Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 4: Tiến hay lùi, đó là một vấn đề

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:09:46
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay từ lúc bước chân khỏi nhà buổi sáng, Triệu An Kỳ cảm thấy một ánh mắt đang chằm chằm theo dõi .

 

cửa, hoảng hốt về phía hai đầu hành lang, nhưng trong bóng tối sâu thẳm lấy một bóng . Triệu An Kỳ cố gắng trấn an nhịp tim đang đập loạn, tự nhủ đừng chuyện bé xé to.

 

Thế nhưng khi tàu điện ngầm , cô vẫn gửi tin nhắn cho cô thực tập sinh gặp hôm qua.

 

“Cảnh sát Lăng, hôm nay cô đến ?”

 

Lăng Vô Ưu trả lời nhanh.

 

“Có chuyện gì ?”

 

Triệu An Kỳ.

 

“Hình như cảm giác theo dõi về .”

 

“Bây giờ ?”

 

Bây giờ là tám giờ rưỡi sáng.

 

Triệu An Kỳ cũng thấy bản thật buồn . Cô nghĩ đến cô gái gặp hôm qua, tối muộn còn tàu điện ngầm hai ba tiếng để đưa về nhà, ép tăng ca, cuối cùng chẳng thu gì. Nghĩ đến đó, trong lòng cô chợt dâng lên cảm giác áy náy.

 

“Cảnh sát Lăng, lẽ là đa nghi thôi. bằng chứng, cũng từng thấy ai khả nghi cả. Chỉ là một cảm giác kỳ lạ, giải thích . Cô thấy thần kinh ?”

 

Ba phút đối phương mới hồi âm.

 

“Có phát hiện gì thì tìm .”

 

Triệu An Kỳ thở dài.

 

“Được .”

 

Vào đến công ty, cảm giác dòm ngó biến mất. Triệu An Kỳ bận rộn suốt cả buổi sáng, đến giờ ăn trưa mới kể chuyện với đồng nghiệp, giọng đầy mệt mỏi.

 

“Con gái sống một đúng là an .”

 

Anh đồng nghiệp phía khẩy một tiếng, cho rằng cô đang quá.

 

“Cô cũng đại mỹ nhân, cũng chẳng đại gia. Nếu thật sự biến thái bám theo thì nhắm cô để gì? thấy chắc cô tự tưởng tượng thôi.”

 

Triệu An Kỳ mà khó chịu. Chuyện thì liên quan gì đến việc cô tự luyến ? tranh cãi, chỉ cúi đầu ăn cơm.

 

Cô đồng nghiệp bên cạnh an ủi cô vài câu, nhưng cũng chỉ dừng ở mức xã giao của những cùng bàn ăn trưa. Quan hệ nơi công sở của cô vốn lạnh nhạt, chẳng ai thực sự quan tâm đến chuyện của cô .

 

Người thật sự để tâm đến cô chỉ bố , nhưng hai ở tận tỉnh khác. Dù lo lắng cũng giúp gì. Cô mấy năm, khiến bố thêm phiền lòng.

 

Một ngày trôi qua, Triệu An Kỳ mang theo thể mệt mỏi về đến cổng khu chung cư. Cô bên đường gọi lớn vài tiếng.

 

“Mimi.”

 

con mèo mướp vàng thường ngày gọi là thấy .

 

Triệu An Kỳ gọi thêm hai tiếng nữa, xung quanh vẫn yên tĩnh đến lạ, chỉ tiếng lá cây trong bụi rậm xào xạc khi gió thổi qua. Cô rùng , tim đập dồn dập, hai chân như nặng trĩu, trong khoảnh khắc thậm chí nhấc nổi bước chân.

 

“Lộp bộp.”

 

Tiếng bước chân nhẹ, khẽ.

 

Phía , đang tiến .

 

Triệu An Kỳ siết c.h.ặ.t điện thoại, dám đầu, mà tiếng bước chân càng lúc càng gần.

 

Cảm giác nguy hiểm thể đoán ép c.h.ặ.t lấy thần kinh cô . Triệu An Kỳ dám manh động, cho đến khi phía vượt qua cô , chậm rãi về phía .

 

Chỉ là một ông cụ mua đồ đêm.

 

Triệu An Kỳ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trán khu chung cư.

 

Làm gì ai chứ!

 

thầm mắng nhát gan. Có lẽ dạo xem tin tức tội phạm quá nhiều nên mới trở nên đa nghi, cũng thể do áp lực công việc quá lớn. Những ngày tăng ca triền miên như thế , đến bao giờ mới kết thúc.

 

Ngày thứ hai gì bất thường. Ngày thứ ba cũng .

 

Tối ngày thứ tư, con mèo mướp vàng mất tích mấy hôm xuất hiện. Nó kêu “meo meo” khi thấy Triệu An Kỳ tan , trông tinh thần , mấy ngày qua chắc là chạy chơi bời.

 

Triệu An Kỳ xổm xuống xoa đầu nó, chút vui.

 

“Mấy ngày nay mày thế? Tao lo cho mày lắm đấy. Ăn gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-4-tien-hay-lui-do-la-mot-van-de.html.]

 

Mèo vàng.

 

“Meo.”

 

Không hiểu vì , thấy con mèo lúc , trái tim treo lơ lửng suốt mấy ngày của Triệu An Kỳ đột nhiên hạ xuống. Không kẻ bám đuôi, mèo vẫn còn đây, thứ đều bình thường. Cô nghĩ, cần lo sợ quá mức. Trên đời nhiều đến ?

 

Hôm nay mang theo thức ăn cho mèo, Triệu An Kỳ chạy lên nhà cất túi xách, cầm một túi nhỏ thức ăn cho mèo, thong thả cổng khu chung cư.

 

Trên điện thoại hiện một bản tin về vụ mất tích ở đó. Giữa màn đêm, Triệu An Kỳ hoảng hốt, nhưng nhanh tự trấn an. Thế giới mấy tỷ , xui xẻo gì cũng đến lượt .

 

Còn về cảnh sát Trần và cô thực tập sinh , cô dám phiền. Hai ngày nay cũng liên lạc nữa.

 

Hôm nay con mèo vàng đặc biệt quấn , ăn xong vẫn chịu rời . Triệu An Kỳ ở với nó một lúc, đến gần mười một giờ rưỡi mới quyết định dứt khoát rời .

 

“Meo!”

 

Con mèo vàng lao tới c.ắ.n lấy ống quần cô .

 

“Sao thế?” Triệu An Kỳ , “Giờ tao tiền nuôi mày, cũng thời gian. Đợi khi nào điều kiện khá hơn, nếu mày vẫn còn ở đây, tao sẽ đưa mày về nhà.”

 

Con mèo vàng c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần, kêu lên mơ hồ.

 

“Gừ gừ meo gừ gừ...”

 

Triệu An Kỳ dám cử động vì sợ rách quần, kiên nhẫn dỗ dành.

 

“Mày đừng thế mà. Ép dầu ép mỡ chứ ai nỡ ép hốt phân ...”

 

Giọng cô nhỏ dần tắt hẳn, bởi vì phía đột ngột xuất hiện một bóng .

 

Người đó mặc áo hoodie mũ, khuôn mặt che khuất trong bóng tối và vành mũ, rõ.

 

Triệu An Kỳ cúi thấp đầu, một tay chậm rãi vuốt ve con mèo.

 

Không , chỉ là qua đường thôi.

 

Giống như hôm qua, hôm . Người sẽ qua nhanh.

 

đôi giày thể thao xám trắng cũ kỹ từng bước, từng bước tiến gần, dừng ngay mặt cô .

 

Triệu An Kỳ ngẩng đầu, khi sắp chạm khuôn mặt đối phương thì vội cúi xuống.

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Khụ khụ...” Người đó ho nhẹ hai tiếng, “Xin hỏi trạm tàu điện ngầm hướng nào?”

 

Phù.

 

Hóa là hỏi đường.

 

Triệu An Kỳ .

 

“Ra khỏi ngã tư , thẳng năm phút là đến, qua hai đèn giao thông.”

 

“Ồ...” Người đó khựng một chút nhưng , hỏi, “Cô thể dẫn ?”

 

Trong khoảnh khắc, đủ loại chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o lướt qua trong đầu Triệu An Kỳ. đầu óc cô bình tĩnh đến lạ, ngay cả giọng cũng .

 

“Xin , muộn , về nhà.”

 

Người đàn ông im lặng.

 

Triệu An Kỳ bế con mèo lên, ném sang bụi cỏ bên cạnh, tránh ánh mắt đối phương, sải bước về phía cổng khu chung cư.

 

Người đó lên tiếng, cũng cử động.

 

Triệu An Kỳ dám thả lỏng, tăng tốc về phía khu nhà. Chỉ cần qua thêm một khúc quanh nữa là tới cổng lớn. Bước chân cô ngày càng nhanh, nhưng ngay khi sắp rẽ, cô thấy một chiếc xe tải nhỏ ẩn hiện trong bóng tối.

 

Thực xe tải nhỏ hiếm gặp.

 

sững.

 

Dường như nhận điều gì đó, Triệu An Kỳ xoay phắt , ngoài dự đoán, cũng đầy kinh hãi khi thấy kẻ hỏi đường lúc nãy đang cách đó xa, ngay phía .

 

Trong khoảnh khắc , đầu óc Triệu An Kỳ trống rỗng. Bộ não cô còn hài hước bật một câu nổi tiếng.

 

Tiến lùi, đó là một vấn đề.

 

 

Loading...