Pháp Y Quốc Dân - Chương 884: Kẻ Dẫn Đường

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:57:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không gọi cho nữa .” Phạm Vũ Hân nắm c.h.ặ.t điện thoại, mày nhíu .

Vương Lâm cũng bỏ điện thoại xuống, nhỏ: “Điện thoại của dì họ cũng gọi .”

“Lũ …” Phạm Vũ Hân đột nhiên tức giận: “Cậu còn nhớ lúc chia tiền bọn họ tích cực thế nào ?”

“Chúng đây?” Vương Lâm suy sụp còn nhanh hơn cô , nước mắt ứa .

“Không … chúng … chúng chuồn .” Phạm Vũ Hân nghĩ tới nghĩ lui, : “Đến tìm , đổi ít tiền mặt, còn cả giấy tờ, nhất là hai cái chứng minh thư giả, với cả sim điện thoại, đúng , tháo sim .”

“Tắt máy ?”

“Tớ thấy an , dù sim cũng dùng nữa, giữ gì?”

“Được thôi.” Vương Lâm vốn chủ kiến, cô chỉ giỏi thao túng đàn ông, lúc phối hợp với hội chị em thì đa phần ở thế phụ thuộc.

Hai bèn tháo sim điện thoại, ngoài lên xe, chạy thẳng đến trung tâm mai mối của .

Các trinh sát vốn chuẩn bắt giữ họ, khi báo cáo cấp , liền lặng lẽ bám theo hai .

Người lái xe là Phạm Vũ Hân, một chiếc Maserati , chạy nhanh chậm, cũng ý thức chống trinh sát.

Trong xe.

Phạm Vũ Hân và Vương Lâm ít nhiều vẫn chút hoảng loạn, Phạm Vũ Hân lái xe c.h.ử.i đổng, còn Vương Lâm thì đôi mắt vô hồn ngoài cửa sổ.

“Tài sản của chúng sẽ tịch thu chứ.” Vương Lâm đột nhiên buột miệng một câu, khiến Phạm Vũ Hân hoảng đến mức gạt nhầm cần gạt nước.

Cần gạt nước lắc qua lắc khiến cả hai đều rối bời. Những chiếc xe xung quanh cũng tức khắc trở nên quy củ hơn.

“Sẽ ?” Vương Lâm hỏi một câu, nước mắt tuôn rơi: “Đó đều là tiền vất vả lắm mới dành dụm …”

“Được , đừng nữa, gặp .” Phạm Vũ Hân cũng lười dỗ cô .

Vương Lâm một lúc, cuối cùng cũng vực tinh thần, thê lương: “Biết thế tiêu hết tiền , tiêu hết thì chẳng sợ nữa.”

Phạm Vũ Hân “xì” một tiếng: “Thế thì mấy cái túi mua, mấy bộ chiến bào chọn lựa kỹ càng , cũng sẽ tịch thu, còn đăng lên mấy trang đấu giá như Ali Auction, để đấu giá mang đấy!”

Vương Lâm hai mắt vô hồn, chỉ những giọt lệ nóng hổi lăn dài.

Chiếc Maserati lên cao tốc, chạy hơn một tiếng nữa mới đến thành phố Trường Dương.

Sau khi thành phố, Phạm Vũ Hân cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, thẳng đến trung tâm mai mối của .

Niêm phong màu vàng tươi dán ngay ngắn cửa lớn của trung tâm.

Phạm Vũ Hân sững sờ: “Cậu…”

“Bị bắt ?” Vương Lâm ngạc nhiên : “Làm bây giờ? Ông khai chúng ?”

“Đi tìm dì họ của .” Phạm Vũ Hân đầu xe, vẻ mặt kiên quyết.

Khoảng nửa tiếng , hai thấy niêm phong màu vàng tươi quen thuộc cửa một tiệm hoa ven đường.

Phạm Vũ Hân và Vương Lâm , im lặng đạp ga rời .

“Bây giờ thì ?” Hôm nay Vương Lâm hỏi câu thứ mấy, nhưng nữa, hết nước mắt .

Phạm Vũ Hân lái xe suy nghĩ, một lúc lâu mới : “Đi tìm Mã ca.”

“Kéo xuống nước ?”

“Mọi vốn dĩ là châu chấu cùng một sợi dây , nếu tớ và dì họ tù, chắc chắn sẽ khai Mã ca. Chúng gọi cùng về phía Nam, đến nơi một đàn ông mũi chịu sào, tìm đầu rắn vượt biên cũng , hoặc trốn ở đó cũng chăm sóc.” Phạm Vũ Hân mạch lạc.

“Hy vọng Mã ca bắt.” Vương Lâm .

“Xem và những khai .” Vừa , chiếc Maserati chạy đến cửa một siêu thị nhỏ.

Cửa siêu thị mở, quầy thu ngân một đàn ông đó, đầu trọc, xăm trổ, dây chuyền vàng, trông khó dây .

gọi Mã ca.” Phạm Vũ Hân xuống xe, trái bước siêu thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-884-ke-dan-duong.html.]

“Chào mừng quý khách…”

Vương Lâm chỉ thấy tiếng chuông cửa tự động của siêu thị, trong tầm mắt, chỉ thấy hình Mã ca từ uể oải chuyển sang căng cứng, vẻ mặt từ buồn chán trở nên căng thẳng.

Vương Lâm bất giác mỉm .

Không đợi bao lâu, Mã ca c.h.ử.i bới theo Phạm Vũ Hân chiếc Maserati.

“Đi thôi.” Mã ca vỗ ghế .

“Không về lấy chút đồ ?” Vương Lâm ngạc nhiên sự quyết đoán của Mã ca.

Mã ca xua tay: “Chuyện lớn , đừng về nhà, hiểu , cảnh sát đang đợi ở cửa nhà các cô đấy.”

“Mã ca đúng là kinh nghiệm.” Phạm Vũ Hân nịnh nọt, khởi động xe.

Các cửa hàng hai bên nhanh ch.óng lùi phía , bỏ siêu thị nhỏ ở đằng .

Mã ca xoa chiếc Rolex vàng tay, coi siêu thị nhỏ của gì, chỉ : “ còn đang thắc mắc lão Lưu gặp chuyện, là các cô liên lụy đúng .”

“Anh Lưu ?” Phạm Vũ Hân nghĩ một lát : “Chắc là vì chuyện ở hồ chứa nước.”

“Ừm, một cái hồ chứa mà các cô hai ba , quá tùy tiện .” Mã ca lắc đầu.

“Cũng …” Phạm Vũ Hân bất giác rùng : “Anh Lưu sẽ khai chúng chứ.”

Mã ca , gì, chỉ bảo: “ chỉ cho cô một chỗ, chúng qua đó .”

Phạm Vũ Hân gật đầu, sự chỉ dẫn của Mã ca, chạy thẳng đến quận bên cạnh, đón thêm một lên xe.

Người đàn ông lên xe vẻ khá lịch sự, Phạm Vũ Hân và Vương Lâm, gật đầu: “Gặp chuyện ?”

“Vâng.” Vương Lâm bất giác trả lời.

“Những khác ?” Người đàn ông lịch sự hỏi.

“Không , thấy niêm phong của cảnh sát cửa .” Lần là Phạm Vũ Hân trả lời.

“Ra tay cũng nhanh thật.” Người đàn ông lịch sự , : “Được , , chúng cứ chạy về phía Nam , tìm cho các cô mấy cái chứng minh thư mới, cùng lắm thì phẫu thuật thẩm mỹ một chút, là một hảo hán !”

“Ồ.” Đây lẽ là tin tích cực duy nhất trong ngày hôm nay, Vương Lâm và Phạm Vũ Hân đều chút vui mừng.

“Được , xem các cô phát hiện như thế nào .” Người đàn ông lịch sự vươn vai, với Mã ca: “Lão Mã cũng , chúng phân tích , rút kinh nghiệm, còn dễ việc.”

“Ấy, thôi.” Mã ca sờ chiếc Rolex đáp lời.

Phạm Vũ Hân lái xe, Vương Lâm bèn kể tình hình gần đây.

Chuyện đơn giản, chẳng mấy chốc kể xong, lông mày của đàn ông lịch sự cũng dần nhíu .

“Tên cảnh sát mà cô , chính là cảnh sát công thần hạng nhất mà các cô kể, tên là gì?” Người đàn ông lịch sự hỏi.

“Giang Viễn.” Vương Lâm nhỏ giọng trả lời.

Người đàn ông lịch sự dùng tay gõ gõ thái dương, ngừng hồi tưởng, bất giác buột miệng một câu: “Ninh Đài Giang Viễn? Hung thần khét tiếng?”

“Gì cơ?”

“Anh Ninh Đài ?” Người đàn ông lịch sự trợn to mắt.

Vương Lâm và Phạm Vũ Hân , chậm rãi gật đầu.

“Dừng xe! Cho xuống!” Người đàn ông lịch sự tức giận đá lưng ghế.

Phạm Vũ Hân theo phản xạ dừng xe, đàn ông lịch sự xuống xe bỏ chạy.

Kít!

Phía dòng xe, hai chiếc xe khác lao tới với tốc độ nhanh hơn, tiếp đó, bảy tám gã đàn ông lực lưỡng mặt mày hung tợn lao xuống xe.

 

 

Loading...