Pháp Y Quốc Dân - Chương 1018: Manh Mối Từ Bàn Tiệc
Cập nhật lúc: 2026-02-05 17:08:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dọn một chỗ cho đội trưởng Vưu. Đội trưởng Vưu, qua đây việc, cử mấy qua liên lạc?”
Sau khi Giang Viễn bước trạng thái việc, liền gọi Vương Truyền Tinh đến sắp xếp.
Vưu Lập Tường suy nghĩ một lát, ban chuyên án 712 rõ ràng thể di chuyển bộ qua đây , bèn : “Vậy gọi hai qua liên lạc nhé?”
“Được.” Giang Viễn đáp, : “Vậy gọi , cũng gọi .”
“Được.” Vưu Lập Tường cũng đáp.
Mười lăm phút .
Vưu Lập Tường gọi hai cảnh sát trẻ từ ban chuyên án đến, chuẩn dùng để chạy việc vặt, còn Giang Viễn thì mời hai vị đội trưởng lớn đến, bắt đầu sắp xếp công việc.
“ nghĩ thể sử dụng các đặc tình, nếu giang hồ tin đồn, nghĩa là nghi phạm cũng là trong ngành, thể phận của , hoặc chút manh mối cũng .” Giang Viễn đưa ý kiến.
Hai vị đội trưởng lượt đến từ chi đội An ninh mạng và chi đội Trị an, khi hỏi Vưu Lập Tường vài câu thì tự việc của .
Vưu Lập Tường lòng tin tăng mạnh, : “Bây giờ mới chút cảm giác tác chiến lập thể, chúng xin tài nguyên, phiền phức nhất là chờ lâu mới phản hồi.”
Vương Truyền Tinh bên cạnh : “Thời gian kéo càng lâu, chi phí càng cao. Giang đội cuộc , hiệu suất chắc chắn đẩy lên.”
Vưu Lập Tường gật đầu như hiểu như .
Tuy nhiên, nhanh ch.óng chứng kiến hiệu suất mà Vương Truyền Tinh .
Vào giờ cơm tối, cảnh sát hình sự của bốn địa phương khác, cùng với cán bộ của hai tỉnh, tụ họp tại nhà khách của chi đội cảnh sát hình sự thành phố Thanh Thạch. Tính toán thời gian, chỉ riêng thời gian đường cũng mất bấy lâu, còn gấp rút.
“Ăn lẩu . Các loại thịt trong thực đơn cứ lên một vòng .” Ngồi trong phòng bao của nhà khách, trưởng phòng Lý phụ trách gọi món liếc thực đơn, đưa cho nhân viên phục vụ, : “Nghe Giang Viễn thích ăn lẩu, nghĩ chúng thể phối hợp một chút.”
“Vậy thì chúng chắc chắn sẽ phối hợp .” Mọi bóng gió thành màn chào hỏi phá băng.
Giang Viễn khổ, thích ăn lẩu thể coi là tin đồn nhảm, nhưng đúng là thổi phồng, chỉ là trong cảnh , với chỉ EQ của , cũng chỉ thể chấp nhận.
Liễu Cảnh Huy với Giang Viễn, cũng cảm thấy buồn , nhưng chuyện cũng giống như chuyện gì xảy khi mất tích năm đó, giải thích cũng thể giải thích rõ ràng.
Liễu Cảnh Huy cùng cán bộ sở tỉnh đến, thuộc dạng dùng thì phí.
Anh đợi trò chuyện cởi mở hơn một chút, liền kéo chủ đề về vụ án, : “Chúng hãy mời đội trưởng Vưu giới thiệu về vụ án . Ban chuyên án 712 là đơn vị tiếp xúc sớm nhất với vụ án , cũng là đơn vị sớm nhất quyết định gộp các vụ án hàng loạt …”
Anh giải thích sơ qua, cũng là để xác lập vị trí chủ đạo trong vụ án. Nếu , đến lúc đó năm địa phương đều lấy trung tâm, chi phí giao tiếp sẽ quá cao.
Vưu Lập Tường cũng khách sáo, : “Vậy xin qua tình hình mà . Vụ án mấy đặc điểm. Thứ nhất, là địa điểm xảy vụ án, xã Lam Hoa của huyện Thúy Cương là xã hẻo lánh nhất thành phố Thanh Thạch chúng , thu nhập bình quân đầu ở đó thấp, thanh niên cơ bản đều chọn ngoài việc, mặt khác, tỷ lệ sinh ở đó khá cao, trẻ em bỏ nhiều.”
Vưu Lập Tường tiếp: “Thứ hai, là tội phạm rành cách bố trí camera giám sát của chúng . Việc xây dựng hệ thống Thiên Võng ở huyện Thúy Cương cũng tương đối chậm, nên phần lớn các con đường ở xã, thị trấn đều camera phù hợp. Mặc dù , camera các tuyến đường chính đều thể sử dụng , theo lý mà , cũng nên tìm xe của nghi phạm. , khi sàng lọc nhiều , chúng phát hiện điều cũng .”
Vưu Lập Tường Giang Viễn và những khác, tiếp: “Vì , ban đầu cho rằng, nghi phạm thể là địa phương, hoặc là cư dân ở khu vực lân cận, thể là vụ án ngẫu nhiên, nhưng…”
Anh mấy vị đội trưởng cảnh sát hình sự khác: “Xảy ở hai nơi khác , mà tất cả đều chọn những địa điểm tương tự, điều khiến cảm thấy đây là một vụ án chuẩn kỹ lưỡng.”
Mọi ăn lẩu gật đầu, trông như đang tán thưởng vị ngon của thịt.
Liễu Cảnh Huy ăn hai miếng thịt, : “Nếu là chuẩn kỹ lưỡng, thì nên tính cả kênh tiêu thụ mới đúng. Tung tin giang hồ, tìm mua, vẻ nghiệp dư.”
Mọi tiếp tục gật đầu, tán thành suy luận của Liễu Cảnh Huy.
Vưu Lập Tường rõ ràng suy nghĩ lâu, lập tức : “Có lẽ là do chúng gây án nhiều , hoặc là phát hiện quy trình kiếm tiền, mà kênh tiêu thụ ban đầu đủ sức chứa, nên mới nghĩ đến việc mở rộng mua. Hơn nữa, phát hiện chúng tung tin giang hồ, cũng là một cơ hội tình cờ, kênh truyền tin của chúng vốn dĩ cũng khá nhỏ.”
“Phát hiện bằng cách nào?” Một đội trưởng cảnh sát hình sự từ thành phố khác lập tức hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phap-y-quoc-dan/chuong-1018-manh-moi-tu-ban-tiec.html.]
Vụ án của họ gộp , chính là vì Vưu Lập Tường phát hiện cơ sở để gộp án, chứ do bên họ phát hiện.
Vưu Lập Tường chút ngập ngừng : “ phát hiện mạng ngầm, phạm vi truyền tin của chúng, chủ yếu vẫn tập trung những kẻ tiền án buôn . Nếu một tay trong tìm đến, chúng lẽ cũng lâu mới phát hiện .”
“Nếu , những kẻ tiền án, các chắc cũng rà soát qua một lượt .”
“Đương nhiên. Chúng ngay lập tức tìm kiếm những kẻ tiền án. nhiều huyện, thành phố như , lượng tiền án cũng tương đối lớn. Hơn nữa, cũng chắc là do chính tội phạm tung tin, thể là kẻ môi giới trung gian.”
Lần , ngay cả Liễu Cảnh Huy cũng trở nên nghiêm túc: “Suy nghĩ của giá trị, đúng là khả năng như , chuỗi buôn dài, thể cho rằng tất cả thông tin đều đến từ tội phạm. Ừm, suy nghĩ từ tuyến đầu, quả nhiên giống bình thường.”
Buôn khác với các hình thức tội phạm thông thường, bản chất của nó là một ngành kinh doanh, và là kinh doanh trực tiếp đối mặt với tiêu dùng. Tội phạm hoặc băng nhóm trộm cắp trẻ em thường xu hướng bán trẻ em cho kẻ khác, bán cho đồng bọn, chứ giống như buôn bán ma túy, chủ yếu nhắm tiêu dùng cuối cùng.
Do mức độ phát triển khác cả nước, ngành kinh doanh vẫn còn gian tồn tại lớn. Thêm đó, còn trường hợp tự nguyện bán con, điều khiến thị trường buôn mãi dẹp .
Một kẻ buôn , nếu kênh tiêu thụ, thể cần trực tiếp tham gia trộm cắp, chỉ c.ầ.n s.ang tay một , là thể thu về vài chục nghìn tệ, tiền đối với nhiều , trong nhiều cảnh khác , đều sức hấp dẫn.
Giang Viễn khỏi Vưu Lập Tường bằng con mắt khác.
Sau khi Liễu Cảnh Huy trạng thái, mà vẫn thể đối đáp qua , cảnh sát hình sự như thể là lợi hại. Đương nhiên, Vưu Lập Tường dựa suy luận thuần túy, mà là dựa sự hiểu của về địa bàn, cũng như phân tích các vụ án liên quan, mới đưa suy nghĩ .
Tuy nhiên, cảnh sát hình sự chạy ở tuyến đầu nhiều, Vưu Lập Tường thể nổi bật, nghiệp vụ thật sự xuất sắc.
Loại đội Mạch Đao như , nếu đặt chiến trường, c.h.é.m những tên tội phạm thường dân, lẽ thể c.h.é.m đến khi kiệt sức mới thôi.
Cả bàn im lặng ăn lẩu, mỗi đều chìm suy nghĩ riêng.
Vụ án bắt cóc trẻ em đặc biệt khó phá. Tỷ lệ phá án của nó thấp hơn nhiều so với tỷ lệ phá án mạng.
Không vì coi trọng, mà nhiều lúc, đúng là thiếu manh mối.
Nói một cách tàn nhẫn nhưng lý trí, án mạng t.h.i t.h.ể để bằng chứng và manh mối, còn vụ án bắt cóc trẻ em, bằng chứng và manh mối quan trọng nhất, lẽ là đứa trẻ bắt .
“Kênh mạng ngầm , kênh truyền tin , thể điều tra ngược lên , hoặc dụ cũng . Cho dù là do cấp của chúng , cũng thể theo dấu vết.” Đội trưởng cảnh sát hình sự thành phố Ngọc Oản đưa ý kiến.
“Chúng thử , thành công, bên an ninh mạng thể ?” Vưu Lập Tường đầu hỏi.
Giang Viễn gật đầu, với Vương Truyền Tinh bên cạnh: “Hỏi bên an ninh mạng xem, xem họ .”
Vưu Lập Tường nhướng mày, cái câu , khác hẳn với những cách như “ biện pháp nào ”.
Mấy vị đội trưởng cảnh sát hình sự đến từ các huyện, thành phố khác , đều cảm nhận sức mạnh từ phía Giang Viễn.
Mọi vì thế mà sắp xếp suy nghĩ, lượt đưa ý kiến:
[Fixed] “Tìm xe vẫn cần thiết. Chúng bây giờ tìm xe, thể chỉ là phương pháp đúng. Chiếc xe xuất hiện ở sáu địa điểm thuộc hai tỉnh, nó đều dùng biển ngoại tỉnh ? Nhân chứng đều chú ý đến vấn đề biển xe, điều chứng tỏ chiếc xe thể đang dùng biển giả, hoặc cách khác, chỉ dùng một chiếc xe.”
“Gây án ở một xã, thị trấn xa lạ, cũng khá mạo hiểm, nghĩ nên là nhiều gây án. Rất thể những nơi chúng đến đều là nơi mà một thành viên nào đó trong băng nhóm quen thuộc.”
“Nếu , băng nhóm thành lập như thế nào? Người mãn hạn tù?”
“Còn một điểm mấu chốt nữa, băng nhóm hơn một tháng gây án nữa, chúng dừng tay , là chuẩn tiếp tục gây án? Hoặc, chuyển đến nơi khác?”
là ba thợ giày, đau đầu cả bàn.
Mấy bàn đến đây, đột nhiên chút mất cảm giác thèm ăn.
“Manh mối đúng là ít.” Giang Viễn lúc về phía Liễu Cảnh Huy, hỏi: “Có cần mời trưởng phòng Từ xem qua ?”