Chuyện thể hỏi tiếp nữa.
Hai kéo đẩy đưa Hạ Sa khỏi chính điện thì chạm mặt Hoàng Diễm Phấn đang lóc ầm ĩ. Bà Giả Hiểu Hoa dìu một bên, thấy Hạ Sa thì mừng rỡ vô cùng, nhưng sang hai bên cạnh con trai, sắc mặt lập tức đổi hẳn.
“Lại là đám cảnh sát các ! Bắt con trai lớn của thì thôi , giờ còn định bắt cóc luôn con trai út của ! Các gì nó hả!?” Hoàng Diễm Phấn kích động hét lên, “ thù oán gì với các chứ!!”
Trì Hề Quan lúng túng định giải thích: “Bà Hoàng, chuyện là...”
“Chuyện là thế ,” Lăng Vô Ưu bình tĩnh ngắt lời, “Chúng đang đường thì thấy con trai bà chạy ngoài, lung tung. Ban đầu định mặc kệ, nhưng thấy về phía nhà thờ họ. Đó là hiện trường vụ án, chúng cũng sơ tình trạng của Hạ Sa, sợ ảnh hưởng đến việc điều tra nên mới vội đuổi theo.”
Trì Hề Quan bên cạnh, cô dối trôi chảy mà tim đập thình thịch, chỉ đành phụ họa: “ , đúng là như thế.”
Hoàng Diễm Phấn tin: “ rõ ràng là hai lôi kéo con trai mà!”
Lăng Vô Ưu liếc cửa, nơi một bóng đang tò mò : “Người là ai?”
Hoàng Diễm Phấn , vẫy tay gọi: “Bình, đây!”
Lưu Bình tò mò nhưng nhất quyết , ngoài hét: “Trong đó c.h.ế.t! Vào sẽ dính thứ sạch !”
Trì Hề Quan sờ má, thì cảnh sát hình sự với pháp y như họ .
Hoàng Diễm Phấn : “Vậy ngoài!”
Bà hất tay Giả Hiểu Hoa, bước lên kéo Hạ Sa về phía lôi ngoài.
Giả Hiểu Hoa hai cảnh sát với vẻ bất lực cũng theo.
Lăng Vô Ưu và Trì Hề Quan thong thả phía .
Hoàng Diễm Phấn một tay kéo con trai, tay túm c.h.ặ.t Lưu Bình, hung hăng hỏi: “Bình, bà ! Có hai ép con trai đến đây ?!”
Lưu Bình liếc hai cảnh sát trẻ, định gạt tay nhưng : “Thì... thấy ba cùng ...”
Lăng Vô Ưu chen : “Dì kỹ ? Có Hạ Sa , hai chúng phía ?”
Lưu Bình: “Ừ, hình như là ...”
Hoàng Diễm Phấn quát: “Bình! Lúc nãy bà ! Bà bảo hai đứa nó giống bọn buôn định bắt cóc con mà!”
Lưu Bình: “Ờ, thì đúng là...”
Lăng Vô Ưu: “Dì nên nghĩ kỹ xem thật sự thấy gì. Sợ dì nhớ rõ nên nhắc một chút, vu khống cảnh sát thể coi là cản trở thi hành công vụ, thể tù đấy nhé.”
Điều kiện là tình tiết nghiêm trọng.
cô lược bỏ phần đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-76-nhung-bi-co-luoc-bo-roi.html.]
Trì Hề Quan âm thầm lau mồ hôi.
Lưu Bình vốn định giúp hàng xóm một chút, nhưng khi liên quan đến bản thì lập tức phủi sạch:
“Hả, ? Diễm Phấn, bà nhầm ? chỉ thấy ba cùng thôi, thoáng qua việc khác, họ từ đến, gì cả! hề gì về buôn bắt cóc!”
Hoàng Diễm Phấn: ???
“Bà...” Nhìn dáng vẻ né tránh của Lưu Bình, Hoàng Diễm Phấn tức đến đỏ mặt, sang con dâu, “Hiểu Hoa, cô !”
Giả Hiểu Hoa nhỏ giọng: “Mẹ, con cũng rõ.”
Ngay cả con dâu ngoan ngoãn cũng về phía , Hoàng Diễm Phấn tức giận: “Được lắm, ai cũng giả câm giả điếc hết đúng ? Người mất con các nên chỉ đó xem trò của thôi chứ gì?”
Lăng Vô Ưu dây dưa thêm: “Bà Hoàng Diễm Phấn, con trai bà vẫn đang bình an. Nếu bà thật sự sợ bắt cóc, chi bằng buộc dây , như chẳng an hơn ?”
Nói xong, cô quan tâm sắc mặt méo mó của bà , kéo Trì Hề Quan nhà thờ họ.
Hoàng Diễm Phấn mắng theo vài câu, thấy ai để ý thì cũng bỏ .
Trì Hề Quan xoa tai, Lăng Vô Ưu vẫn bình thản suy nghĩ, trong lòng dần hiểu phong cách việc của cô:
Nói chuyện nửa thật nửa giả, dối trơn tru, thích giấu bớt sự thật để dọa hiểu. Hơn nữa, khả năng châm chọc sắc bén.
Anh nhớ trong vụ án cô phong cách như .
“Làm họ Hạ Sa ở đây?” Lăng Vô Ưu đột nhiên hỏi.
Trì Hề Quan giật : “Không do bà Lưu Bình thấy ?”
“Không ,” Lăng Vô Ưu , “Bà là chúng từ đến, . Lúc chúng theo Hạ Sa, chú ý, phía ai theo. Bà chỉ thấy thoáng qua thôi, hơn nữa bà sợ c.h.ế.t, ngay cả cửa cũng dám .”
Trì Hề Quan suy nghĩ: “Hay vì đó chúng đưa họ đến đây lấy lời khai, nên Hoàng Diễm Phấn đoán chúng cũng đưa Hạ Sa đến đây?”
“Chưa chắc,” Lăng Vô Ưu lắc đầu, “Bà luôn miệng chúng bắt cóc Hạ Sa. Nếu là bắt cóc thì đưa đến nhà thờ họ gì? Đưa thẳng xuống núi chẳng hợp lý hơn ?”
“Nghe cũng đúng...” Trì Hề Quan xoa cằm, “Hơn nữa họ đến quá nhanh, chúng mới hỏi vài câu. Mà theo lời Hạ Sa, chắc chắn thấy x.á.c c.h.ế.t, thậm chí thể gặp hung thủ!”
Lăng Vô Ưu cũng nghĩ .
“ vẫn thấy hung thủ khả năng là Hạ Kiến,” Trì Hề Quan , “Hắn là trai Hạ Sa, chắc Hạ Sa sẽ lời. mà Hạ Kiến với em ... đến cả chuyện kết hôn của em trai còn !”
Lăng Vô Ưu tiếp lời: “Lại càng thể nghĩ cách dùng chuyện ‘Siêu nhân đ.á.n.h quái vật’ để lừa Hạ Sa.”
Mắt Trì Hề Quan sáng lên: “Vậy hung thủ là hiểu Hạ Sa! Không... trong làng thể nhiều tình trạng của . Phải là, hung thủ Hạ Sa thích Siêu nhân Điện quang!”
Lăng Vô Ưu cúi bước trong dây cảnh báo, đến chỗ đ.á.n.h dấu vị trí t.h.i t.h.ể, trong đầu hiện lên hình ảnh một t.h.i t.h.ể dang tay chân:
“Hạ Sa quái vật bay, tức là lúc thấy thì t.h.i t.h.ể đang treo lên. khi chúng phát hiện thì t.h.i t.h.ể đất.”