Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 63: Trên thế giới vẫn còn bộ lạc nguyên thủy cơ mà

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:06:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giả Oánh c.h.ế.t , chắc bà còn đang vui mừng chứ!”

 

Thời Viên và Lăng Vô Ưu , giả vờ hiểu: “Sao ? Cháu Giả Oánh sắp gả cho con trai trưởng làng mà? Chuyện vui thành chuyện tang, thế nào cũng nên vui chứ?”

 

Bà thím mắt xếch vẻ “ hiểu ”:

 

“Vợ trưởng làng khôn lắm, là cho tiền lễ hỏi, chẳng lẽ nhà họ Giả đưa của hồi môn? Mẹ con Giả Oánh lấy tiền? Đến lúc đó hai bên bù trừ, bà đưa của hồi môn thì cũng đưa tiền lễ. Mẹ nó tính như là để bám quan hệ với trưởng làng thôi, chứ thiếu một việc trong nhà thì bà chẳng mệt thêm ?”

 

Thời Viên vẻ ngạc nhiên: “Ra là , nhưng nếu hai trẻ thích thì cũng là chuyện mà.”

 

“Ôi dào ôi dào ôi dào!” Bà thím áo vàng như đang một ngây thơ, “Cậu thấy con trai trưởng làng , còn thấp hơn cả ...”

 

“Suỵt!”

 

Bà thím áo xám bên cạnh vội đ.á.n.h bà một cái, lắc đầu. Hai cùng im lặng. Rõ ràng là tiện tiếp, nhưng trong mắt vẻ đắc ý như thể “ai hiểu thì hiểu”.

 

Thời Viên: ?

 

Lăng Vô Ưu thì thẳng thắn: “Vậy là Giả Oánh thích con trai trưởng làng?”

 

Bà thím áo xám và bà thím áo vàng đồng loạt cô: “Suỵt!”

 

Lăng Vô Ưu: ...

 

Bà thím tóc ngắn : “Cũng trách nó tức giận. Trưởng làng là giàu nhất vùng, nếu Giả Oánh điều thì đồng ý từ sớm. Thế mà hôm chuyện cưới xin, nó ghê lắm, như sắp c.h.ế.t đến nơi .”

 

Bà thím mắt xếch lẩm bẩm: “Thì giờ chẳng c.h.ế.t ?”

 

“Ái chà!” Bà thím áo xám , “Đáng thương nhất vẫn là vợ nhà họ Ngô, nuôi hai đứa con gái bao năm, giờ mất cả hai. May còn giữ đứa út, thì với tính cách yếu đuối của bà , chắc cũng sống nữa.”

 

Bà thím áo vàng đồng ý: “Bà thế buồn . Người từng mất con ? Biết quen cũng nên.”

 

Thời Viên sững , vội hỏi: “Trước đây nhà họ Ngô từng mất ?”

 

,” Bà thím áo vàng xua tay, “Chuyện lâu . Sau hai đứa con gái , vợ nhà họ Ngô sinh thêm một bé gái nữa. Bà nuôi, nhưng chồng đồng ý. Hai cãi suốt hai tháng, đêm nào cũng . Cuối cùng vẫn đem đứa bé thả xuống sông, sống c.h.ế.t tùy trời.”

 

Thời Viên: ?

 

Lăng Vô Ưu : “Như chẳng là g.i.ế.c ?”

 

“Thế mà gọi là g.i.ế.c ?” Bà thím áo xám phản bác, “Lúc đó ngay đó, đứa bé ném xuống vẫn còn sống. Biết trôi gặp nhận nuôi thì ? Với nhà họ nghèo như , nuôi nổi ba đứa con gái.”

 

Lăng Vô Ưu bình thản: “Không nuôi nổi thì còn sinh?”

 

“Còn con trai ?”

 

, mỗi nhà trong làng con trai! Không con trai thì hương hỏa cắt đứt. Huyết thống mấy ngàn năm, nếu đứt ở đời thì là tội với tổ tiên!”

 

“Phụ nữ trong làng tuy ngoài nhiều, nhưng đầu óc cũng tính toán. cho cô , nhà đầu làng đó, vợ sinh hai con gái xong sinh nữa, cô tự tìm vợ khác cho chồng, thế là sinh con trai ngay. Bây giờ cả nhà sáu sống thoải mái!”

 

“Nói cũng buồn , sinh con trai cũng cần vận may. Có sinh bảy tám đứa vẫn con trai, thì nào cũng là con trai!”

 

...

 

Mấy bà thím về chuyện sinh con trai như đang bàn chuyện chuyên môn, ngừng. Từ “tại sinh con trai” chuyển sang “ăn gì để sinh con trai”, cuối cùng còn đến “cách biến con gái trong bụng thành con trai”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-63-tren-the-gioi-van-con-bo-lac-nguyen-thuy-co-ma.html.]

 

Lăng Vô Ưu một lúc, từ cảm giác khó chịu ban đầu chuyển sang bình thản.

 

đồng hồ, đột nhiên hỏi: “Các bác từng học đúng ?”

 

Câu hỏi mấy bà thím khựng , họ ngơ ngác gật đầu.

 

Lăng Vô Ưu cũng gật đầu: “Ồ, bảo .”

 

Mấy bà thím: ???

 

Bà thím mắt xếch nhận ý : “Cô ? Nói rõ xem nào.”

 

Lăng Vô Ưu : “Bảo các bác...”

 

Thời Viên bước lên chắn mặt cô, lập tức chuyển chủ đề: “ , cháu đây theo đuổi con gái lớn nhà họ Ngô, các bác là ai ?”

 

Có lẽ vì chuyện mới nên mấy bà thím lập tức thu hút:

 

“Có chuyện đó ?”

 

“Sao bao giờ?”

 

“Ai với thế?”

 

Thấy họ , Thời Viên cũng thêm, khách sáo chào kéo Lăng Vô Ưu rời .

 

Đi một đoạn, mới nhận vẫn đang nắm cổ tay cô. Nhìn thấy sắc mặt vui của Lăng Vô Ưu, lập tức buông tay: “Cô đừng giận.”

 

Lăng Vô Ưu đút tay túi: “ bao giờ giận mấy như .”

 

Thời Viên: “... Cũng đừng họ như thế.”

 

“Như mà gọi là nặng lời?” Cô nhướng mày, “Vậy thấy thật sự mắng . Lần thể thử.”

 

Thời Viên: ... Cảm ơn.

 

Hai con đường trở về nhà thờ họ. Trời tối, trong làng đèn đường, chỉ ánh đèn từ các ngôi nhà. Thời Viên bật đèn pin điện thoại, chiếu sáng . Thỉnh thoảng tiếng theo gió vọng , còn chỉ tiếng côn trùng.

 

“Không ngờ là thế kỷ 21 mà vẫn còn nơi tư tưởng lạc hậu như .”

 

Thời Viên nghĩ đến những gì thấy hôm nay, cảm thấy nặng nề.

 

Lăng Vô Ưu nửa đùa nửa thật: “Đã là thế kỷ 21 mà thế giới vẫn còn bộ lạc nguyên thủy.”

 

Thời Viên : “Cô đúng, chắc là do hiểu còn hạn chế.”

 

Thấy khiêm tốn, Lăng Vô Ưu châm chọc:

 

“Thiếu gia như mà cũng thấy hiểu kém hơn ? Chỉ là vì là đàn ông nên trải qua cảm giác trọng nam khinh nữ thôi. Con thường bỏ qua những gì lợi cho , thấy đúng ?”

 

Thời Viên hiếm khi im lặng, khỏi suy nghĩ về lời cô.

 

Gia đình giàu , trai, cha hiền từ, từng so sánh hai em. là con trai út, lẽ cũng từng ưu ái hơn, chỉ là vì điều kiện nên sự khác biệt đó nhỏ, nhỏ đến mức khó nhận .

 

 

Loading...