Pháp Y Quốc Dân - Chương 1292: Đột Nhập Biệt Thự - Tiếng Còi Hú Vây Quanh
Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:17:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ thấy nhà phía đấy, chúng đậu trong sân nhà đó.” Kadar chỉ một cái sân phía .
Đây thể coi là một dinh thự hào hoa, cổng riêng và một con đường nội bộ dẫn trong, rộng ba bốn mét, thuộc mức độ đủ dùng nhưng đến mức xa xỉ. Phong cách biệt thự thuộc địa Nam Dương ở phía , ba tầng phô trương, mắt, đủ dùng, phức tạp, hai cầm s.ú.n.g đủ để g.i.ế.c sạch bên trong.
Ismail mới bắt đầu học lái xe nên luống cuống tay chân khi rẽ, đó chằm chằm cổng dinh thự : “Cổng khóa nhỉ, camera ?”
“Không camera, . Tường rào nhà họ xây cao, còn dây thép gai, là nhà cũ ngày xưa , camera .” Kadar đội một chiếc mũ bóng chày lên, lấy một cái xà beng từ ghế , : “ xuống cạy cửa.”
“Khoan , nhỡ bên trong họ camera thì , phía nhà chẳng hạn.”
Kadar : “Không hiện đại thế , cho dù , cũng thể kết nối với đồn cảnh sát, đoán chừng là loại kết nối với máy tính trong nhà thôi. Chúng g.i.ế.c sạch bọn họ , máy tính lưu video giám sát thì gì? Hơn nữa, trời cũng tối .”
Kadar ngẩng đầu trời, sắc trời chập choạng tối, tầm giảm xuống nhanh, lát nữa từ trong ngoài, chỉ thể dựa đèn chiếu sáng chứ thể dựa ánh sáng tự nhiên.
Ismail nghĩ nhiều như , do dự : “A… Vậy camera của họ kết nối với đồn cảnh sát công ty bảo vệ ?”
“ cảm thấy . Cậu lo lắng thì lát nữa bắt hỏi thử xem, nếu họ kết nối, chúng đầu luôn, kết nối thì chúng ở nghỉ một đêm.” Kadar với vẻ vô tư.
Ismail: “Thực thấy, là chúng tìm một nhà nghỉ nhỏ nào đó ở tạm , còn g.i.ế.c nữa ?”
“Ở nhà nghỉ dễ phát hiện, sách bao giờ . Rất nhiều tên trộm lớn đều phát hiện ở nhà nghỉ nhỏ đấy. Mấy mở loại quán mắt tinh lắm, hai đứa đều là vị thành niên, quá dễ phát hiện.” Kadar xong, bảo: “Chúng g.i.ế.c chẳng mất gì cả, nhà là tiền, trong nhà chắc chắn két sắt, chúng kiếm ít tiền mặt và vàng, đến quốc gia mới cũng cái để khởi nghiệp. Hơn nữa, chuyện đó bao giờ đúng , nhà cô con gái xinh gì đó, cho cưỡng h.i.ế.p luôn.”
Ismail cao một mét tám lập tức hoảng loạn, vội vàng lắc đầu : “Thôi thôi, thích .”
“Người thích .” Kadar cũng chỉ một câu như , thấy Ismail lái xe đến cổng lớn , bèn nhét s.ú.n.g lục thắt lưng, xách một cái xà beng xuống xe.
G.i.ế.c nhiều , gan cũng khác hẳn. là tiền là gan của hùng, g.i.ế.c phóng hỏa đai lưng vàng, Kadar tuy tuổi còn trẻ, nhưng lúc đang ở trạng thái tinh thần hưng phấn nhất, thể là sợ ai, chỉ cảm thấy con đường nào cũng , con đường nào chân cũng bằng phẳng.
Ngay tại dinh thự mắt , nhiều lo lắng của Ismail đều lý, nhưng Kadar quan tâm.
Hắn cảm thấy gặp tình huống nào cũng thể giải quyết, đối phương camera kết nối mạng hoặc báo cảnh sát thì thể chạy, đối phương đông thì thể dùng s.ú.n.g, nhưng nếu chuyện thuận lợi, khi g.i.ế.c xong, bọn chỉ thể ngủ một giấc ngon, mà còn thể chuẩn thêm chút vốn liếng. Đợi ngày mai đến Penang, cho đến lúc tìm tàu, đó mới thực sự là thời gian cần giữ im lặng.
Cạch, cạch...
Kadar chỉ mất vài động tác dùng xà beng cạy tung cánh cổng của dinh thự .
“Các con thể gửi tiền ngân hàng, nhưng thể giao mạng sống cho khác nhé.” Kadar ngân nga hát, một tay vác xà beng, kéo cánh cổng dinh thự , trong đầu bỗng vang lên lời bố từng .
Lão Stewart gì, nhưng hiểu đạo .
Kadar nghĩ, lắc lư trong dinh thự, trong mũi còn hừ hừ khúc nhạc chiến đấu của riêng .
Ismail hô một tiếng “lên xe”, Kadar thèm để ý, Ismail dám gọi nữa, đành lái xe theo .
Điểm cuối của con đường nội bộ là một vòng xoay nhỏ, xe thể đậu ở đây, cũng thể dừng trả khách rời , là lựa chọn cực cho những gia đình tổ chức tiệc tùng.
Vòng xoay khá hẹp, giống như con đường nhỏ của họ, đều là sản phẩm nhập môn cấp phú hào, nghĩa là thể họ cũng sẽ đầu tư quá nhiều an ninh.
Cốc cốc cốc.
Kadar đến nơi là gõ cửa, chẳng sợ hãi chút nào.
Ismail cố gắng điều chỉnh góc độ xe, đậu ở một vị trí tự cho là dễ lái , đó giấu kỹ s.ú.n.g, xách con d.a.o Mad Dog dài 50cm của xuống xe.
Khoảnh khắc hai tay rời khỏi vô lăng, nắm lấy cán d.a.o, sự tự tin của Ismail cũng bắt đầu tăng vọt.
Chỉ những thường xuyên dùng d.a.o g.i.ế.c mới , một con d.a.o kiên cố dài 50cm, đối mặt với bình thường tay tấc sắt, là sự áp đảo. Thậm chí bản từ “tay tấc sắt” lên vấn đề .
Nếu đầu g.i.ế.c còn chút do dự và nhút nhát, thì nhiều g.i.ế.c , gan của Ismail cũng to . Bây giờ ít phụ thuộc s.ú.n.g lục hơn, trong phạm vi vài mét, một cầm d.a.o c.h.é.m tới, ngoại trừ việc b.ắ.n m.á.u đầy , thì độ khó khi g.i.ế.c cũng ngang ngửa dùng s.ú.n.g.
Lưỡi d.a.o sắc bén dài 50cm c.h.é.m tới, tay đỡ đứt tay, chân chạy đứt lưng, bình thường cơ bản đường sống, thậm chí gây sát thương ngược cũng khó.
Cạch.
Cửa biệt thự mở .
“Cậu tìm ai?”
Người mở cửa là một phụ nữ hơn 40 tuổi, bà đương nhiên thể nghĩ đến những từ ngữ như kẻ g.i.ế.c , chỉ nhíu mày Kadar với dáng vẻ thiếu niên, tưởng rằng nhầm đường.
“Cháu tìm ông Johnson.” Kadar thuận miệng bịa một cái tên.
“Ở đây Johnson.” Người phụ nữ chỉ tấm biển tường, : “Cậu nhầm .”
“Nhà bà mấy ?” Kadar quan tâm nhiều như , chỉ đặt câu hỏi.
Đối phương thì , , cũng quá để ý.
“Phiền rời cho.” Người phụ nữ quả nhiên , đồng thời cũng bắt đầu nhận nguy hiểm, định đóng cửa.
Kadar , "vút" một cái, cái xà beng lưng chọc khe cửa.
Cánh cửa , đương nhiên là đóng nữa.
Người phụ nữ kinh hoàng trừng to mắt, nhưng cuộc sống thường ngày của bà quá xa rời bạo lực, kịp phản ứng Kadar tung một cú đá cực mạnh đạp tung cửa, khung cửa đập bà, đau đến mức ngã lăn đất ngay tại chỗ.
Kadar thuận thế cửa, hai lời, vung xà beng trong tay lên, nhắm thẳng đầu đối phương mà đập xuống, phụ nữ lập tức m.á.u me đầy mặt, ngất lịm .
Ismail lúc mới chạy .
“Bà già già , để cho . Sau hàng ngon sẽ tính.” Kadar còn tâm trạng trêu chọc Ismail một câu.
“Đã bảo là cần mà.” Ismail đóng cửa, hỏi: “Có camera ?”
“Không thấy. Người c.h.ế.t, hỏi một chút, tìm xem còn ai .” Kadar đang thì thấy tiếng hét thất thanh phía .
Nếu là một năm , chỉ riêng tiếng hét cũng đủ khiến hai thiếu niên hoảng hồn.
Còn bây giờ, Kadar chỉ thấy buồn , nghiêm túc cô gái đang bếp, chuyên tâm la hét, trở tay rút s.ú.n.g , chĩa đối phương, : “Em gái nhỏ, em s.ú.n.g ?”
Cô gái đang la hét thở hổn hển dừng , cứng đờ họng s.ú.n.g đen ngòm mặt, con d.a.o găm sáng loáng, và đang trong vũng m.á.u.
Ismail sải bước tiến lên, đôi chân dài chỉ hai bước đến mặt cô gái, túm lấy cô ấn mạnh tường, vì dùng sức quá mạnh, gáy cô gái đập tường phát tiếng “bốp”.
Hắn g.i.ế.c đứa trẻ hai ba tuổi , g.i.ế.c thêm một cô bé mười hai mười ba tuổi cũng chẳng chút gánh nặng tâm lý nào.
Kadar còn tâm trạng : “Cậu đừng đập vỡ đầu nó, cũng nhỏ , mặt mũi cũng , h.i.ế.p ?”
“Không h.i.ế.p. thuộc tuýp thuần ái.” Ismail kiên quyết lắc đầu.
Cô gái đập đầu hoa mắt ch.óng mặt, sợ hãi run rẩy như cầy sấy.
Kadar ung dung quan sát môi trường tầng một, một tay xách xà beng, nhét s.ú.n.g lục thắt lưng, mới đến mặt cô bé, dùng tay vỗ vỗ mặt cô, hỏi: “Em tên là gì?”
Cô bé sợ c.h.ế.t, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Lisa.”
“Trong nhà còn mấy ?” Kadar hỏi.
“Không còn ai nữa.” Lisa lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-1292-dot-nhap-biet-thu-tieng-coi-hu-vay-quanh.html.]
Chát!
Kadar tát một cái mặt Lisa: “Mấy ?”
“Không còn ai nữa!”
Chát!
Kadar tát một cái: “Mấy ?”
“Không còn ai nữa!”
Chát!
Chát!
Kadar tát liên tiếp mấy cái, đ.á.n.h cho Lisa tiếng.
“Ba !” Lisa chịu nổi cuối cùng cũng , hét lên: “Anh ơi, chạy mau …”
Thịch.
Trên lầu truyền đến tiếng đồ vật đổ.
Kadar chẳng hề vội vàng kề lưỡi d.a.o cổ cô bé, hét lớn: “Anh trai , mày chạy thoát , tường rào cao thế , mày nhảy ? Mày chỉ thể chạy từ cửa thôi, tao đếm đến ba, mày xuống, tao sẽ g.i.ế.c em gái mày, lên tìm mày! À, còn phụ nữ nữa, là mày ? Tao cũng c.h.é.m c.h.ế.t luôn.”
Vừa , Kadar nháy mắt với Ismail.
Ismail lập tức về phía cầu thang.
“Tao đếm ba tiếng.” Kadar cho lầu quá nhiều thời gian, tránh để đối phương gọi điện báo cảnh sát.
Còn việc đối phương gọi điện , quản , cũng lính đặc nhiệm, thể lục soát ba tầng lầu trong nháy mắt. giống như khi cửa, nếu thật sự gọi , thì g.i.ế.c sạch , lưng bỏ là xong.
Nhập thất cướp của g.i.ế.c thôi mà, ở đây chắc cũng hiếm… nhỉ.
Thịch!
Phía truyền đến tiếng động.
“Tao xuống đây, mày đừng động nhà tao.” Người trai vẻ đang trong giai đoạn vỡ giọng, giọng khó .
Ismail “ừ” một tiếng, nửa thật nửa giả : “Tao cũng g.i.ế.c , bọn tao đói bụng , chúng mày cho tao ít đồ ăn, tao ăn no, lấy ít tiền , mày xuống, tao chỉ còn cách g.i.ế.c thôi!”
...
Vù vù vù vù.
Trực thăng bay từ đông sang tây, một chiếc bay qua, chẳng bao lâu một chiếc nữa bay qua.
Xe cảnh sát bật còi hú và đèn báo hiệu, cứ hai chiếc một đơn vị, lập chốt các nẻo đường.
Động thái rầm rộ của cảnh sát càng thu hút sự chú ý của vô phương tiện truyền thông, đến mức trung ngoài trực thăng cảnh sát, còn bắt đầu xuất hiện trực thăng tin tức.
Ni Tra ngẩng đầu tất cả những điều , vẻ mặt khó đoán, : “Lần mà bắt , chúng tiêu đời .”
“Hai vụ g.i.ế.c kép, một vụ diệt môn, còn một tài xế g.i.ế.c chặn đường, bắt , chúng vốn dĩ tiêu đời .” Chung Nhân Long trực tiếp an ủi Ni Tra, chỉ thuật tình hình.
Ni Tra khổ một tiếng: “Nói đúng lắm, thà theo vị Từ Thái Ninh , c.h.ế.t oanh oanh liệt liệt còn hơn.”
Chung Nhân Long lên tiếng.
Tiêu đời và tiêu đời vẫn khác . Huy động tất cả trực thăng cảnh sát của Cục cảnh sát Đại Mã, khởi động tất cả xe cảnh sát thể chạy, đồng thời điều động cả cảnh sát đặc nhiệm và lực lượng đặc biệt đội dự , với quy mô như mà bắt hung thủ, lãnh đạo cấp cao của cảnh sát khi sẽ nghĩ cách c.h.ế.t mới cho bọn họ.
“Ít nhất chúng Giang Viễn.” Chung Nhân Long khẽ .
“Hy vọng…” Ni Tra dùng tiếng Trung, mới học hai ngày nay.
Thịch thịch...
Liễu Cảnh Huy bước những bước chân cực nặng nề tới, mở miệng hỏi ngay: “Các chốt tin tức gì ?”
“Không . Khắp nơi đều phát hiện, cũng xe của bọn chúng .” Chung Nhân Long vội vàng trả lời.
“Không phát hiện, chứng tỏ bọn chúng đang ở trong vòng vây của chúng .” Liễu Cảnh Huy ánh mắt sắc bén lấy điện thoại , đồng thời những lời tương tự cho Giang Viễn .
Liên quan đến công việc của Giang Viễn, Ni Tra vội : “Bọn chúng cũng khả năng trốn thoát từ con đường nhỏ nào đó tên.”
“Từ Thái Ninh chẳng bố trí chốt ngầm ? Các bố trí ?” Liễu Cảnh Huy hỏi ngược .
“Bố trí , đương nhiên là bố trí .” Chung Nhân Long vội vàng trả lời.
“Bố trí thì chạy thoát . Ít nhất xe chạy thoát , bọn chúng cướp xe con, chỉ thể đường nhựa, cho dù đường nhỏ để , cuối cùng cũng đường lớn, bọn chúng bản lĩnh tránh chốt công khai, cũng tránh chốt ngầm. Từ Thái Ninh mấy cái thạo lắm .” Liễu Cảnh Huy chắc chắn tin tưởng Từ Thái Ninh.
Ni Tra chắc chắn : “ mà… Từ sir từng đến Đại Mã, chỉ vẽ giấy, nhỡ xảy vấn đề.”
“Bản đồ của các vấn đề, thì Từ Thái Ninh sẽ vấn đề.” Liễu Cảnh Huy Ni Tra, an ủi : “Lúc Từ Thái Ninh phá án ở trong nước chúng , cũng thường xuyên đến những nơi xa lạ, phá án dựa cơ sở vẽ giấy. Chuyên gia cấp độ đều như cả.”
“Nếu bọn chúng giấu xe , chạy thoát ngoài thì …”
“Vậy thì chạy nhanh , tính theo thời gian, vẫn trong vòng vây.” Liễu Cảnh Huy xong, bảo: “Bây giờ lúc nghi ngờ chiến lược định, bây giờ kiên định, thực hiện kế hoạch một cách triệt để.”
Liễu Cảnh Huy hỏi tiếp: “Đội tìm kiếm sẵn sàng ?”
“Sẵn sàng . Xuất phát chứ?”
“Xuất phát .”
Ni Tra im lặng gật đầu, lấy bộ đàm bắt đầu lệnh: “Đội tìm kiếm xuất phát! Tìm kiếm dọc đường, thăm hỏi dọc đường…”
Nhiệm vụ tìm kiếm sắp xếp từ sớm, và khi đội tìm kiếm xuất phát, những quân bài trong tay Ni Tra cũng đ.á.n.h hết.
Ni Tra ngẩng đầu sắc trời, chỉ thấy trời đất u ám, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.
Lúc Liễu Cảnh Huy mới an ủi: “Chỉ cần một , một bằng chứng chứng minh lộ trình của nghi phạm, đội tìm kiếm ở các hướng khác thể hủy bỏ, tăng cường cho hướng , nhân lực của chúng sẽ càng lúc càng đông, tự nhiên sẽ càng tra càng kỹ.”
“ hiểu.” Môi Ni Tra mấp máy, hỏi: “Giang Thần ?”
“Cậu đang xem camera, trạm xăng, cửa hàng tiện lợi, xưởng sửa chữa, bãi đậu xe, nhà vệ sinh công cộng, camera đường đều đang xem, cho dù tội phạm đổi xe, cũng thể tìm bọn chúng.” Liễu Cảnh Huy .
“Đổi xe?” Ni Tra giật , quên mất còn khả năng .
“Đổi xe cũng , đổi xe càng tốn thời gian, bọn chúng vẫn trong vòng vây của chúng .” Liễu Cảnh Huy nhấn mạnh một câu, : “Không sợ bọn chúng bỏ xe, điều, vạn nhất bọn chúng tìm xe mới ở trạm xăng, xưởng sửa chữa hoặc bãi đậu xe ven đường nào đó, chúng cũng thể tìm bọn chúng, sẽ tụt quá nhiều.”
Ni Tra vốn định hỏi đổi xe thế nào, nghĩ , hai tùy tiện tìm một tài xế, g.i.ế.c nhét cốp xe, hoặc vứt bên đường, là thể đổi xe một tiếng động, nghĩ đến đây, cảm giác lo âu lập tức dâng lên.