Pháp Y Quốc Dân - Chương 1234: Gã Bán Bánh
Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:15:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Chí Dương để lộ vẻ gì, lên phía Giang Viễn một chút.
“Là thùng của , đựng bánh.” Chủ quán bánh kếp cao, nhưng trông khá vạm vỡ.
Tiêu Tư dùng tay quẹt qua dải nhựa thùng, cảm giác sờ tương tự, đó cố ý đợi một lát, đến khi hai cảnh sát khác đến lưng chủ quán, mới : “Trước đây từng mua bánh kếp ở chỗ , nhớ ?”
“Nhớ chứ, mua nhiều lắm.” Chủ quán đôn hậu hai tiếng: “Cảm ơn ủng hộ.”
“Anh ngon lắm.” Tiêu Tư các nguyên liệu mặt chủ quán, : “Cái bánh giòn , là chiên dầu ?”
“ , đều là nhà tự .” Chủ quán .
“Anh tự ?”
“Chắc chắn . Chúng buôn bán nhỏ, tiết kiệm gì thì tiết kiệm.”
“Tương đen thì ?”
“Tương đen là tự pha, mấy loại gia vị, bí quyết riêng.”
“Không thể nào bộ đều tự pha .”
“Vậy thì nổi, nhiều loại quá, những thứ mua sẵn tiện hơn, vị cũng tệ.”
“Phải .” Tiêu Tư từ từ gật đầu, cũng tìm hiểu, những thứ như tương đen, nếu là mua sẵn, thì axit benzoic là chất bảo quản thường dùng.
Giang Viễn cũng sự bảo vệ của Mục Chí Dương, đến quầy hàng.
Tiêu Tư thèm , chằm chằm chủ quán bánh kếp đen nhẻm, thấp lùn, vạm vỡ, lấy một tấm ảnh, : “Cô gái , gặp ?”
“Chưa.” Chủ quán chỉ liếc một cái, liền phủ nhận.
“Nhìn kỹ .” Tiêu Tư : “Có thể là khách quen của .”
“Không . Chỗ bán cho công nhân nhà máy, phụ nữ vốn ít.” Chủ quán lý cứ.
Điều Tiêu Tư thực sự , thực là chủ quán cúi đầu nhận tội, nước mắt lưng tròng.
Tiêu Tư chỉ lấy điện thoại , : “Vậy thế , phiền cho xin điện thoại.”
Chủ quán tuy thấy xung quanh thêm mấy cảnh sát, lúc cũng chỉ thể nghĩ theo hướng , ngoan ngoãn cho Tiêu Tư điện thoại.
Tiêu Tư gọi ngay tại chỗ, thấy điện thoại của chủ quán reo, mới gửi cho bên trinh sát kỹ thuật.
Những điện thoại từng giao về gian và thời gian với điện thoại của nạn nhân, bên trinh sát kỹ thuật đều ghi . Tuy nhiên, nạn nhân tàu điện ngầm suốt một chặng, đạp xe đến Cẩm Sơn, bộ tuyến đường, điện thoại giao về gian và thời gian vẫn nhiều, ngay cả khi rời ga tàu điện ngầm, cũng nhiều điện thoại giao trong thời gian ngắn.
Giống như việc để các chủ quán tự thuật tình hình, trong trường hợp , việc điều tra xuôi các nghi phạm thông qua sự giao về gian và thời gian của điện thoại là khá khó khăn. Tuy nhiên, chủ quán bánh kếp, lúc độ nghi ngờ tăng lên, dùng để một luận chứng ngược thì thể.
Giang Viễn và những khác phía , đều ý của Tiêu Tư, liền im lặng chờ đợi.
Rất nhanh, tin tức từ trinh sát kỹ thuật gửi về. Bình thường, dĩ nhiên tốc độ như , nhưng đây là chuyên án của Giang Viễn, trinh sát kỹ thuật chuẩn sẵn sàng.
Giang Viễn cũng lấy điện thoại xem, liền thấy trinh sát kỹ thuật đưa thời gian giao về gian và thời gian của hai chiếc điện thoại: tổng cộng 18 phút, chia hai đoạn.
Tuy chắc chắn chi tiết, nhưng kết quả nền, ít nhất cũng chứng minh một điều, chủ quán bánh kếp quen nạn nhân, phần lớn là dối.
Anh bán bánh kếp ở khu công nghiệp, chứ bán bánh kếp ở ga tàu điện ngầm, thời gian giao của hai lâu như , bản trong danh sách nghi phạm.
Chỉ điều, chuyên án đó điều tra sâu thông tin . Có lẽ cũng cần thiết, khi Giang Viễn tìm thấy dải nhựa màu xanh đó, phần phân tích lý hóa còn cũng chỉ mất một ngày, tùy tiện tìm một kỹ thuật viên cấp LV2 cũng thể đưa kết luận tương tự.
“Anh chắc chắn quen ?” Tiêu Tư hỏi một nữa, cũng là để tăng thêm ấn tượng cho nghi phạm.
Chủ quán bánh kếp kiên quyết lắc đầu.
“Được , theo chúng về chuyện .” Tiêu Tư tiến lên một bước, tách chủ quán và chiếc xe ba bánh .
Tuy là một quầy bán đồ ăn sáng, nhưng nếu đối phương chống cự, bất kể là chiếc chảo nóng bỏng, con d.a.o cắt bánh, đều là những thứ khá nguy hiểm.
Không cảnh sát nào xem thường những thứ nhỏ nhặt .
Cảnh sát trong phim sợ d.a.o s.ú.n.g hề hấn gì, cảnh sát ngoài đời ngã một cái cũng thể gãy hai chân.
Tại hiện trường, đều căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-1234-ga-ban-banh.html.]
Ai cũng , đây là thời điểm dễ xảy xung đột nhất.
Chỉ chủ quán bánh kếp còn ôm hy vọng may mắn, thái độ cứng rắn của Tiêu Tư, lùi một bước, hỏi: “ thật sự quen. mỗi ngày bán nhiều bánh kếp như , nếu thể nhớ mỗi một vị khách, thể nghề ?”
“Thời gian tiếp xúc với cô , chỉ vài phút .” Tiêu Tư tiến lên, khoác tay chủ quán.
“… gọi điện về nhà một cuộc.” Chủ quán nên cầu cứu ai, lấy điện thoại bắt đầu bấm .
Thôi Khải Sơn bên cạnh giật lấy điện thoại, : “Sau sẽ lúc cho gọi điện, theo của chúng .”
“Không … …” Chủ quán vặn vẹo , vô thức giãy , nhưng Tiêu Tư giữ c.h.ặ.t, hai giây , Thôi Khải Sơn cũng tiến lên kẹp lấy cánh tay chủ quán.
“Đừng tự thương, đừng ép chúng còng tay .” Thôi Khải Sơn chỉ thôi, nhưng cũng đôi co với chủ quán phố.
Chủ quán chỉ thể đầu, hét về phía quầy hàng bên cạnh: “Gọi điện cho vợ , gọi điện cho vợ …”
Chủ quán bên cạnh chút tình nguyện gật đầu.
“Cảm ơn nhé, nhất định nhớ với vợ …” Chủ quán bánh kếp hét lớn.
Liễu Cảnh Huy hét hai như , trong lòng khỏi nảy một ý, : “Kiểm tra nơi ở của , địa điểm của vợ, và cả nhà ở quê nữa, đều kiểm tra hết .”
Giang Viễn đồng tình, Vương Truyền Tinh liền nhanh ch.óng sắp xếp.
Nửa giờ .
Phòng thẩm vấn kính một chiều.
Vương Truyền Tinh mang theo máy tính bảng, bên cạnh Giang Viễn.
“Thế nào?” Liễu Cảnh Huy thu hồi ánh mắt từ chủ quán trong phòng thẩm vấn.
“Là .” Vương Truyền Tinh gật đầu mạnh, : “Anh thuê nhà ở khu chung cư gần đó ‘Hoa Dương Tân Uyển’, một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách tầng thượng, vợ ở nhà pha tương, ủ bột. Chúng tìm thấy một con d.a.o nhọn dài 14 cm trong nhà , nghi là hung khí, gửi đến đây. Vợ cũng sợ c.h.ế.t khiếp, đội trưởng Thôi đưa đến đây .”
“Báo cho đội trưởng Mạnh một tiếng.” Liễu Cảnh Huy một tiếng, nhanh ch.óng thu vẻ mặt.
Mạnh Thành Tiêu trong phòng thẩm vấn đeo tai , một chút, nhanh ch.óng điều chỉnh hướng thẩm vấn.
“Vương Thuần Quảng, vợ cũng bắt !” Giọng Mạnh Thành Tiêu ôn hòa, nội dung đơn giản, nhưng tạo áp lực cực lớn.
Ông chủ quán bánh kếp, trong nháy mắt mồ hôi đầm đìa.
“Để cho về chính sách.” Mạnh Thành Tiêu bàn về vụ án, bắt đầu giảng cho Vương Thuần Quảng thế nào là tự thú, thế nào là tội chồng thêm tội, giảng về sự khác biệt giữa t.ử hình thi hành ngay, t.ử hình treo, tù chung và tù thời hạn.
Vương Thuần Quảng một lời, thậm chí lời của Mạnh Thành Tiêu, nhưng vẻ mặt căng thẳng, ghi nhớ từng câu từng chữ của Mạnh Thành Tiêu lòng, còn nghiêm túc hơn cả lúc học.
“Tại g.i.ế.c ?” Mạnh Thành Tiêu xong chính sách, cũng hỏi tiếp theo thứ tự, mà chuyển hướng, hỏi thẳng về động cơ g.i.ế.c .
Môi Vương Thuần Quảng run lên mấy cái, cuối cùng chịu nổi áp lực, cúi đầu : “ tưởng cô tiền.”
“Anh định cướp tiền ?” Mạnh Thành Tiêu hỏi.
“Ừm…” Giọng Vương Thuần Quảng trầm xuống, một lúc , dần cao lên, lẽ là bí mật vốn định chôn giấu cả đời, Vương Thuần Quảng còn e dè nữa, : “Cô dùng điện thoại Apple, ăn mặc cũng khá, hỏi cô ? Cô cô cần , thích leo núi hơn, cứ tưởng cô là loại tiểu thư nhà giàu tiền thời gian, nên mượn ít tiền tiêu…”
“Trên cô mang tiền mặt, định lấy tiền thế nào?”
“ định lấy điện thoại của cô mua ít vàng, mang về nấu chảy là . Ở Kinh thành ở nữa, bán hàng cũng dễ, chi tiêu cũng lớn, định về quê, mang ít vàng về quê, cuộc sống cũng dễ chịu hơn…” Giọng Vương Thuần Quảng m.ô.n.g lung.
“Cuối cùng tại mua?”
“Trong điện thoại cô cũng tiền. Huabei cũng vay .” Vương Thuần Quảng thở dài: “Tiền trong điện thoại cô , còn bằng kiếm một ngày, mà cô dám chơi khắp nơi …”
Mạnh Thành Tiêu hỏi: “Không cướp tiền tại thả ?”
Vương Thuần Quảng chút do dự : “Một xu cũng lấy , chẳng lẽ tù 10 năm toi công ?”
Mạnh Thành Tiêu cần sửa tam quan của những nghi phạm thẩm vấn , chỉ tiếp tục hỏi: “G.i.ế.c thế nào?”
“ giả vờ quản lý đô thị đến, bảo cô cùng con hẻm nhỏ bên cạnh trốn một chút. Con hẻm đó khá sâu, hai bên đều là nhà xưởng, bên ngoài gần, thấy thấy… Sau khi qua đó, liền dùng d.a.o uy h.i.ế.p cô , dùng dây nhựa trói cô , nhét miệng, dùng xe ba bánh chở về nhà.”
Câu trả lời coi thường pháp luật, Vương Thuần Quảng với vẻ mặt chút hổ thẹn, chỉ chút hối hận.