“Không ,” Ngô khổ sở , “Dĩ nhiên giữ một ít kỷ niệm. Quần áo của các con vẫn giữ, sách vở chúng từng học cũng giữ... còn một thứ sẽ dọn , chôn cùng hai đứa nhỏ.”
Lăng Vô Ưu: “ trong xem một chút.”
Bà Ngô sững , cũng hỏi lý do: “Được, cũng .”
Những khác cũng xem, nhưng đông quá thì tiện, nên cuối cùng chỉ Lăng Vô Ưu và Thời Viên trong, những còn chờ ở ngoài.
Đến căn phòng của hai chị em từng khám xét đó, so với đầu, đồ đạc ít nhiều. Bàn học trống trơn, bên cạnh là mấy thùng carton chất đống, bên trong sẵn một ít đồ. Ga giường lật lên một nửa, nửa còn Ngô Dũng đè lên. Cậu bé đang úp mặt ôm chăn, thút thít.
Nghe thấy tiếng động, tưởng , đang định ngẩng đầu to thì thấy Lăng Vô Ưu, lập tức im bặt.
Lăng Vô Ưu liếc một cái trực tiếp bỏ qua, đến bên bàn kiểm tra đồ.
Ngô Dũng đang mà phớt lờ: ...
Chỉ Thời Viên bụng an ủi vài câu.
Lăng Vô Ưu cạnh bàn một vòng, thấy thứ cần, bèn thùng carton bên cạnh, phát hiện một con lợn tiết kiệm bằng gốm màu hồng.
Theo tiếng tiền xu va , Ngô Dũng đầu thấy Lăng Vô Ưu ôm con lợn tiết kiệm quan trọng của chị , lập tức nhảy xuống giường: “Cô định gì! Đó là đồ của chị !”
Lăng Vô Ưu để ý đến , lật qua lật con lợn một vòng, thấy chỗ mở, liền Thời Viên: “Loại chỉ dùng một ?”
Thời Viên bước tới xem: “Một loại nắp nhỏ ở đáy, một đập vỡ mới lấy tiền.”
Lăng Vô Ưu gật đầu.
Thời Viên thấy cô chằm chằm con lợn, ánh mắt ngày càng , giống như dân làng chuẩn mổ lợn ăn Tết. Anh liếc Ngô Dũng đang rưng rưng nước mắt phía , ghé nhỏ: “Cô định gì?”
Lăng Vô Ưu: “Mang về chụp X-quang.”
Thời Viên: ...
Khóe miệng giật giật: “Cô thật ?”
Lăng Vô Ưu liếc : “Nếu thấy mang chụp X-quang thực tế, đập vỡ nó hợp lý hơn ?”
Thời Viên: ... Hợp lý.
Anh hạ giọng: “Mang ngoài hẵng đập, đừng mặt trẻ con.”
“Được.”
Cô ôm con lợn định ngoài, Ngô Dũng lao tới chắn mặt, trong mắt chút sợ nhưng chủ yếu là kiên quyết: “Không lấy đồ của chị ! Đây là tiền chị tiết kiệm lâu mới !”
Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Ồ? Vậy trong đó bao nhiêu tiền?”
Ngô Dũng suy nghĩ một con cho là lớn: “Một trăm tệ! Ít nhất cũng một trăm tệ!”
Lăng Vô Ưu gật đầu, lệnh:
“Thời Viên, tiệm tạp hóa đổi 500 tệ tiền mặt đưa cho bé.”
Thời Viên: ?
Ngô Dũng: !
Nói xong cô định , Ngô Dũng lập tức ôm c.h.ặ.t eo cô: “Không cần cần, cần 500 tệ, cô đừng lấy tiền của chị ! Oa oa oa chị ơi... oa oa oa...”
Lăng Vô Ưu: Phiền phức.
“ đổi với ? đưa 500, đưa con lợn cho . Giao dịch lỗ là , lời 400 tệ.”
Ngô Dũng thấy đúng là lời, nhưng vẫn đổi, cũng hiểu vì , chỉ : “Không đổi đổi... cần... oa oa oa chị ơi...”
Thấy nước mắt nước mũi của sắp dính , Lăng Vô Ưu cố kiềm chế, hiệu cho Thời Viên kéo .
Thời Viên đang , nhận tín hiệu mới bước tới kéo bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-89-mang-ve-chup-x-quang.html.]
Lăng Vô Ưu lách ngoài, mặc kệ Thời Viên phía dỗ dành:
“Lát nữa đưa em 500 tệ ? Mua kẹo cho em nữa, đừng nữa...”
...
Mọi bên ngoài đang chuyện, thấy Lăng Vô Ưu ôm con lợn gốm , Tống Vệ An nhận đó là lợn tiết kiệm của hai chị em nhà họ Ngô: “Có chuyện gì ?”
Lăng Vô Ưu hỏi: “Có b.úa ... thôi bỏ , d.a.o nhỏ ?”
Quan T.ử Bình : “ .”
Anh lấy từ trong túi một con d.a.o gấp nhỏ.
Tống Vệ An bất ngờ: “Sao mang theo vật nguy hiểm ? Nhìn giống xã hội đen , là cảnh sát thì đoan chính chứ!”
Quan T.ử Bình với vẻ ngoài “xui xẻo” : “ mang để gọt hoa quả!”
Trì Hề Quan lùi hai bước: “Không tin.”
“...” Quan T.ử Bình im lặng đưa d.a.o cho Lăng Vô Ưu, “Cẩn thận, để ?”
“Không cần.”
Cô xổm xuống, định đặt con lợn xuống đất nhưng chợt nghĩ điều gì đó, quanh mà thấy chỗ lót phù hợp.
lúc , Thời Viên từ trong , thở dài mệt mỏi.
Ánh mắt Lăng Vô Ưu lướt qua : “Thời Viên, cho mượn áo gile của một chút.”
Thời Viên: ?
“Cô định gì?”
Lăng Vô Ưu vỗ vỗ con lợn: “Lót.”
Thời Viên quanh, phát hiện chỉ mặc hai lớp, bên trong áo thun, bên ngoài là áo gile. Anh thở dài, cởi chiếc áo gile đắt tiền mới mặc một đưa cho cô.
Lăng Vô Ưu khách sáo nhận lấy, gấp đặt xuống đất, đó đặt con lợn lên, dùng mũi d.a.o chậm rãi vạch một vòng tròn bán kính bốn đến năm centimet ở phần m.ô.n.g lợn.
Mấy xung quanh cũng xuống xem. Lục Thịnh Nam hỏi: “Tiểu Lăng, cô đang gì ?”
Lăng Vô Ưu trả lời:
“Mở lỗ.”
Lục Thịnh Nam: “Đập vỡ ?”
Lăng Vô Ưu: “Nếu đập vỡ, dán sẽ và phiền.”
Lục Thịnh Nam: “Ồ~~”
Những khác thấy gì lạ, chỉ Thời Viên là sững .
Anh cứ nghĩ Lăng Vô Ưu sẽ ngoài đập vỡ con lợn cho xong, với phong cách dứt khoát, thậm chí phần bạo lực đây của cô, cộng thêm vẻ mất kiên nhẫn khi Ngô Dũng bám lấy lúc nãy...
bây giờ cô đang gì?
Vì hỏng con lợn tiết kiệm, giữ một kỷ vật cho nhà họ Ngô, nên mới kiên nhẫn mở lỗ như ?
Một chu đáo như thật sự là Lăng Vô Ưu ?
Trong lòng Thời Viên bỗng trở nên phức tạp. Anh lặng lẽ góc nghiêng nghiêm túc của cô. Ánh mắt từ hàng mi rũ xuống, dừng ở sống mũi, đến đôi môi khô màu nhạt, tiếp tục xuống những ngón tay thon dài đang chuyển động chậm rãi, đến bàn tay đang đè lên chiếc áo gile vốn sạch sẽ của , giờ bám bụi...
Áo gile của ...
Chậc, cái đồ đáng ghét!