Pháp Y Quốc Dân - Chương 937: Chuyến Dã Ngoại Bất Ổn

Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:02:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sắp xếp một chút, đừng vỡ xương." Giang Viễn chỉ huy sư Miêu Thụy Tường của , đặt hài cốt của nạn nhân Trần Noãn trong hộp Lock&Lock lớn.

Xương cốt của một , từng cái từng cái nhặt trong đó, cuối cùng là hộp sọ vỡ.

Miêu Thụy Tường chút nỡ xoay vài vòng trong tay, Giang Viễn, nhỏ: "Cho em thêm ba tháng... hai tháng nữa, em chắc là thể phục dựng hộp sọ ."

"Ba tháng đủ." Giang Viễn thảo luận với về vấn đề tính thực dụng, cầm lấy hộp sọ, xoay hướng, trịnh trọng đặt hộp Lock&Lock, tiếp: "Ở giữa cần sửa chữa, thuận lợi thì sửa sửa , bây giờ một mạch đến cùng, mất năm tháng."

Giang Viễn rõ độ khó của kỹ thuật phục dựng hộp sọ hơn Miêu Thụy Tường. Kỹ thuật cũng , thông qua một hộp sọ, phục dựng vẻ ngoài khuôn mặt một cách vẻ là , mấu chốt ở chỗ phục dựng cho giống.

Không là giống hệt như đúc, nhưng ít nhất thể thông qua dáng vẻ của cái , xác định cái là tương tự, nếu điểm , thì đó là phục dựng, mà là sáng tác.

Trên con đường kỹ thuật phục dựng hộp sọ, sáng tác là kỹ năng rẻ tiền nhất.

Miêu Thụy Tường ít nhiều cũng hiểu tình hình, nhưng cũng cảm thấy quá tiếc nuối, chỉ đành tự giễu: "Người c.h.ế.t cũng đợi em lâu như ."

"Đợi cũng đợi . Nếu cách nào khác, c.h.ế.t đợi , nghi phạm cũng vội." Giang Viễn hiện giờ khí thế, giọng điệu thư thái mà kiên định.

Cảm xúc của Miêu Thụy Tường lập tức điều động.

Giang Viễn cầm nắp hộp Lock&Lock, chuẩn đậy thì thấy trong hộp sọ, từ từ trôi một nắm cơm màu xanh lam.

Di Trạch của Trần Noãn: [Nhận đường trong rừng (LV2)] —— Cả đời của Trần Noãn đều đang lên kế hoạch chạy trốn. Cô chạy trốn khỏi gia đình nguyên sinh của , cô chạy trốn khỏi ngọn núi lớn, cô chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân như mơ ước, cô chạy trốn khỏi cuộc đời khốn khổ... Trần Noãn thế nào mới thể chạy trốn. Cô thường xuyên xuyên qua những cánh rừng rậm ở quê nhà, luôn thể nhận phương hướng trong rừng rậm, nhưng trong cánh rừng rậm của phận, cô mãi vẫn tìm lối cho cuộc đời.

Giang Viễn im lặng một lát, đậy nắp hộp Lock&Lock , với Miêu Thụy Tường: "Chiều nay việc gì thì bộ đường dài (trekking) nhé. Đi bộ và cắm trại."

"Hả, vội vàng thế? Cần mang gì ?"

"Cậu tự mặc quần áo và giày, mang một bộ quần áo để ." Giang Viễn lấy điện thoại , liên hệ với một họ ở Giang Thôn.

Người Giang Thôn thiếu hiểu về cách việc, nhưng nhiều hiểu về cách chơi.

Hôm nay vốn dĩ cũng là ngày nghỉ, Hoàng Cường Dân họp ở Cục Công an thành phố Xương Lặc, nhóm Giang Viễn chỉ cần phối hợp phá án là .

Buổi trưa.

Giang Viễn dẫn theo hơn hai mươi thanh niên cùng lên núi.

Anh họ Giang Hạo mang theo nhiều đồ đạc, bao gồm lều trại, lò nướng, bộ ấm , bình lấy nước, t.h.ả.m trải sàn, các loại thức ăn v. v... Sở dĩ thể mang đầy đủ như , là vì thường ngày hai chiếc xe chứa đầy những vật tư , đến lúc cắm trại, chỉ cần thêm một thức ăn, than củi các loại là .

Lợi ích của việc như là hành động nhanh ch.óng, cái hại là cần mua thêm vài chiếc xe và trang thiết , như mới thể câu cá lái xe câu cá, cắm trại lái xe cắm trại, trượt tuyết lái xe trượt tuyết.

Tất nhiên, nếu sở thích chuyên nhất, thì cách thức cũng chẳng cả.

Giang Hạo theo Giang Viễn leo một đoạn, chút cảm giác , dần dần hưng phấn lên, hỏi Giang Viễn: "Chúng nhỏ nhé, các team building, phá án?"

"Coi như là team building ." Giang Viễn do dự một chút.

Giang Hạo hưng phấn: "Quả nhiên là phá án đúng ?"

"Đã bảo là team building mà." Giang Viễn chút bó tay với ông họ , buông lời: "Bọn em phá xong một vụ án g.i.ế.c , bây giờ là thời gian nghỉ ngơi."

"Vậy ..." Giang Hạo lắc đầu, tiếp đó khoác vai Giang Viễn, lấy bối cảnh là đỉnh núi chụp một tấm tự sướng, : "Được , còn tưởng thể kiến thức một chút cảnh sát các bắt gì đó."

Giang Hạo bắt đầu chỉnh ảnh, đăng lên vòng bạn bè (Moments): Cùng em họ thần thám bộ du lịch. Cậu phá xong một vụ án g.i.ế.c , đang cần thư giãn. Chúng cùng đóng góp một phần nhỏ bé cho hòa bình thế giới.

Ting!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-937-chuyen-da-ngoai-bat-on.html.]

Chưa đầy vài phút, điện thoại của Giang Viễn vang lên.

Giang Hạo cũng thuận tay móc điện thoại của , bắt đầu nháy mắt hiệu trả lời các lượt thích và bình luận trong vòng bạn bè.

Quay đầu , Giang Hạo hỏi Giang Viễn: "Người ở quê ?"

"Không gì, chủ yếu là gửi chút tiền." Giang Viễn trả lời: "Bác trai bác gái mỗi lì xì cho em một vạn."

Giang Hạo ngẩn , vội vàng cúi đầu điện thoại của : "Sao ? Danh nghĩa gì?"

Giang Viễn nghĩ một chút, giơ tin nhắn bố Giang Hạo gửi lì xì cho .

"Phí rạng danh? Thế phí rạng danh ?" Mắt Giang Hạo đỏ lên vì tức.

Giang Viễn từ từ gật đầu.

"Thế cũng quá đáng lắm !" Giang Hạo giải thích: "Anh là em nhận, nhưng mà, tại em phá án nhận phí rạng danh, thách thức ngọn núi lớn, thách thức bảy ngày bảy đêm về nhà cắm trại, nhận phí rạng danh."

"Tiếp tục leo núi ." Giang Viễn cảm thấy cần trả lời câu hỏi .

"Không, vấn đề nghĩ thông, cả đêm ngủ ngon!" Giang Hạo tức giận hét lớn.

Mục Chí Dương thấy thế, ở phía một câu đầy ẩn ý: "Có lẽ là vì bảy ngày bảy đêm về nhà?"

...

Đội ngũ gần hai mươi xa trong rừng cây.

Giang Viễn ý thử nghiệm kỹ năng mới nhận [Nhận đường trong rừng (LV2)], cố ý theo đường , muộn hơn thời gian dự kiến khá nhiều mới đến địa điểm định, Trại Giáp Lật.

Nơi đây là một ngôi trại lịch sử văn hóa đang dần lụi tàn, cách khác là khu kiến trúc du lịch cũ nát nhỏ bé.

Lịch sử của trại tập trung ở những bức tường viện xám xịt, kiến trúc chính trong trại đều là mới xây, thoạt chút dáng vẻ của khu du lịch, nhưng chịu sự soi xét kỹ lưỡng.

Giao thông giữa Trại Giáp Lật và thành phố Xương Lặc cũng , đều là đường cái xây dựa theo thế núi, thôi thấy ch.óng mặt.

Tuy nhiên, Trại Giáp Lật cũng nét đặc sắc của nó, chủ đạo là khái niệm địa điểm cắm trại, xung quanh quy hoạch những khu vực rộng lớn để du khách thể dựng trại, thuộc cấp độ gần gũi với thiên nhiên nhưng đến mức quá khó khăn.

Giang Hạo bài tập từ , cảm thấy những tuyển thủ nhập môn như Giang Viễn cũng chỉ phù hợp với mô hình , đến địa điểm cắm trại, liền bắt đầu bận rộn, tiện thể chỉ đạo những cùng như Mục Chí Dương việc.

Đợi dựng lều xong, đun ấm lên, Giang Hạo tìm Giang Viễn, tò mò : "Em đến bên , nhất định là vụ án đúng ? Có c.h.ế.t ? Còn thấy t.h.i t.h.ể ?"

"Bọn em nếu án thì sẽ mặc cảnh phục." Giang Viễn rót , xua tay.

"Không thường phục ?"

"Không t.h.i t.h.ể. Uống ." Giang Viễn bưng chén lên.

"Xin hỏi..."

Một địa phương tới, quan sát nhóm Giang Viễn một chút, gần hơn, hỏi: "Các là cảnh sát ? ? Đều là cảnh sát ?"

Lần thì đến lượt Giang Viễn hoang mang.

Giang Hạo lộ nụ " ngay mà".

 

 

Loading...