“Vì chuyện sinh con, chịu đựng ánh mắt lạnh nhạt của bố chồng và Hạ Kiến suốt mấy năm. cứ nghĩ là do vô dụng, những phụ nữ khác đều sinh , chỉ là ... sự thật thể sinh con là Hạ Kiến, !”
“Vậy mà để che giấu chuyện , họ dám tính kế lên đầu Hạ Sa... Không đến việc đầu óc bình thường , nhưng chuyện hợp đạo lý ? Một phụ nữ học hành như còn hiểu, họ thể thản nhiên yêu cầu như ?”
“Nực là Hạ Sa là thiểu năng bẩm sinh. Bố chồng chịu thừa nhận con vấn đề về gen, nên với bên ngoài là Hạ Sa sốt cao nên hỏng não. Sau đó Hạ Kiến thiểu năng thể sinh con cũng thiểu năng, họ mới từ bỏ ý định bắt và Hạ Sa sinh con. Dù họ cũng cho rằng dòng dõi của cao quý, thể hủy hoại trong tay .”
“ cứ tưởng cuối cùng cũng thoát một kiếp. Bây giờ sinh con mà là Hạ Kiến! chê gia đình họ, cam chịu câm nín dâu, việc vất vả cho họ, mà họ dựa để ruồng rẫy ?”
“ cái nhà đúng là một lũ điên... Họ đều điên ! Để một đứa trẻ, họ ép uống đủ loại t.h.u.ố.c, thử đủ kiểu phương pháp dân gian kinh tởm! Thậm chí họ còn... , ngoài hai con trai, chẳng vẫn còn một thể sinh con ? Ngoài Hạ Sa, cả Hoàng Diễm Phấn và Hạ Kiến đều là đồng phạm!”
Nói đến đây, dù trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu của cô vẫn hiện rõ, tràn đầy hận thù và một nỗi tuyệt vọng khó gọi tên.
“Họ điên ... Ha ha ha ha ha! Rốt cuộc là cái gì? là cái gì chứ! Tại đối xử như thế ! Tại chịu những chuyện !”
“Trong mắt họ, vốn là con !... cũng nữa. Tại nỗi đau rơi ? dám với Đinh Thanh, sợ cô sẽ khinh thường ... đau lắm. Từ chuyện đó, họ canh chừng c.h.ặ.t, mỗi ngoài, Hoàng Diễm Phấn đều theo phía .”
“Niềm vui duy nhất của mỗi ngày là chuyện với Đinh Thanh, mà bà cũng theo dõi như ... Thực cũng chẳng cần thiết, một phụ nữ tay trắng, chút năng lực như , rời khỏi họ thì ? Không ai cần cả, sinh là phụ nữ, ý nghĩa tồn tại chỉ là sinh con trai cho họ, sinh cho ai cũng thôi, cần gì chạy?”
“... Hoàng Diễm Phấn từng bà phá t.h.a.i nhiều , còn bỏ một bé gái sinh. Bà nếu m.a.n.g t.h.a.i con gái thì cũng phá. Sao cũng , theo hết. Chỉ là mấy ngày nay cứ nghĩ, ngày xưa cũng cha vứt bỏ như ?”
“ từng nghĩ là lạc quan, họ cần cũng , vẫn cảm ơn họ vì cho sự sống. bây giờ chỉ còn hận, nếu sống mà chịu những chuyện , chi bằng ngay từ đầu cứ phá bỏ . Có lẽ vì nghĩ như quá nhiều nên thường mơ thấy cha với khuôn mặt mơ hồ.”
“Hận quá nhiều , đến cuối cùng còn sức để hận nữa. Thực sai lầm lớn nhất là ở chính , nếu là phụ nữ thì ngay từ đầu phận khác .”
“Đêm , khi xong việc về phòng, Hạ Kiến vẫn về. xuống lâu thì nôn. Lúc đầu tưởng là do ghê tởm chuyện đó, nhưng nôn hai , mang thai. Có một cảm giác kỳ lạ, cần kiểm tra cũng .”
“ còn linh cảm, đứa bé chắc chắn là con gái.”
“Hoàng Diễm Phấn sẽ cho nó sinh . nếu sinh chịu khổ, thì khi nó còn đau, buồn, cái c.h.ế.t là lựa chọn nhất thể dành cho nó.”
“Đinh Thanh từng với , dù phận mỗi khác thế nào, cái c.h.ế.t vẫn là điều công bằng nhất. Dù nam nữ, giàu nghèo, ai cũng sẽ c.h.ế.t. nghĩ, nếu tương lai phía mà thể thấy đều là đau khổ, tại tiếp tục sống?”
“ rời khỏi nơi từ lâu, chỉ là thấy với Đinh Thanh, rõ ràng hẹn cùng biển, mà một bước. Ban đầu định video , nhưng nhận nếu cứ c.h.ế.t như , đời sẽ còn dấu vết nào của , nên mới tự lừa ghi những lời .”
“Trong những giấc mơ mấy ngày qua, luôn gọi về phía đó. Dù đó là , nhưng cảm thấy đó là một nơi ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-86-ho-deu-dien-roi.html.]
Đoạn video kết thúc.
Giọng khàn và nhẹ của Diệp Tư Nhu tắt, nhưng trong đầu vẫn vang lên những lời tuyệt vọng như một bản di thư.
Nếu đoạn video , họ sẽ bao giờ nghĩ rằng sự mất tích của Diệp Tư Nhu là do chính cô chọn cái c.h.ế.t. khi sự thật, họ thà rằng cô nhà họ Hạ hại c.h.ế.t, vì dù kẻ gây tất cả vẫn là họ, còn việc nạn nhân tự sát thì thể dùng pháp luật để trừng trị.
“Vậy nên...”
Trong gian im lặng, giọng Lăng Vô Ưu càng lạnh hơn. Gương mặt cô bình thản, như thể xong một câu chuyện bình thường:
“Vậy đoạn video tác dụng gì ?”
“Cũng thể ,” Lục Thịnh Nam xem xong cảm thấy khó chịu, “Ít nhất chúng cũng Diệp Tư Nhu , dù đó là...” nơi dẫn đến cái c.h.ế.t.
Tống Vệ An thở dài, phá vỡ bầu khí nặng nề: “Được , video cũng xem xong . Ống tiêm vẫn kết quả, nhưng thể chậm trễ, hết chúng lấy lời khai của Giả Hiểu Hoa.”
“ .” Lăng Vô Ưu giơ tay.
Tống Vệ An gật đầu: “Được, Tiểu Lăng cùng .”
Hai bước phòng bên , thấy Giả Hiểu Hoa đang gục bàn ngủ. Tống Vệ An nghĩ thầm cô gái cũng thật gan : “Khụ khụ, cô Giả Hiểu Hoa?”
Giả Hiểu Hoa ngủ sâu, lập tức dậy, sụt sịt, đầu cúi thấp.
Sau khi định, Tống Vệ An cô , suy nghĩ một lúc :
“Cô Giả Hiểu Hoa, những gì cảnh sát cần chúng . chúng vẫn cho cô cơ hội khai báo thành khẩn để khoan hồng, xem cô nắm lấy .”
Nghe , Giả Hiểu Hoa rõ ràng trở nên căng thẳng, cơ thể cử động yên.
Tống Vệ An và Lăng Vô Ưu đều thêm, kiên nhẫn chờ.
Nếu là tội phạm lão luyện, tâm lý vững, họ sẽ dễ tin những lời . Giả Hiểu Hoa chỉ là một cô gái nông thôn 23 tuổi từng rời khỏi huyện.
“... ... hết...”