Pháp Y Quốc Dân - Chương 600: Giáo Sư Giải Phẫu

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:45:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vĩnh Tân, gọi một chiếc Alphard qua đây, cử một tài xế đưa chúng đến núi Tứ Ninh.” Giang Viễn tự múc nửa nồi cơm rang cho mang , tiện tay lấy một chồng hộp cơm dùng một .

Giang Vĩnh Tân đáp một tiếng, gọi điện cho xe tới, : “Không cần tài xế , để lái là .”

“Tùy , tiền xe cứ ghi sổ.” Giang Viễn xua tay, tiếp: “Cậu gói mấy món bàn , lát nữa chúng ăn xe.”

“Okela.” Giang Vĩnh Tân tích cực việc. Là một thiếu gia đời thứ hai của dân giải tỏa, vốn dĩ cần vất vả như , nếu sống buông thả, tiền tiêu trong vài tháng để mua một chiếc Alphard cũng chỉ ảnh hưởng nhỏ đến khoản tiết kiệm của .

Giang Vĩnh Tân là ngôi khởi nghiệp của làng Giang, vì , cúi việc, cơ hội chuyện với các cảnh sát của đồn công an khu vực cũng tỏ vui vẻ.

Một đám ở hàng ghế chiếc Alphard trang hoàng lộng lẫy của , ăn uống thả phanh.

Trời tối, nhiều cảnh sát còn ăn trưa, lúc đói meo, cơm rang của Chú Mười Bảy, thêm chút thịt cừu luộc, thịt bò nướng của Giang Phú Trấn, chỉ cảm thấy ngon vô cùng.

Thực vốn dĩ nó ngon, cơm rang của Chú Mười Bảy là thức ăn nhân loại LV3, thịt bò thịt cừu do bố Giang Viễn là Giang Phú Trấn nấu cũng từ LV2 trở lên.

Đầu bếp của những nhà hàng một chút, món tủ thể đạt đến trình độ coi là khá giỏi . Ngược , một món ăn đặc trưng của các quán nhỏ thể vượt qua giới hạn LV3.

Chiếc Alphard chạy nửa tiếng thì đến nhà hàng xảy vụ án.

Nhà hàng ngay cạnh Tháp Tuyền, là một nhà hàng du lịch tiêu chuẩn, mới điều tra , Giang Viễn vẫn còn chút ấn tượng.

Ông chủ nhà hàng bán t.h.u.ố.c lá giả, rượu giả, nhưng dùng dầu cống, sử dụng một lượng lớn thực phẩm sắp hết hạn, và thực phẩm quá hạn, đặc biệt là thịt, bột mì và gạo, ít loại hết hạn.

Để xử lý những vụ án như thế , cần sự phối hợp của nhiều ban ngành như Công thương, Văn hóa Du lịch, quá trình khá phức tạp, nhưng hiệu quả rõ rệt, nhà hàng lẽ sẽ sang nhượng, nhân viên cũng cho nghỉ việc ít.

Tuy nhiên, xảy án mạng trong tình huống là điều mà Giang Viễn và thấy.

Lúc đến nơi, xe của đội cảnh sát hình sự mặt, dây cảnh giới giăng lên một cách nghiêm túc, vài chiếc xe cảnh sát đỗ ở cửa, của đội khoa học hình sự cầm máy phim khắp nơi phim và chụp ảnh.

Nhà hàng núi vốn vắng vẻ, lúc càng một bóng khách, nhưng các cửa hàng bên cạnh vẫn , lúc đều ló ngó, máy của cảnh sát ghi bộ.

Giang Viễn lau sạch miệng, mặc đồ chỉnh tề, nhà hàng cùng với một chiếc máy khác.

Bên trong nhà hàng còn những dải băng cảnh giới khác, các cảnh sát mặt thiện chào hỏi Giang Viễn.

Đối với các cảnh sát của Cục Công an huyện Ninh Đài, Giang Viễn bây giờ cũng là một sự tồn tại hào quang, thuộc loại trông vẻ gần gũi, nhưng nhiều cơ hội tiếp xúc.

thì, Ninh Đài cũng lâu xảy án mạng, đến nỗi pháp y chính thức như Giang Viễn cũng hiện trường nào bắt buộc đến.

Nhà hàng “Gà Đi Bộ Tứ Ninh Sơn – Gà Nồi Đất Tứ Ninh Sơn” thuộc loại hình tiêu dùng cao cấp núi, nếu thấy bếp và tủ lạnh của nó, cảm giác như đây là một nhà hàng chuyên nghiệp chú trọng hương vị.

Diện tích nhà hàng cũng nhỏ, trong nhà mấy trăm mét vuông kể, ngoài trời còn một sân lớn, mùa cao điểm thể kê mấy chục bàn. Dĩ nhiên, lúc đó sẽ ăn gà nồi đất nữa, mà chỉ thể bằng món gà kho “xào bằng nồi lớn”.

Thi thể ở vị trí gần cửa bếp.

Một vũng m.á.u tươi, cùng với bàn ghế đổ ngổn ngang. Có những chiếc ghế nhựa bay xa bảy tám mét, trông như đá hoặc ném mạnh.

Ngẩng đầu lên, trần nhà sạch sẽ, m.á.u văng lên.

Trên tường cũng vết m.á.u, về cơ bản đông , cho thấy qua một thời gian.

Giang Viễn đang xem xét thì lưng tiếng bước chân chạy tới.

Giang Viễn lập tức nhíu mày, đầu thì thấy Cục trưởng Sài Thông, chạy đến còn thở hổn hển.

“Sài cục…” Giang Viễn thế nào, lặng lẽ đưa một chiếc khẩu trang cho Sài Thông, : “Xung quanh đều là máy .”

“Được .” Sài Thông trái , chỉ máy , máy ghi hình thực thi pháp luật mặt đều đang bật. Vậy thì còn gì để , đeo khẩu trang thôi.

Giang Viễn định tiếp tục xem hiện trường.

Sài Thông : “ lúc lắm, Giang Viễn, mời một chuyên gia, cùng việc, chứ.”

Ông vẫn khá khách sáo.

Giang Viễn thì chút kinh ngạc qua.

Sài Thông rõ ràng là ý đồ, hơn nữa, lý do cũng rõ ràng, nếu vụ án mạng là do Giang Viễn và đồn công an Tẩu Mã Đạo những thao tác đúng quy chuẩn gây , thì còn gì để , nhất định chịu trách nhiệm.

Có thể , khứu giác của Sài Thông cực kỳ nhạy bén, giống như trong một đợt thủy triều rút, cuối cùng cũng chờ một cơ hội phản công.

Mấy ông đều tò mò về phía Sài Thông.

Mọi tò mò là, rốt cuộc là chuyên gia ở mà dám đối đầu với Giang Viễn.

Với danh tiếng của Giang Viễn trong tỉnh hiện nay, chuyên gia tầm thường một chút căn bản tư cách đối đầu, chút danh tiếng, lợi hại một chút, ít nhất cũng thể giải thích là cần thiết.

Trong sự mong đợi, một ông lão tóc hoa râm đội mũ trùm trong suốt, vẻ mặt nghiêm trọng tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-600-giao-su-giai-phau.html.]

“Giáo sư Trần là giáo sư giải phẫu học của Đại học Y khoa thành phố Trường Dương, giáo sư Trần đây cũng từng pháp y một thời gian, nhiệm vụ giảng dạy quá căng thẳng, mới dần dần rời khỏi tuyến đầu… Giáo sư Trần qua tuổi nghỉ hưu, nhưng vẫn nghỉ, vì quá xuất sắc, nhà trường khó tuyển nhân tài phù hợp, nên liên tục đề nghị giáo sư Trần thể tái ký hợp đồng…” Sài Thông giới thiệu chọn.

Đây là mối quan hệ ông quen từ , khi xảy chuyện, ông lập tức cho xe đưa giáo sư Trần đến.

Tính thời gian, về cơ bản là nhận tin bắt đầu gọi điện sắp xếp. Có thể sắp xếp thỏa, đến kịp lúc, cũng coi là năng lực của Sài Thông.

“Chào giáo sư Trần. Cháu cũng nghiệp Đại học Y khoa thành phố Trường Dương.” Giang Viễn chào một tiếng.

Giáo sư Trần ngẩn , thoáng chốc nhớ , : “ đúng đúng, nhớ , mới nghiệp hai năm .”

“Vâng. Cháu còn từng học lớp của thầy.”

“Hậu sinh khả úy.”

“Vận may khá thôi ạ.” Giang Viễn thật.

“Ừm… xem t.h.i t.h.ể .” Giáo sư Trần tìm hiểu qua tình hình của Giang Viễn, một nhân vật nổi lên bất ngờ trong giới pháp y, còn nghiệp từ trường của tỉnh nhà.

Tuy nhiên, khi xem qua các vụ án , quan điểm của giáo sư Trần và các giáo viên trong trường đều nhất trí – hậu sinh khả úy!

Lần nếu Sài Thông dùng mối quan hệ siêu mạnh tìm đến ông, giáo sư Trần vốn dĩ sẽ mặt.

Tuy nhiên, đến thì đến, giáo sư Trần cũng hề nao núng, t.h.i t.h.ể, bắt đầu suy ngẫm.

Giang Viễn liền xem cùng, giữ một thái độ tương đối tôn trọng.

Cảnh sát đến bên cạnh báo cáo: “Nạn nhân là nhân viên phục vụ của nhà hàng, nữ, 22 tuổi, huyện Ninh Đài. Thi thể một nữ nhân viên phục vụ khác của nhà hàng phát hiện, cô thấy m.á.u lênh láng sàn liền báo cảnh sát.”

“Sau khi chúng đến, phát hiện t.h.i t.h.ể còn hô hấp, tư thế ngửa, mặt hướng lên, nghi ngờ xuất huyết não.”

“Một cửa sổ của nhà hàng ghế đập vỡ. Gần đó nhân chứng, tìm thấy hung khí rõ ràng…”

Nghe báo cáo của đối phương, Giang Viễn xem xét một lúc, cúi xuống kiểm tra.

Giáo sư Trần còn quen với tình huống , ngược chậm một bước.

Hai hỗ trợ kiểm tra tình trạng đầu, thỉnh thoảng trao đổi vài câu.

Rất nhanh, hai quen thuộc với .

Sau đó, lời của Giang Viễn cũng dần dần từ tôn trọng chuyển sang tùy ý:

“Thầy nâng cái đầu lên, thầy xem chỗ .”

“Vết m.á.u thầy xem…”

“Cháu lấy một mẫu, thầy lấy bên nhé?”

Sài Thông lúc đầu còn mỉm , mặt đầy hy vọng, nhanh nổi nữa.

Dù là ngoài cuộc, thế nào cũng thấy giống như Giang Viễn đang dẫn dắt giáo sư Trần việc.

Lúc , Hoàng Cường Dân cũng vội vã đến. Hôm nay ông trao đổi với Viện kiểm sát, Giang Viễn một xử lý nhiều vụ án như , cả chuỗi công việc cần bôi trơn một chút mới thể tiếp tục.

Tuy nhiên, đường Hoàng Cường Dân cũng nắm tình hình hiện trường, vẻ mặt vốn cũng chút nghiêm trọng.

, khi thực sự đến nơi, Hoàng Cường Dân gần như phát hiện điều gì bất thường. Giống như những hiện trường Giang Viễn bình thường, đông hơn, việc xoay quanh Giang Viễn nhiều hơn, thiết khám nghiệm sử dụng rõ ràng nhiều hơn và đầy đủ hơn, cũng dùng, vật tư tiêu hao như túi đựng vật chứng vận chuyển đến nhiều hơn hẳn, còn từ phòng vật chứng đến quản lý chuyên trách, Mục Chí Dương ở gần đó, chỉ mà thôi.

“Không Sài cục mời một giáo sư đại học đến ?” Hoàng Cường Dân nhỏ giọng hỏi đội trưởng đội 2 Lưu Văn Khải.

Lưu Văn Khải bĩu môi: “Chính là đó, đang cúi rạp bên cạnh Giang Viễn, dùng tư thế rắn vồ mồi kìa.”

Hoàng Cường Dân kỹ, ngoài tóc bạc, thể yếu ớt , thật sự vị chuyên gia gì khác biệt so với các chuyên gia đây.

Hoàng Cường Dân đầu Sài cục, khuôn mặt Sài cục dường như càng tiều tụy hơn.

Họ đều thể hiểu, là một chuyên gia giải phẫu, nếu t.h.i t.h.ể đặt lên bàn mổ, giáo sư Trần nhất định thể thể hiện tài năng của .

tại hiện trường vụ án, đầu Giang Viễn đang đội một cái LV5 to đùng về điều tra hiện trường vụ án, dù bổ đầu giáo sư Trần , ông cũng thể hiện gì, tự nhiên chỉ thể theo chỉ huy của Giang Viễn mà , thực cũng khác gì các nhân viên khoa học hình sự khác.

Sài Thông nhanh thể xem tiếp nữa, đang chuẩn về, thì tin tức truyền đến:

“Có tự thú .”

 

 

Loading...