Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 14: Chẳng phải anh tên là Vỏ Hạt Dưa sao

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:04:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô gái suy nghĩ một lúc lắc đầu: “Không gì kỳ lạ cả. Anh Dương là khá , sạch sẽ, tính tình cũng tỉ mỉ. Bình thường chuyện bao giờ văng tục gì cả, ừm… văn minh. Hơn nữa còn tự nấu cơm hộp mang theo, khá ngưỡng mộ .”

 

Cách khác với đàn ông lúc nãy.

 

Lăng Vô Ưu tiếp tục hỏi: “Chị với ?”

 

Cô gái đáp: “Thực lắm, nhưng quan hệ đồng nghiệp bây giờ chẳng đều như ? Chỉ cần gặp mặt chào hỏi là . Hơn nữa dù cũng là nam giới, tụi đều giữ cách.”

 

“Về việc đến giờ tan là về ngay, chị thấy thế nào?”

 

Cô gái nghĩ một chút : “Đến giờ là về chứng tỏ hiệu suất việc cao mà. Hoặc là thích tăng ca? Dù cũng thấy ghen tị. mới năm đầu tiên, nhiều khi về nhưng thấy khác về nỡ , haizz.”

 

“Chị chuyện mang quần áo phụ nữ ?”

 

Câu hỏi đưa , cô gái sững , vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Cũng hẳn là . Có từng tám chuyện với về việc , nhưng để tâm. Cho dù là thật thì ? Anh cũng chuyện gì tàn thiên hại lý.”

 

 

Hỏi chuyện xong, Lăng Vô Ưu cảm ơn cô gái.

 

Trước khi rời , cô gái do dự hỏi: “Cái đó… thể hỏi Dương xảy chuyện gì ? Nếu tiện thì thôi.”

 

Lăng Vô Ưu trả lời thẳng thắn: “Xin , tiện tiết lộ.”

 

“Ồ, , .”

 

“Chị thong thả, cảm ơn chị phối hợp.”

 

Tranh thủ giờ việc buổi chiều, hai cố gắng hỏi hết những trong bộ phận của Dương Khải Nghĩa, xong việc liền về đồn cảnh sát.

 

Trên xe, Lăng Vô Ưu định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thì cái giọng đáng ghét vang lên: “ cứ tưởng thực tập ở đồn Hắc Sa một thời gian thì sẽ chút tiến bộ chứ.”

 

Lăng Vô Ưu thở một : “ tiến bộ cần bận tâm.”

 

Đừng Thời Viên lúc nào cũng tươi , ngữ khí ôn hòa, thực chất trong lòng đang nén lửa: “Cậu đối xử với ngoài thế nào cũng , nhưng ông là nhân chứng của vụ án, sợ khiếu nại ?”

 

“Thì cứ khiếu nại.”

 

Thời Viên sững một giây: “Cậu chuyển sang đội hình sự ?”

 

Lăng Vô Ưu nhắm mắt, gì.

 

Đợi vài giây thấy cô phản hồi, não bộ Thời Viên xoay chuyển, giọng mang theo chút tin nổi: “Cậu cảnh sát nữa?”

 

Ngữ khí Lăng Vô Ưu trở nên khó chịu: “ liên quan gì đến ?”

 

Thời Viên chợt nhớ đến lúc ở công ty Dương Khải Nghĩa, ánh mắt cô quan sát cả văn phòng. Nụ mặt giữ nổi nữa, chậm rãi tấp xe một chỗ đỗ tạm bên lề đường.

 

Lăng Vô Ưu nhận xe dừng, mở mắt , mất kiên nhẫn .

 

“Vậy ba năm đại học cố gắng rốt cuộc là vì cái gì?” Thời Viên cô, mắt hướng thẳng về phía . “Cậu trăm phương nghìn kế tranh hạng nhất với thì ý nghĩa gì?”

 

Lăng Vô Ưu trả lời ngay. Cô chằm chằm góc mặt nghiêng của vài giây, đợi đến khi nhịn sang , cô mới nở một nụ mỉa mai:

 

“Ý nghĩa? Thời thiếu gia, đề cao quá . Sự cố gắng của chẳng ý nghĩa gì cả, chỉ là để lấy thêm chút học bổng, bù khoản học phí năm nghìn tệ mà căn bản thèm để trong mắt.”

 

Lời như giáng mạnh Thời Viên.

 

Toàn bộ ý chí chiến đấu suốt ba năm vì cô và sự hưng phấn khi gặp đối thủ ngang tài ngang sức trong chớp mắt trở nên nực .

 

Hóa trong mắt cô từng , chỉ tiền học bổng. Còn chẳng qua chỉ là một hòn đá cản đường con đường giành học bổng của cô mà thôi.

 

Thời Viên: Tức c.h.ế.t mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-14-chang-phai-anh-ten-la-vo-hat-dua-sao.html.]

 

Anh cố giữ bình tĩnh, tiếp tục chất vấn “ phụ nữ bạc tình” : “Thiếu tiền như thì tại thi ngành hình sự? Với đầu óc của , gì mà chẳng kiếm tiền?”

 

, đến việc cảnh sát mệt mỏi thế nào, bây giờ gì mà chẳng kiếm nhiều hơn cảnh sát. Cho nên việc Lăng Vô Ưu thi hình sự, chắc chắn là vẫn còn ôm một phần ngưỡng mộ đối với nghề

 

Lăng Vô Ưu: “Liên quan gì đến .”

 

Thời Viên: “.”

 

Đồ đáng ghét! Đồ đáng ghét! Đồ đáng ghét!!!

 

Lăng Vô Ưu mặt ngoài cửa sổ: “Còn ? Không bây giờ khiếu nại với Đội trưởng Tống là tiêu cực trong công việc đấy.”

 

Thời Viên: …

 

Xe khởi động.

 

Hai về đến đồn cảnh sát, Thời Viên tổng kết với :

 

“Đã hỏi một đồng nghiệp thường xuyên tiếp xúc với Dương Khải Nghĩa, họ đều với . Loại trừ định kiến cá nhân, theo lời khai thì hình ảnh của Dương Khải Nghĩa trong công ty khá mờ nhạt, thuộc kiểu ngại giao tiếp. Đồng nghiệp nam cạnh thấy mang quần áo phụ nữ và tóc giả đến công ty, khéo xác nhận suy đoán đó của chúng .”

 

Tống Vệ An gật đầu, ngón tay thô ráp chỉ báo cáo giám định bàn: “Bên kỹ thuật kết quả. Vết m.á.u phát hiện trong phòng tắm xác nhận là của Vương Thanh. Sợi tóc gương đè lên cũng khớp với DNA của Kiều Tuyết.”

 

Ông vò đầu bứt tai, rõ ràng đang phiền não: “Còn mớ tóc dài mà hai cái ‘đồ ngốc’ các tìm thấy ở chỗ ở cũ của Dương Khải Nghĩa cũng kiểm tra xong . Là của ba phụ nữ khác , nhưng sợi nào khớp với những nạn nhân hiện tại.”

 

Quan T.ử Bình sa sầm mặt: “Đội trưởng Tống, chú đừng gọi cháu là ‘đồ ngốc’ . Rất mất lịch sự.”

 

Tống Vệ An: “Chẳng tên là Vỏ Hạt Dưa ?”

 

Quan T.ử Bình: “Chậc.”

 

“Ăn dưa hấu” Trì Hề Quan : “Đội trưởng Tống, thế mới kỳ lạ. Bây giờ sống ở đó là đàn ông, nhiều tóc dài phụ nữ như ? Dù bạn gái thì chúng cũng kiểm tra tới ba DNA khác . Có còn nạn nhân mà chúng phát hiện ?”

 

Anh dứt lời, Quan T.ử Bình lườm một cái: “Nạn nhân gì chứ? Mấy sợi tóc dài đó lộ liễu sàn nhà, nếu thật sự là Dương Khải Nghĩa để từ , sạch sẽ tinh tế như thì thấy? bảo cần mang về giám định , cứ nhất quyết.”

 

Trì Hề Quan phục: “Sao cần? Bây giờ chẳng kiểm tra vấn đề ? Lúc hai tới thì bạn gái cũng ở đó, hai yêu cả năm , trong thời gian ngắn mà ba bạn gái.”

 

Lăng Vô Ưu Trì Hề Quan, đột nhiên thấy buồn .

 

Quan T.ử Bình giận chịu nổi, vỗ đầu một cái: “Sao chịu hiểu ? Hắn ngoại tình chứ còn gì nữa! Cái đầu thi đậu đại học , vô lý thật!”

 

Tống Vệ An đập bàn: “Thôi, đừng cãi nữa! Đứa nào cũng yên tâm , phiền c.h.ế.t !”

 

Hai lập tức im bặt.

 

Trì Hề Quan mím môi, cầm điện thoại định ngoài.

 

Quan T.ử Bình kéo : “Cậu ?”

 

Trì Hề Quan đỏ mặt: “ gọi điện cho cô gái , báo cho cô một tiếng.”

 

là lo chuyện bao đồng.”

 

“… Hừ.”

 

Thời Viên thấy Lăng Vô Ưu hai họ đến xuất thần, khẽ mỉm : “Anh Quan với Trì thật đấy.”

 

Lăng Vô Ưu chẳng buồn , trở về chỗ .

 

Thời Viên: “.”

 

Đồ đáng ghét!

 

 

Loading...