Thời Viên lướt qua bản ghi chép, tiếp tục hỏi: “Em nhắc đến việc Ngải Nhược Vũ khó đối phó, chủ yếu thể hiện ở những điểm nào?”
Cuối cùng cũng cơ hội khác, Tôn Bình thở phào, biểu cảm rõ ràng thả lỏng: “Cậu lợi hại lắm! Người khác cô lập thì thường tự ti, buồn bã, hoài nghi bản , nhưng còn cứng hơn cả Trương Ngữ An!”
“Trương Ngữ An dẫn bạn về phòng ngủ , vui, cầm chổi đuổi , còn vô tình quật trúng em mấy cái, đau điếng! Chứ bạn của Trương Ngữ An thì còn đ.á.n.h m.ô.n.g mấy phát.”
“Còn nữa, Ngải Nhược Vũ thường ngủ lúc mười một, mười hai giờ đêm, nhưng Trương Ngữ An thì một, hai giờ sáng vẫn gọi điện với bạn trai. Ngải Nhược Vũ đe dọa, bắt hoặc cúp máy ngủ, hoặc ngoài chuyện, nếu sẽ báo với cố vấn.”
“Trương Ngữ An chịu, cứ phớt lờ mà tiếp tục gọi điện. Kết quả là chị đại đó, lúc hai giờ rưỡi sáng gọi cho cố vấn hơn chục cuộc , liền trực tiếp đến ký túc xá gõ cửa, kéo bằng . Các chị xem ai như ?”
Lăng Vô Ưu càng càng thấy hứng thú: “ là bản lĩnh.”
Tôn Bình phân biệt đó là mỉa mai khen thật, nghẹn một chút tiếp: “Sau khi cố vấn mắng, Trương Ngữ An vẫn chịu sửa, còn bảo sinh viên đại học ai ngủ sớm, giỏi thì cứ tìm cố vấn tiếp. Ngải Nhược Vũ thấy chiêu đó hiệu quả, liền đổi cách.”
Nói đến đây, giọng Tôn Bình trở nên nghiến răng:
“Mỗi tối, đợi Trương Ngữ An gọi điện xong, hai giờ sáng là bật nhạc. Để phiền phòng khác, còn dùng mút cách âm bịt kín khe cửa, cứ bật từ hai giờ đến sáu giờ sáng, khiến chúng em thể ngủ nổi, mua nút bịt tai cũng vô ích!”
Nghe đến đây, Thời Viên nhịn liếc Lăng Vô Ưu, thấy khóe môi cô khẽ cong, tâm trạng dường như khá .
Anh thầm nghĩ, Ngải Nhược Vũ lẽ sẽ hợp với cô.
“Nói tiếp .” Thời Viên , “Sau đó giải quyết thế nào?”
Tôn Bình khó chịu đáp: “Không giải quyết cũng ! Buổi tối ngủ là cực hình, chỉ chúng em mà cả cố vấn cũng ảnh hưởng. Cuối cùng quy định , mười hai giờ đêm ồn gọi điện trong phòng, chuyện mới tạm yên.”
Lăng Vô Ưu nhẹ giọng: “Em khó chịu gì, chẳng qua là gậy ông đập lưng ông thôi.”
“Cậu chỉ thế!” Tôn Bình đột nhiên kích động, chồm về phía , đồng t.ử giãn lớn, “Cậu chúng em c.h.ế.t! So với những gì Trương Ngữ An , sự trả đũa của mới thật sự quá đáng và độc ác!”
Lăng Vô Ưu hờ hững khích tướng: “Thật ? Nửa đêm bật nhạc mà gọi là độc ác? Khả năng chịu đựng của các em kém quá.”
Tôn Bình đang hăng thì khựng , do dự một chút, nhưng ánh mắt khiêu khích , cuối cùng vẫn buột miệng: “Chuyện ngoài chúng em ai . Thật … em và Chu Phi Phi nhiều Trương Ngữ An xúi giục trộm đồ của Ngải Nhược Vũ.”
Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Ồ, hóa mặt chúng là một tên trộm. Với tư cách cảnh sát, bắt em về giữ vài ngày thì .”
Tôn Bình hoảng hốt: “Đừng bắt em! Là Trương Ngữ An ép em! Hơn nữa chúng em cũng lấy đồ gì đáng giá, chỉ khiến Ngải Nhược Vũ khó chịu thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-160-cac-nguoi-dung-la-co-so-co-ma-day.html.]
“Dù trộm một đồng cũng thể xử phạt hành chính, phạt tiền và tạm giữ, kể còn ghi hồ sơ sinh viên.” Lăng Vô Ưu nở nụ “nhân từ”, “Vì bây giờ chúng đang cho em cơ hội khai báo thành khẩn, lập công chuộc tội, hiểu ?”
Thời Viên thầm nghĩ: bắt đầu dọa .
Anh : “ , mong em rõ bộ sự thật.”
Tôn Bình nghĩ thầm, chuyện nghiêm trọng đến ? Cô bắt đầu hoảng, vội vàng : “Em dối! Đều là Trương Ngữ An ép em… Lúc đầu chỉ bảo em lấy trộm giấy ăn, dùng bàn chải đ.á.n.h răng của cọ bồn cầu, đổ đồ bẩn bình nước, cố ý rách quần áo… đại loại .”
Lăng Vô Ưu nhận xét: “Các đúng là ‘ má’ đấy.”
“Cậu mới là kẻ đó!” Tôn Bình hét lên, “Ban đầu thứ vẫn bình thường, cứ âm thầm chịu đựng, nhưng dần dần chúng em nghi ngờ, cảm thấy từ lâu, chỉ chờ cơ hội phản đòn… Và cuối cùng ngày đó cũng đến!”
“Nhắc mới nhớ…” Cô ngẩng lên hai , nở nụ kỳ lạ, “Hai thấy vết sẹo lòng bàn tay của Chu Phi Phi ?”
Thời Viên hỏi: “Sao ?”
Sắc mặt Tôn Bình càng trắng bệch: “Đó là lúc Chu Phi Phi dùng trộm mỹ phẩm của Ngải Nhược Vũ, dính axit sunfuric mà cho lọ tinh chất.”
Lăng Vô Ưu: “Ồ.”
Thời Viên nhíu mày: “Sau đó thế nào?”
Tôn Bình nhớ cảnh tượng hôm đó, khỏi rùng : “Chu Phi Phi dùng trộm mỹ phẩm một thời gian , vì dùng ít nên phát hiện. Đêm đó chuyện xảy quá đột ngột…”
“May mà đổ lên mặt mà đổ tay, lượng cũng nhiều nên thương quá nặng. khi Chu Phi Phi đau đớn thành tiếng, Ngải Nhược Vũ từ phòng vệ sinh bước , chúng em …”
“Đáng sợ lắm!” Tôn Bình run lên, “Nụ đó cứ ám ảnh mãi… dọa c.h.ế.t !”
Lăng Vô Ưu giả vờ hỏi: “Chuyện giải quyết thế nào?”
“Giải quyết kiểu gì !” Tôn Bình ôm mặt, gần như sụp đổ, “chúng em bằng chứng cố ý, hơn nữa là Chu Phi Phi dùng trộm đồ … Không chỉ , chỉ !”
Giọng cô trở nên gay gắt:
“Không bằng cách nào Trương Ngữ An trộm giày của , cũng rõ gì mà gắn đinh ghim lớp lót bên trong. Trương Ngữ An xỏ chân hét lên, nước mắt chảy ròng!”
“Cậu rút chân nhưng , mấy chiếc đinh ghim sâu giày! Cuối cùng chúng em dùng kéo cắt nát giày mới rút . Tổng cộng sáu chiếc đinh, chân của Trương Ngữ An đ.â.m thủng sáu lỗ, m.á.u chảy ngừng… Thật sự quá kinh khủng!”