Phát Tài Rồi! Siêu Thị Của Tôi Thông Đến Cổ Kim - Chương 28: Hôm nay giá vàng thu mua bao nhiêu tiền một chỉ?

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:24:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới sự chỉ tay năm ngón của Tân Ngôn, Dương Vãn Tinh lấy giấy b.út , ghi những thứ cần, ví dụ như gạo, bột mì, dầu ăn, than đá, đến các loại bánh mì, bánh ngọt, mì tôm, lương khô ép...

 

đến hăng say, cho đến khi Tân Ngôn thỏa mãn, nhẹ nhàng một câu: “Bấy nhiêu thôi.”

 

Dương Vãn Tinh cuối cùng cũng ngừng b.út, tờ giấy kín hơn nửa, dày đặc là những món đồ mà Tân Ngôn mua. Nhìn đàn ông đang ung dung tự tại mặt, cô chợt nhận một vấn đề, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng: “Ngài mua nhiều đồ thế , định mang bằng cách nào?”

 

Tân Ngôn hỏi ngược : “Ngươi là chủ tiệm ? Đây nên là việc ngươi cân nhắc chứ. Ta chỉ cần trả bạc, ngươi trách nhiệm đưa tới phủ cho .”

 

Đưa cái con khỉ !

 

Dương Vãn Tinh nhịn mà c.h.ử.i thầm trong lòng. Lúc nãy cô nhất thời phản ứng kịp, ai cũng gian như Giang Hoài để thể mang theo nhiều đồ rời khỏi đây. Ngay cả chính cô cũng , những từ vị diện khác hễ bước khỏi cửa siêu thị là sẽ về thế giới của họ, còn cô mà bước khỏi cửa thì đúng nghĩa là chỉ ngoài đường mà thôi.

 

Trơ mắt vinh hoa phú quý tuột khỏi tầm tay, Dương Vãn Tinh chẳng thể gì khác ngoài việc bày bộ mặt bất lực sống bằng c.h.ế.t, cô gục đầu xuống :

 

“Ngài nhiều thế thì mang hết . Ngài cầm bao nhiêu thì mới mua bấy nhiêu.”

 

“Hỗn xược!” Ánh mắt Tân Ngôn bỗng chốc lạnh thấu xương. “Ngươi đang đùa giỡn bản tướng quân đấy ?”

 

đùa giỡn cái con khỉ gì chứ?” Dương Vãn Tinh cuối cùng cũng nhịn nổi nữa. “Mua thì mua, mua thì biến. Ngài bước khỏi cánh cửa là sẽ về thế giới cũ, ngài mua nhiều thế mang theo nổi ?”

 

“Ngài hiểu rõ, nơi ngài đang hiện tại căn bản thế giới cũ của ngài, đến đây thì lời !”

 

Cuối cùng cô cũng oai phong một . Sau khi tuôn một tràng dài, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái. Quả nhiên, đối phó với những hạng khác thì dùng thái độ và chiêu trò khác .

 

Tân Ngôn hít sâu một , cố gắng kìm nén. Đường đường là Trấn Quốc tướng quân, bao giờ chịu cục tức ? nhớ loại lương khô ép nếm thử, phù hợp với những hành quân như họ. Vài ngày tới một trận chiến thủ thành, lẽ ông trời để tới đây là để giúp một tay.

 

“Vậy lấy hai bao gạo tinh, hai bao bột tinh, cả cái lương khô ép gì đó nữa. Chuyển đây thêm cho , bản tướng quân mang bao nhiêu sẽ lấy bấy nhiêu.”

 

“Được.” Dương Vãn Tinh gật đầu, chìa tay . “Đưa một thỏi vàng là . Đây, thỏi lớn nhất kìa.”

 

“Ngươi chi bằng sơn tặc , kiếm tiền còn nhanh hơn mở tiệm đấy.” Tân Ngôn lạnh. Một thỏi vàng lớn như thế, dù là ở kinh thành cũng đổi ít đồ . Dẫu từng thấy loại gạo nào ngon và loại bột nào mịn như , nhưng thế đúng là sư t.ử ngoạm.

 

“Dù cũng hơn kẻ gặp mặt kề kiếm cổ khác.” Dương Vãn Tinh mỉm đáp .

 

Tân Ngôn cũng quả thực là của do hiểu lầm cô là gian tế, nhưng sinh trong nhà binh, tuy bao giờ hưởng thụ nhung lụa, hằng ngày hành quân dầm mưa dãi nắng, ghét nhất là hạng thương buôn thừa cơ ép giá, thế nên cũng chẳng thèm xin cô.

 

Hắn chỉ : “Vậy thì một thỏi vàng.”

 

Nói xong, lấy một thỏi vàng từ trong bọc hành lý ném tay cô, tìm một chiếc ghế xuống, lấy trong n.g.ự.c một mảnh vải lau chùi thanh bảo kiếm của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phat-tai-roi-sieu-thi-cua-toi-thong-den-co-kim/chuong-28-hom-nay-gia-vang-thu-mua-bao-nhieu-tien-mot-chi.html.]

Thỏi vàng nặng trịch trao tay, thái độ của Dương Vãn Tinh lên hẳn. Cô chuyển hết những thứ Tân Ngôn cần một trống, còn đàn ông cứ thế bên cạnh cô đóng gói.

 

Thùng lương khô ép lớn, Dương Vãn Tinh bê từ kho năm thùng, đó xếp chồng lên , đặt gạo và bột mì lên cùng, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t để đảm bảo chúng rơi. Cả một quy trình khiến cô dù ở trong phòng điều hòa cũng nóng đến vã mồ hôi hột.

 

Những cái thùng xếp chồng lên cao gần bằng Dương Vãn Tinh, cô sang hỏi Tân Ngôn: “Mấy thứ ngài mang nổi ?”

 

“Được.” Tân Ngôn giắt kiếm thắt lưng, quàng bọc hành lý lên cánh tay, đó thực sự nhấc bổng đống thùng đó lên một cách nhẹ nhàng.

 

Tiền trao cháo múc, còn đang vội về phát lương khô cho tướng sĩ trướng, thế nên ngoảnh đầu mà rời luôn.

 

Dương Vãn Tinh lưng vẫy vẫy tay: “Đi thong thả, tiễn!”

 

Đợi đến khi thực sự bước cửa lớn và biến mất , lúc cô mới rũ rượi thụp xuống đất.

 

“Mẹ ơi, sợ c.h.ế.t , kiếm thậm chí còn m.á.u! Hóa cổ đại nào cũng dễ gần như lão Trần.”

 

Cô nắm c.h.ặ.t thỏi vàng trong tay, cảm giác nặng trịch khiến cô an tâm hơn nhiều, lẩm bẩm: “Dương Vãn Tinh, mày cũng giỏi lắm, dám đối đầu trực diện với . Ái chà, hôm nào tìm cách kiểm tra thử chức năng bảo vệ cấp thấp của hệ thống xem rốt cuộc tác dụng gì mới !”

 

lầm bầm dậy, lấy chiếc kéo nhỏ trong túi quần đặt lên quầy. Cho đến khi đặt m.ô.n.g xuống chiếc ghế xoay mềm mại, cô mới thực sự hồn.

 

, suýt nữa thì quên, bây giờ vẫn là buổi chiều, ban đêm!

 

Ánh nắng ngoài cửa kính vô cùng rực rỡ, chiếu rọi mặt đất một màu vàng óng. Cô điện thoại, mới bốn giờ chiều. Đây là đầu tiên cô gặp hệ thống vị diện mở buổi chiều, những lúc chập tối hoặc đêm khuya.

 

Dương Vãn Tinh lặng lẽ ghi thời gian đàn ông lúc nãy xuất hiện phần ghi chú để thể dùng đến. Sau đó, cô vội vàng cất thỏi vàng ngăn kéo khóa mặt, định bụng tối nay sẽ đóng cửa sớm. Cô thể chờ thêm để cân xem thỏi vàng nặng bao nhiêu.

 

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, Dương Vãn Tinh cảm thấy như đống lửa, ngay cả khi quét mã tính tiền cho khách cũng chút tâm thần bất định. Hiện tại hệ thống vị diện bao giờ mở hai một ngày, Dương Vãn Tinh đoán hôm nay chắc sẽ còn ở thế giới khác tới nữa.

 

, mới mười giờ tối, cô treo biển tạm nghỉ ở cửa đóng cửa tiệm. Hỏa tốc tắt đèn, tiện tay cầm theo một chiếc cân điện t.ử từ siêu thị lên lầu. Vừa về đến phòng, cô vội vàng đặt thỏi vàng nặng trịch lên.

 

Con cân điện t.ử nhảy lên nhanh ch.óng định, hiện một dãy khiến sảng khoái tâm hồn:

 

953g.

 

“A a a a a!” Dương Vãn Tinh nhịn mà hét lên vì sung sướng. “Trời đất ơi, thỏi vàng hơn chín trăm gram, cái trị giá bao nhiêu tiền cơ chứ?”

 

còn chê bai đàn ông lấy kiếm kề cổ nữa. Nếu nào cũng đưa thỏi vàng to thế thì dù kiếm quẹt nhẹ một cái cô cũng cam lòng. Nghĩ thì nghĩ thôi chứ mạng nhỏ vẫn là hết. Dương Vãn Tinh cảm thấy thể kìm nụ môi, cô lấy điện thoại mở Baidu tìm kiếm:

 

“Hôm nay giá vàng thu mua bao nhiêu tiền một gram?”

 

 

Loading...