Pháp Y Quốc Dân - Chương 1208: Nguồn Gốc Thông Tin
Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:15:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúng lấy lời khai của chủ trang trại một , cần mượn danh nghĩa lấy lời khai, thẩm vấn một nữa ?” Vương Chí Hào vẫn theo mô hình của các vụ án thông thường.
Các vụ án thông thường, cảnh sát chỉ cần nghiêm khắc một chút, lúc thẩm vấn dọa vài câu, nghi phạm bình thường dễ khai .
Những như chủ trang trại bò Mục Kiện, bản là con nhà giàu, từng chịu khổ, ít tiếp xúc với xã hội, nghệ thuật, thuộc loại đối tượng dễ thẩm vấn nhất.
Liễu Cảnh Huy đợi Giang Viễn trả lời, lập tức từ chối: “Đã coi trọng vụ án, thì theo tiêu chuẩn của án trọng điểm. Dù là án nhỏ, chúng cũng coi như tập luyện, nếu , thẩm vấn đầu tiên vẫn nên chuẩn đầy đủ mới tiến hành.”
Đoạn Liễu Cảnh Huy mấy khách khí, nhưng logic.
Vụ án nếu là một vụ án nhỏ, thì cứ theo tiêu chuẩn, coi như tập luyện, nếu , tự nhiên tiến hành theo tiêu chuẩn nghiêm ngặt, nếu chính là lấy danh tiếng của Giang Viễn trò.
Vương Chí Hào hiểu, vội : “Chắc chắn theo tiêu chuẩn, bên cũng với đội , tất cả đều theo tiêu chuẩn.”
“Được. Vậy thì lấy thẩm vấn đầu tiên mục tiêu, điều tra .” Liễu Cảnh Huy vài ba câu quyết định, Giang Viễn, : “Chúng xác định một hướng nhé?”
“ chuẩn xem dấu chân và camera giám sát, những cái khác sắp xếp .” Giang Viễn cũng thoải mái.
Cũng chỉ là một vụ án nhỏ, cần quy trình quá phức tạp.
Liễu Cảnh Huy gật đầu, cũng chơi trò khiêm nhường với Giang Viễn nữa, chỉ : “Vụ án nếu là trộm cắp ngẫu nhiên, chắc hẳn cũng động não một chút. Như … tra việc tiêu thụ hàng gian ?”
“Vẫn .” Vương Chí Hào lắc đầu.
“Vậy thì tra kênh tiêu thụ hàng gian . Mặc dù khả năng trộm cắp ngẫu nhiên thấp, nhưng thể loại trừ khả năng tội phạm đang cần tiền gấp.” Liễu Cảnh Huy dừng một chút, : “Tội phạm thể nhận giá trị của bức tranh, bản điều đáng chú ý.”
Vương Chí Hào gật đầu phối hợp: “Đến nơi như trang trại bò, thấy tranh, đa sẽ cho là đồ giả, thể coi là tranh nổi tiếng giá trị, đặc biệt là hai bức khóa trong tủ, chủ trang trại treo chúng tường, nhiều sẽ coi là đồ thủ công mỹ nghệ.”
Suy luận của Vương Chí Hào, nửa mấy c.h.ặ.t chẽ. Thực tế, những bức tranh trong tủ nền, kẻ trộm tiện tay lấy những bức tranh treo tường, cũng gì lạ.
Liễu Cảnh Huy nhiều về phương diện , tìm điểm chung để giữ sự khác biệt: “Vậy thì, lấy việc sàng lọc kênh tiêu thụ hàng gian hướng đầu tiên.”
“Được.”
Vương Chí Hào tiên nhận lời, do dự, : “Nếu là sàng lọc kênh tiêu thụ hàng gian trong thành phố Lập Nguyên, chúng bên còn thể… phạm vi lớn hơn, lẽ lực bất tòng tâm.”
Ông cũng gì ngại, ông chỉ là một đội trưởng của đội cảnh sát hình sự thành phố Lập Nguyên, cấp của ông là đội trưởng chi đội phó cục trưởng, cũng chỉ thể bao quát phạm vi thành phố Lập Nguyên, dù là cục trưởng, cũng dám nắm rõ tình hình trong tỉnh.
Liễu Cảnh Huy đáp: “Đây là xem xét kỹ lưỡng, về kênh tiêu thụ hàng gian, sẽ với đồng nghiệp liên quan ở sở tỉnh.”
Liễu Cảnh Huy chính là của sở tỉnh, phương diện tình báo quả thực là .
Vương Chí Hào liền bày tỏ thái độ: “Phiền Liễu cục .”
Tiêu thụ hàng gian đối với kẻ trộm, là một khâu dễ mắc sai lầm, nhưng tiêu thụ, thường sẽ khiến việc trộm cắp mất ý nghĩa.
Vụ án “mất cắp sản phẩm 100” nổi tiếng trong lịch sử, tội phạm năm 61 trộm 80 kg vàng tại nhà máy đúc tiền mang bí 615, tin tức truyền thẳng đến cấp cao nhất, tổ chuyên án thành lập tự nhiên cũng là cấp cao nhất. Cuối cùng cũng phá , thể thấy độ khó phá án trộm cắp là thật. Và việc phá vụ án cuối cùng mới là điều thú vị nhất, đó là 20 năm, đến năm 80, tội phạm mang một phần vàng đến ngân hàng đổi tiền mới lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-1208-nguon-goc-thong-tin.html.]
So sánh tương tự cũng phù hợp với “vụ án siêu thị Ánh Dương” phá mấy hôm , ông chủ siêu thị đó vì siêu thị của để tiêu thụ hàng gian, việc trộm đồ của siêu thị khác khó phát hiện.
Còn về việc tiêu thụ tác phẩm nghệ thuật, thực cũng một điểm đặc biệt. Một vụ trộm tác phẩm nghệ thuật dự mưu, đặc biệt là các vụ trộm ở phòng trưng bày, bảo tàng, thường là mua mới trộm.
Nói cách khác, kẻ trộm thường theo con đường tùy chỉnh, thuộc loại hành vi thuê nhận đơn hàng mới việc. Tình trạng ở châu Âu thịnh hành, một quý tộc châu Âu cũ, thực sự sẵn lòng bỏ một khoản tiền lớn, mua về những tác phẩm nghệ thuật đ.á.n.h cắp, cất giấu sâu trong “lâu đài” của hàng chục, hàng trăm năm.
Tuy nhiên, thị trường nghệ thuật trong nước, đạt đến mức độ e rằng dễ.
Chỉ một bức tranh hàng tinh phẩm của Trương Đại Thiên, dường như cũng đủ để thu hút những tên trộm nghệ thuật cấp độ .
Liễu Cảnh Huy xua tay, tiếp tục : “Thứ hai, về phía quen gây án, cứ tra theo quy trình bình thường là . , theo tiến độ điều tra hiện tại, nếu quen gây án, vụ án sẽ chút thú vị.”
Vương Chí Hào mà mí mắt giật liên hồi. Làm cảnh sát hình sự, ai vụ án của thú vị!
Người còn chút kỳ vọng tương lai, như Liễu Cảnh Huy thú vị, giống như chuyện kinh dị.
Liễu Cảnh Huy ha hả: “Thực thấy giống trộm cắp ngẫu nhiên và quen gây án, trang trại bò Mục Kiện cũng hoạt động vài năm, chủ trang trại mua tác phẩm nghệ thuật cũng lịch sử hơn 10 năm. Nhà cũng tranh, tội phạm đến nhà, đến trang trại bò… Ngoài , tại là bây giờ mất cắp? Có những tình huống nào đổi?”
Vương Chí Hào ngẩng đầu Liễu Cảnh Huy.
Các cảnh sát trong hội trường thì ồn ào bắt đầu trả lời.
“Chắc chắn là lấy thông tin qua một kênh nào đó?”
“Không nhất thiết là nhân viên trang trại bò cung cấp thông tin? Chủ trang trại bò hoặc các thương nhân qua cũng thể chuyện .”
“Chủ trang trại bò tự biên tự diễn cần thiết ? Tranh của mua bảo hiểm, tự biên tự diễn cũng kiếm bao nhiêu tiền.”
“Vậy thể là trong quá trình bán tranh hoặc hỏi giá, khác để ý.”
“Bán tranh hỏi giá là đoán. Thực cũng cần bán tranh, những bức tranh , khoe khoang ? Có nhóm nào, diễn đàn nào đó, khoe khoang lung tung, khiến khác chú ý cũng khả năng.”
Các loại suy đoán, ném cần tiền, khiến nhất thời chút phân tích nổi.
Liễu Cảnh Huy lắng nghiêm túc, dù đối với ông, việc thu thập những ý tưởng mới cũng là cần thiết.
Rất nhanh, Liễu Cảnh Huy tổng kết quan điểm, : “ thấy bắt đầu từ thông tin là cần thiết, kẻ trộm lấy thông tin như thế nào, tại trộm ở trang trại bò mà nhà của chủ trang trại, từ điểm , lẽ thể phân loại nghi phạm…”
Liễu Cảnh Huy suy luận thêm, đầu Giang Viễn, hỏi: “Có chứng cứ mới ?”
“ chuẩn phân tích hết dấu chân trong trang trại bò , kết hợp với camera giám sát xem , lẽ mất một ngày.” Giang Viễn đưa một thời hạn.
Liễu Cảnh Huy nghĩ một chút, : “Vậy thì , bên phân tích vấn đề nguồn gốc thông tin.”