Nghe chú Tống và dì Mạnh trò chuyện, Lăng Vô Ưu thể cảm nhận rõ tình yêu thương mà họ dành cho con cái. Ngay cả khi nhắc đến những khuyết điểm của Tống Tòng Tân, trong giọng của họ vẫn mang theo ý và sự hoài niệm.
Thật khiến ngưỡng mộ.
Lăng Vô Ưu nghĩ, nếu cô cũng là con của gia đình thì mấy. Chú Tống và dì Mạnh từng họ con gái, chắc cũng kiểu trọng nam khinh nữ. Hơn nữa, qua mấy ngày tiếp xúc, cô thấy họ đều là t.ử tế, suy nghĩ đúng đắn, phân biệt trái.
Bàn ăn lớn, chỗ cô đang vốn là vị trí của Tống Tòng Tân. Những lúc cả nhà họ quây quần, chắc còn ấm áp và hòa thuận hơn bây giờ nhiều.
Còn hiện tại, một ngoài như cô ở đây, giống như một kẻ đang lén mơ tưởng thế vị trí của khác.
Vừa buồn , đáng thương.
Động tác ăn của Lăng Vô Ưu chậm , cô đĩa cánh gà sốt coca mặt. Tiếng trò chuyện bên tai dần trở nên mờ nhạt, ký ức bất ngờ ùa về.
Đó là khi Lăng Vô Ưu học lớp sáu.
Không, là khi Lăng Chiêu Đệ học lớp sáu.
Sau giờ học, cô bệt xuống đất, dùng bàn bàn học, chỉ mất nửa tiếng xong bài tập. Khi đó là đầu tháng mười hai, nền đất lạnh buốt, Chiêu Đệ liền lót dép m.ô.n.g.
Cô và bà nội ở trong căn phòng nhỏ nhất. Đặt một chiếc giường và tủ quần áo là chật kín, đương nhiên chỗ cho bàn học. Bố mua cho cô, chỉ dọn bớt đồ bàn , chừa một góc cho cô bài.
Lăng Chiêu Đệ ngưỡng mộ em trai vì phòng riêng và bàn học riêng. Bàn của nó lớn, nhiều ngăn, đó đặt đầy sách ngoại khóa và đồ chơi nó thích. Còn sách vở của cô nhét gầm giường, thỉnh thoảng bà nội đá sâu , cô chật vật mới lấy .
Chiêu Đệ chỉ ngưỡng mộ, ghen tị. Vì và bà nội em trai là con trai, còn cô là con gái nên ở cùng bà.
Chỉ là đôi khi cô sẽ nghĩ, tại hai là cô và bà ở phòng rộng hơn?
“Chiêu Đệ, phụ nấu cơm!”
Cô xong bài, đang định xem tivi một lúc thì từ bếp gọi.
“Vâng, con ngay.”
Cô tắt tivi thì cửa phòng em trai mở : “Này, Lăng Chiêu Đệ, đây dạy tao bài!”
Bước chân cô khựng , đứa em thấp hơn nửa cái đầu nhưng béo hơn một vòng: “Ăn cơm xong chị dạy, chị phụ nấu cơm .”
Lăng Phi Đạt tặc lưỡi: “Mày đây! Ăn xong tao còn chơi với thằng Tú, đưa bài cho kiểm tra !”
Chiêu Đệ đành gọi bếp: “Mẹ ơi, Phi Đạt bảo con dạy nó học!”
Trần Anh Mai đáp: “Được , con , dạy xong .”
“Vâng.”
Vừa phòng, Lăng Phi Đạt đóng cửa, chạy vài bước nhảy lên giường, vắt chân, cầm máy chơi game: “Mày hộ bài tập cho tao , tao cho mày nửa tiếng.”
Trên đầu Chiêu Đệ hiện dấu hỏi: “Làm hộ? Không em bảo chị dạy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-43-tat-ca-deu-la-do-may-tuong-the-thoi.html.]
“Ôi khác gì ?” Lăng Phi Đạt cáu, “Biết là . Cái nào tao thì mày dạy tao cũng chắc hiểu, chi bằng mày luôn cho xong.”
Chiêu Đệ nó, cảm thấy gì đó đúng. Trước đây bài tập của nó đều do bố dạy, thỉnh thoảng mới nhờ cô. Hôm nay bố ở nhà, nó như .
Cô dung túng, thẳng thắn : “Chị hộ, em thì thôi.”
Thấy cô định , Lăng Phi Đạt vội gọi : “Nếu mày , tao sẽ mách bố , mày chịu dạy!”
Chiêu Đệ chỉ thấy buồn : “Em mách thì chị ?”
Lăng Phi Đạt đắc ý: “Mày nghĩ bố sẽ tin mày ?”
“Tại tin chị?”
“Vì họ yêu nhất là tao!” Nó bật dậy, càng đắc ý, “Không chỉ bố , bà nội cũng bà yêu nhất là tao!”
Chiêu Đệ sững sờ, hiểu vì nó nghĩ . Cô cố giải thích: “Sao em nghĩ ? Vì bình thường chị nhường em ? Đó là vì em là em trai, chị là chị nên mới nhường thôi.”
“Không !” Lăng Phi Đạt , “Dù mày nhường, họ cũng sẽ bắt mày nhường! Vì họ vốn thích mày! Mày chỉ là sinh để chăm sóc tao thôi!”
Nếu là đây, Chiêu Đệ sẽ nghĩ nó chỉ linh tinh. Nó nhiều “bố thích tao nhất” mặt cô. , gương mặt đầy thịt của nó đến híp mắt, lưng cô chợt lạnh .
Một cảm giác lạ.
Giống như một khán giả luôn ngoài xem khác diễn, đến khi hạ màn mới phát hiện mới là nhân vật chính. Trong suốt thời gian đó, bạn mới là kẻ đang biểu diễn, nhưng bạn tin.
Cho đến một khoảnh khắc nào đó, như thể ông trời thương hại, đột nhiên bạn nghĩ: Có khi nào điều đó là thật ?
Rồi bạn bắt đầu nhớ , bắt đầu nghi ngờ. Một khi hạt giống nghi ngờ xuất hiện, việc tìm đáp án trở nên nhanh.
Chiếc xe điện nhỏ, bạn và em trai học cùng một trường, nhưng bạn từng phía xe của . Từ lớp hai, mỗi ngày bạn bộ một tiếng để đến trường và về nhà.
Hai từng ngủ chung giường tầng, nhưng vì nó phòng riêng nên bạn chuyển sang ngủ với bà nội. Ngày hôm đó, vẻ mặt khó chịu của bà, bạn nghĩ bà phiền vì em trai quấy.
Mẹ từng kèm bạn học, bạn nghĩ vì học nên cần.
Bát đũa trong nhà luôn do bạn rửa, còn em trai xem tivi với bà. Bạn nghĩ chăm chỉ hơn một chút cũng .
Bạn mua sách mà thầy cô giới thiệu, bảo tự để dành tiền. Em trai mua truyện tranh đồ chơi, chỉ cần nũng là ngay. Bạn nghĩ hiểu chuyện nên đòi hỏi.
Mỗi cãi , họ đều : “Con là chị, nhường em!”
lâu , Lăng Phi Đạt gọi cô là “chị”.
Khi nó đắc ý khoe rằng “bố và bà thích mày, chỉ thích tao”, ba lớn bên cạnh ai phản bác.
Bạn từng nghĩ họ chỉ đang hùa theo đùa.
hóa … tất cả đều là do bạn tự tưởng tượng mà thôi.