh lùng lặp lặp , hiển nhiên là đưa danh sách đen.
Ông tức giận đến mức kiềm chế , ném mạnh điện thoại xuống đất. Một tiếng xoảng vang lên, những mảnh kính vỡ từ màn hình b.ắ.n tung tóe khắp sàn nhà.
“Ôi chao, ông cái gì thế?” Một bóng vội vàng bước từ cửa. Phạm Lệ nhanh ch.óng tiến lên, dìu Dương Kiến Hào xuống. “Ông đừng để cơn tức tái phát bệnh cao huyết áp! Ai mà chọc ông giận đến thế ?”
“Còn là cái đứa ranh con đó !”
Khóe miệng Phạm Lệ nhếch lên một nụ nhàn nhạt. Bà ngoài cửa rõ chuyện, lúc giả vờ thắc mắc: “Con bé thế?”
Dương Kiến Hào đang một bụng lửa giận trút , liền với bà : “Tổng giám đốc Triệu của tập đoàn Hồng Phi đang chọn con dâu cho con trai, một cô con gái nên ý định.”
Phạm Lệ vội vàng lấy tay che miệng: “Đây là chuyện mà! Nếu Tinh Tinh gả qua đó, hai nhà liên hôn, khoản vốn mà ông đang lo lắng gần đây chẳng sẽ giải quyết !”
“ tất nhiên đó là chuyện , nhưng cái đứa con nghịch t.ử căn bản chịu!”
Nhìn bộ dạng khổ sở của chồng, Phạm Lệ bên cạnh thêm dầu lửa: “Lệnh cha , lời mối lái, gì đạo lý con cái lời? Nó chẳng qua là cậy cái siêu thị bà nội để cho, nếu mất chỗ dựa đó, chẳng ông gì nó cũng !”
Mắt Dương Kiến Hào chợt sáng rực lên: “Vẫn là bà chu đáo! Ngày mai sẽ phái điều tra cái siêu thị đó của nó.”
“Không cần ,” Phạm Lệ tranh thủ tiếp. “Ông bận rộn như , còn xử lý việc công ty, chuyện cứ giao cho , sẽ xử lý giúp ông.”
Được vợ an ủi còn đưa cách giải quyết, cơn giận của Dương Kiến Hào cuối cùng cũng tan phần nào. Ông nắm lấy tay vợ: “Vậy chuyện tạm giao cho bà, cần quá khắc nghiệt, cứ để nó đường mà điều là .”
Phạm Lệ mỉm : “Ông yên tâm, chừng mực.”
...
Dương Vãn Tinh ở phía bên thành phố siêu thị của nhắm tới. Sau khi cúp điện thoại, cô mở Baidu tìm kiếm cái tên thấy.
Triệu Hồng Phi, tập đoàn Hồng Phi.
Sau khi nhập tên, Baidu lập tức hiện một trang dài dằng dặc, lý lịch trích ngang dài đến mức Dương Vãn Tinh cũng lười lướt xuống xem. Tóm một câu: Giàu, cực kỳ giàu.
Cô bấm thẳng mục quan hệ nhân vật. Vừa nãy Dương Kiến Hào cần tìm vợ là con trai thứ của ông , thế là cô lướt xuống, quả nhiên thấy một cái tên: Triệu Ngọc Ân.
Tiếp tục tìm kiếm, Dương Vãn Tinh nhịn mà giật giật khóe miệng. Thật đúng là bái phục, tìm tin đồn nhảm nhí! Nào là hôm nay đưa hot girl mua túi hiệu, ngày mai đưa mẫu du lịch. Quan trọng hơn là vì cha quá giàu, nên nghiễm nhiên trở thành nhân vật chú ý.
Dương Vãn Tinh thoát khỏi Baidu, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời . Mẹ cô mất khi cô còn nhỏ, lâu Dương Kiến Hào cưới vợ mới sinh một con trai. Dương Vãn Tinh ông bà nội nuôi nấng, khi ông bà mất, cô đón về nhà đó, nhưng chẳng bao lâu thể sống nổi trong căn nhà mà rời .
Cô những năm qua Dương Kiến Hào ngừng kinh doanh, mở công ty, dường như còn thành lập cả tập đoàn gì đó, nhưng cô căn bản và cũng tìm hiểu xem ông đến mức độ nào. Có thể bắt chuyện với như Triệu Hồng Phi thì đúng là trèo cao, để cô câu “rể rùa vàng”, nhưng bản ông cũng vốn liếng gì đó chứ.
Nghĩ đến đây, tay Dương Vãn Tinh dừng màn hình điện thoại, cô do dự: Có nên thử tìm công ty của Dương Kiến Hào nhỉ?