Pháp Y Quốc Dân - Chương 885: Tranh Công
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:57:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương Lâm, cô nghĩ thông suốt ?”
Mạnh Thành Tiêu ôm một chồng tài liệu bước , xuống uống một ngụm nước, thong thả hỏi.
“ nghĩ thông , bằng lòng khai báo.” Vương Lâm vội vàng thẳng dậy, : “Chỉ cần khai báo thành khẩn, lập công, là thể giảm hình phạt, đúng ?”
“Ừm, khai báo thành khẩn là cơ sở, còn lập công lớn thể giảm khung hình phạt. Nếu cô sống, đây là cơ hội duy nhất của cô.” Trong các buổi thẩm vấn , Mạnh Thành Tiêu giải thích sơ qua tình hình cho Vương Lâm, lúc với giọng điệu thoải mái: “ khuyên cô nên sớm đưa quyết định, đừng để khác lập công hết, đến lúc đó tự gánh họa.”
Vương Lâm lòng hoảng hốt: “Vũ Hân và những khác khai ?”
“ thể tiết lộ tình hình thẩm vấn của khác. cô , chỉ khi cô những tình tiết mà cảnh sát nắm , mới tính là lập công.” Mạnh Thành Tiêu lạnh nhạt .
“ . hiểu mà.” Sau khi bắt, Vương Lâm chút hiểu chuyện, lúc cô suy nghĩ một lát : “Vậy một chuyện , Mã ca, chính là Mã Kiện Sinh, thật sự từng g.i.ế.c , kiểu c.ắ.t c.ổ , chính miệng , đây lúc xây dựng khu mới, thù oán với , buổi tối tay g.i.ế.c đó, còn tên đó, gọi là… gọi là…”
“Mã Nguyên đúng ?” Mạnh Thành Tiêu xua tay: “Vụ án , lập công .”
“Ai?” Vương Lâm trợn tròn mắt.
Mạnh Thành Tiêu: “Cái đó thì thể cho cô . Nạn nhân khi c.ắ.t c.ổ, tim còn đ.â.m một nhát, đúng ?”
Tên và cách thức t.ử vong mà Mạnh Thành Tiêu từng đăng báo, để Vương Lâm thành thật khai báo, cố ý chi tiết hơn một chút, lập tức đ.á.n.h sập phòng tuyến của Vương Lâm.
Vương Lâm xìu xuống, thoáng chốc tức giận, chỉ cảm thấy bộ n.g.ự.c căng đầy cũng đau nhói, phẫn uất : “Là Phạm Vũ Hân ? Con tiện nhân ! Nó cũng từ mà . nó nội tình vụ , rõ hơn…”
“Vậy cô cứ tiếp .” Mạnh Thành Tiêu đương nhiên ngăn cản, thừa thời gian, còn lời khai của nghi phạm thì dễ gì .
Vương Lâm kể hết những gì , hỏi: “Như , tính là lập công ?”
“ , vụ án khai báo, cho nên mới bảo cô khai sớm, lập công sớm. , cái cứ coi như một phần của việc thành khẩn khai báo, cô vụ án khác, lập công cũng .” Mạnh Thành Tiêu cũng thể là lừa gạt, chỉ là khai báo thành khẩn, mà điểm , trong thẩm vấn là phép.
Vương Lâm thầm c.h.ử.i trong lòng, Mạnh Thành Tiêu lừa , nhưng cô dám c.h.ử.i tiếng, chỉ thể nghĩ nghĩ , : “Vậy một vụ án, con tiện nhân Phạm Vũ Hân , từng ăn trộm đồ.”
Khai chị em , quả thực sẽ khiến tình bạn của hai biến chất. , nghĩ đến việc cô bạn thể khai , hơn nữa, còn thể tranh khai Mã ca để lập công, trong lòng Vương Lâm vô cùng khó chịu.
Mạnh Thành Tiêu khuyến khích: “Nói thử xem.”
“ , tính là lập công ?”
“Tính. chỉ tính là lập công thông thường. Đối với cô, như là đủ.”
“Ý là ?”
“Pháp luật quy định như .” Mạnh Thành Tiêu vẻ , từ từ dẫn dắt: “Cô xem, cô thuộc dạng đồng phạm nhiều , tình tiết gây cái c.h.ế.t cho nhiều . xét từ phía cô, nếu tòa án xác định cô là chủ mưu, cũng tổ chức, đó, cô biểu hiện lập công lớn, cô vẫn cơ hội sống. chỉ lập công thông thường, nó thể giảm khung hình phạt, chỉ thể giảm án, đối với cô, chút đủ.”
Nước mắt Vương Lâm “soạt” một tiếng chảy .
Đây là kỹ năng cao cấp mà cô nắm vững từ nhỏ, thường , phụ nữ bằng nước, chỉ cần giỏi lóc, luôn thể nhận thêm một phần thương hại…
Mạnh Thành Tiêu trái tim.
Anh chỉ dùng ánh mắt của một gã đàn ông trung niên ngoài 40 béo ngậy bất lực, chằm chằm Vương Lâm, giống như đang một con cá diếc to c.ắ.n câu — một thu hoạch , đáng để đăng một dòng trạng thái, chứng minh thời gian lãng phí hôm nay là thu hoạch, nhưng cũng chỉ thế mà thôi.
“… c.h.ế.t.” Vương Lâm đây từng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề . Phần lớn tội phạm thực đều như , nếu họ nghĩ đến việc bắt, bắt sẽ t.h.ả.m, thậm chí sẽ c.h.ế.t, họ cũng sẽ dễ dàng phạm tội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-885-tranh-cong.html.]
Chính vì nghĩ đến, nghĩ đến cũng cảm giác, tội phạm mới coi thường pháp luật, xem luật hình sự là kinh sách giàu.
Thế nhưng, môi trường và cuộc sống trong trại tạm giam, chỉ cần một hai ngày, sẽ khiến tiếp xúc với hiện thực lạnh lẽo. Cái gì mà thực tế, cái gì mà quen cuộc sống, ở trong trại tạm giam và nhà tù, lập tức dạy trân trọng, bao gồm cả sinh mạng.
Mạnh Thành Tiêu đúng lúc chuyển giọng điệu sang lạnh lùng: “Không c.h.ế.t, thì tìm cách lập công, hơn nữa là lập công lớn.”
Nhóm bắt thuộc dạng gây án tổ chức, bình thường mỗi việc của , khi cần giúp đỡ thì tìm hợp tác, cho nên, giữa họ thể đều nắm giữ một vài điểm yếu của khác.
Với cảm xúc mà nữ tội phạm mắt thể hiện, Mạnh Thành Tiêu tin một giọt nước mắt nào.
Vương Lâm hỏi: “Thế nào mới tính là lập công lớn?”
Mạnh Thành Tiêu : “Cái trong pháp luật quy định rõ ràng, hành vi phạm tội khác mà cô tố giác hoặc manh mối cô cung cấp, theo pháp luật thể kết án tù chung , t.ử hình, thì coi là lập công lớn. Cho nên cô xem, tội trộm cắp thể kết án tù chung và t.ử hình, cái của cô đủ để lập công lớn.”
Đương nhiên, dù khai báo các vụ án lập công lớn , những vụ án nhỏ đề cập đó, vẫn chi tiết.
Thẩm vấn ghi chép, những nội dung mà các nghi phạm đề cập, thể là , nếu sẽ là “ thành khẩn khai báo”, mà tiền đề thành khẩn khai báo, việc lập công lập công lớn cũng sẽ giảm giá trị nhiều.
Vương Lâm hiểu , nghiến răng : “Tức là, dùng mạng của khác để đổi ?”
Mạnh Thành Tiêu Vương Lâm như con cá mồi.
“… quả thực một vụ án như .” Vương Lâm nhỏ giọng: “Có , là thể giảm án giảm khung hình phạt ?”
“Nếu quả thực thể xác định là lập công lớn.”
“… lão Lưu bọn họ từng chơi trò chuốc t.h.u.ố.c mê h.i.ế.p d.ă.m tập thể. Cái nếu phán nặng, thể tù chung ?” Vương Lâm nghiến răng nghiến lợi.
“Là vụ nhặt xác đêm Giáng sinh năm ngoái đúng ?” Mạnh Thành Tiêu hiệu cho cảnh sát viên bên cạnh ghi chép, : “Vụ án cũng báo .”
“Mẹ… nó con Phạm Vũ Hân!” Vương Lâm cuối cùng cũng c.h.ử.i tiếng.
Mạnh Thành Tiêu xua tay, : “Đừng c.h.ử.i bậy, hơn nữa, cô đừng tưởng chỉ Phạm Vũ Hân khai báo, ai cũng lập công lớn, các cô một bắt nhiều như , mà càng bắt càng nhiều, lập công thì nhiều, công lao đủ chia, cô nhanh lên, còn sang phòng thẩm vấn khác thẩm vấn đây. Cô ảnh hưởng đến KPI của cô hiểu ?”
Vương Lâm ngây , và thật sự chút áy náy.
Cô là loại sẽ vì thành tích của nhân viên bán hàng mà hào phóng mua sắm, theo tiềm thức Mạnh Thành Tiêu thất vọng.
Vương Lâm vắt óc suy nghĩ: “Vậy còn một chuyện nữa, quen một ở thành phố Thanh Thạch, đây KTV, tìm trẻ vị thành niên tiếp rượu, còn chuốc say mấy em chịu đưa cho khách, loại cũng tính là cưỡng h.i.ế.p, đúng ?”
“Tính. Là Lý Kiến Giang ở thành phố Thanh Thạch, đúng ?” Mạnh Thành Tiêu phụ trách thẩm vấn, kết quả thẩm vấn từ các bên đều tổng hợp về đây, manh mối nào cần xác minh, cần sự phối hợp của các đội khác, cũng đều từ chỗ mà .
Trái ngược với thái độ bình thản của Mạnh Thành Tiêu, Vương Lâm bắt đầu tỏ hoảng hốt, lũ súc sinh vô liêm sỉ , từng đứa một khai bên cạnh, chỉ để lập công giảm án, cứ thế , chẳng sẽ mất cơ hội lập công ?
“Để nghĩ, để nghĩ .” Vương Lâm còng tay kêu loảng xoảng.
“Không vội.” Mạnh Thành Tiêu vững như bàn thạch. Đối với tội phạm ở mức độ của Vương Lâm, sống sót là khó, đôi khi một lập công lớn cũng chắc đủ.
Tuy nhiên, việc xác định là lập công lớn , đó là chuyện của viện kiểm sát và tòa án, Mạnh Thành Tiêu chỉ lo thẩm vấn là .