Pháp Y Quốc Dân - Chương 595: Đoàn Du Lịch Cảnh Sát Chìm

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:45:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mục đích của chuyến là bắt , cũng cần tìm kiếm bằng chứng phạm tội, chỉ là tham gia một tour giá rẻ , trải nghiệm tình hình của hướng dẫn viên chui, nhà hàng du lịch, cửa hàng mua sắm, chủ yếu là trải nghiệm, ngoài , đừng để lộ phận, tránh gây cảnh giác cho đối phương.”

Giang Viễn tổ chức một đoàn cảnh sát chìm 30 , bao gồm cả , Đàm Tĩnh và Chu Tháp, tổng cộng là 33 .

Địa điểm tập kết là một sân nhà của gia đình Giang gần núi Tứ Ninh.

Mọi đều nể mặt, hứng thú đến sớm.

Sân khá rộng, nhiều chỗ , nhưng cảnh sát, vẫn kỷ luật, tự nhiên thành ba hàng lỏng lẻo.

Đàm Tĩnh mà lông mày giật giật, ha hả : “Chúng thể lỏng lẻo một chút, tâm trạng cũng thả lỏng một chút, cứ coi như là một hoạt động du lịch bình thường.”

“Team building . Cứ coi như là team building.” Giang Viễn . Cậu cũng một chiếc áo thun, quần thể thao, còn đội một chiếc mũ.

Mọi đều nể mặt di chuyển một chút, thành ba hàng lỏng lẻo hơn.

“Cái đó, Đường Giai, cô đội trưởng, điều chỉnh đội hình .” Giang Viễn điểm danh nữ tướng.

“Okela.” Đường Giai dùng một giọng nũng nịu cấp độ tối đa, : “Vậy , hai hàng , cách một đổi chỗ.”

“Bắt đầu cách từ ?” Có định di chuyển, bắt đầu bối rối.

Đường Giai khúc khích hai tiếng, : “Đổi tùy tiện, bây giờ đổi …”

Cô chỉ huy lung tung một hồi, khiến đội hình bắt đầu trở nên thoải mái hơn.

Giang Viễn Đàm Tĩnh, hỏi: “Đồn trưởng Đàm, ngài thấy thế nào?”

“Cũng .” Đàm Tĩnh thầm lau mồ hôi, cảm thấy chẳng tác dụng gì, nhưng cũng tiện .

Giang Viễn khá hài lòng, mặc dù, đội Đột Kích do Ngũ Quân Hào huấn luyện, lúc đều mặc áo thun hoặc áo sơ mi bó sát khoe dáng, đeo túi nhỏ như thể thể chinh phục cả thiên hạ, Vương Truyền Tinh, Mục Chí Dương và các thanh niên khác, mặc đồ thể thao, tinh thần phơi phới như thể nên việc 996, bao gồm cả Mạnh Thành Tiêu, lớn tuổi nhất đoàn, hơn 40 tuổi cũng thuộc dạng tinh của các đoàn du lịch thông thường…

ít nhất, Đường Giai, Đổng Băng và Cao Ngọc Yến, ba nữ cảnh sát duy nhất, lúc quần áo bình thường, trang điểm bình thường, trông giống bình thường.

Quan trọng nhất là, ai thể ngờ cả đám , bộ đều là cảnh sát chứ.

Quan trọng nhất của quan trọng nhất là, phát hiện thì ?

Mang theo tâm trạng “đại độ” , trạng thái của ngược trở nên vô cùng nhàn nhã, từng một vung tay, bộ đến bãi đậu xe chân núi Tứ Ninh.

Giang Viễn chọn tour một ngày rẻ nhất, 35 tệ một bao hai bữa ăn, bộ hành trình xe buýt chỉ một điểm mua sắm.

Hướng dẫn viên Thường Bình Tư giơ một lá cờ nhỏ màu đỏ, vẻ mặt phấn chấn chờ đợi.

Sau lưng là một chiếc xe buýt máy lạnh màu nâu, cửa sổ thể mở, tài xế liền mở cửa hút t.h.u.ố.c.

Tâm trạng của hai đều khá .

Các công ty du lịch hiện nay, đều theo con đường tài sản nhẹ. Bất kể là công ty du lịch trực tuyến ngoại tuyến, về cơ bản chỉ chịu trách nhiệm thu phí và đặt vé, lợi nhuận chủ yếu dựa việc bán du khách.

Hướng dẫn viên của công ty tiếp đón địa phương thì gánh chịu bộ rủi ro trong tiêu dùng du lịch. Họ bỏ tiền thật mua theo đầu , hơn nữa, du khách tính chất khác , chi phí bỏ cũng khác . Ví dụ, du khách Thượng Hải thể đắt gấp đôi du khách vùng Trung Nguyên, cũng thể du khách doanh nghiệp nhà nước miền Bắc đắt hơn du khách doanh nghiệp tư nhân miền Nam, giá cả cụ thể bao nhiêu, cũng đều xem tình hình lãi lỗ trong quá khứ để quyết định.

Du khách càng khó lừa, càng khó kiếm tiền, giá bán càng thấp, điều cũng dễ hiểu.

Mà đối với hướng dẫn viên cuối cùng như Thường Bình Tư, mua chỉ là một mặt, hướng dẫn viên thực sự năng lực, vẫn tùy cơ ứng biến, dựa thao tác cụ thể để kiếm tiền. Người giỏi một chút, một ngày lừa mấy vạn tệ, cũng là thể.

Nụ của Thường Bình Tư, khi gặp các thành viên đội Đột Kích, đều khá rạng rỡ.

Sau đó…

Thường Bình Tư rơi trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-595-doan-du-lich-canh-sat-chim.html.]

“Hướng dẫn viên, chúng xuất phát chứ?” Đường Giai tiến lên, dùng giọng nũng nịu.

“Ồ… hiếm khi thấy các bạn tour cùng như …” Thường Bình Tư đầy nghi hoặc, trẻ, tự mua vé leo núi sướng hơn ? Sao đến tour du lịch chịu khổ lừa? Cho dù một hai xem tin tức, lời khuyên, cũng nên cùng đến chứ.

Đường Giai cũng thể giải thích hiện tượng , liền hai tiếng, : “Chỉ là nghĩ từng tour, nên đến chơi thử.”

“Các bạn đều cùng ?”

“Mấy phòng ban. Có quen, quen.”

“Các bạn đều là của doanh nghiệp nhà nước ở thành phố Hoắc ? xem tài liệu , các bạn là công ty lâm nghiệp?”

.”

“Công ty lâm nghiệp ?”

“Chặt cây bán gỗ gì đó.” Đường Giai cứ thế bịa .

Khả năng chống trinh sát của hướng dẫn viên cũng chỉ đến đây thôi, mặc dù một thành viên trong đoàn trông vai u thịt bắp, nhưng Thường Bình Tư cũng là hướng dẫn viên nhỏ chỉ thủ đoạn ép buộc, đối với , xã hội đen mà dỗ dành , cũng thể lừa tiền.

Thường Bình Tư chỉ nhắc nhở thêm Đường Giai: “Tour du lịch khác với du lịch tự do, hơn nữa, tour du lịch cũng tốn ít tiền hơn, chỉ là nơi tiêu tiền khác .” Thường Bình Tư bóng gió.

Đường Giai giả vờ hiểu “ồ” một tiếng, xe buýt, hỏi: “Là chiếc xe , chúng lên xe .”

dứt lời, các đồng chí kỷ luật quen thuộc xếp hàng lên xe.

Thường Bình Tư ngăn cũng kịp, chỉ thể hét lên: “Mọi đưa chứng minh thư cho , lát nữa giúp mua vé tập thể.”

Đây đều là chuyện bàn bạc , Đường Giai cũng chủ động đưa chứng minh thư của .

Nghề nghiệp là cảnh sát, cũng sẽ hiện chứng minh thư. Thường Bình Tư cũng máy quét thông tin cảnh sát, cầm chứng minh thư của xem một lúc, cũng phân tích kết quả gì.

Tài xế hút xong t.h.u.ố.c, lên xe khởi động, bắt đầu đến điểm tham quan đầu tiên của ngày hôm nay.

Thường Bình Tư ho khan hai tiếng, cầm micro ở đầu xe, : “Chào mừng tham gia tour du lịch của chúng , tục ngữ câu, mười năm tu mới chung thuyền, đoàn chúng 34 , thể tụ họp ở đây, cũng là dễ dàng, hy vọng chúng đều thể trải qua một ngày . Được , xin tự giới thiệu, là Thường Bình Tư, hướng dẫn viên mười năm …”

Giang Viễn cùng Đàm Tĩnh, những lời sáo rỗng của Thường Bình Tư, nhỏ giọng thảo luận.

“Cái đó… hai vị bạn , chúng lát nữa hãy chuyện nhé. Mọi nếu thuyết minh, thể giảm thời gian thuyết minh, nhưng mà, lúc thuyết minh, nhất là , chuyện gì, thể khi kết thúc riêng, để ảnh hưởng đến khác …”

Thường Bình Tư tuy cảm thấy đoàn hôm nay chút kỳ lạ, nhưng lúc cần quản lý cũng quản lý, cơ chế PUA của cả đoàn du lịch, chính là xây dựng từng chút một như .

Giang Viễn và Đàm Tĩnh quả nhiên im lặng .

Thường Bình Tư hài lòng gật đầu, tiếp: “Mọi thể khi đến tìm hiểu về núi Tứ Ninh, nhưng một điều, tuyệt đối từng qua, thế núi của núi Tứ Ninh, nó sự tinh tế của nó…”

bản địa của núi Tứ Ninh, Giang Viễn Thường Bình Tư bịa chuyện lung tung, tâm trạng vẫn bình tĩnh, cảnh vật quen thuộc mà xa lạ ngoài cửa sổ, dần dần rơi trầm tư, mắt bất giác nhắm , một ký ức ùa về, một vụ án gần đây xếp hàng lướt qua mắt, còn mấy tên tội phạm gần đây t.ử hình, tuy khuôn mặt mơ hồ, nhưng trông đáng yêu hơn lúc còn sống.

Ánh mắt của Thường Bình Tư cũng lướt qua mặt Giang Viễn, khỏi nhíu mày, theo thói quen , Giang Viễn, dùng giọng điệu trêu chọc : “Xem bạn thích thuyết minh, thuyết minh thì đến tour du lịch ý nghĩa gì, …”

Bụp.

Mục Chí Dương tiến lên, rút micro của Thường Bình Tư .

“Đừng lải nhải nữa, xuống nghỉ .” Mục Chí Dương chút giác ngộ nào của một cảnh sát chìm, giọng điệu khá cứng rắn : “Đội Giang của chúng khó khăn lắm mới ngủ một lát, cũng xuống .”

Thường Bình Tư hài lòng , bên cạnh liền một thành viên đội Đột Kích phiên bản trung niên, nhẹ nhàng dùng tay đẩy một cái, đẩy Thường Bình Tư ghế.

Một thành viên đội Đột Kích khác bên cạnh dùng bàn tay to thô ráp ôm Thường Bình Tư lòng, hỏi: “Tiếp theo chúng gì?”

 

 

Loading...