Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [Hình Trinh] - Chương 13: Hỏi xong chưa?

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:04:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Viên nghiêng đầu, thấy Lăng Vô Ưu đang quan sát môi trường việc xung quanh, tò mò hỏi: “Cậu đang gì thế?”

 

Lăng Vô Ưu: “Liên quan gì đến .”

 

Thời Viên: “.”

 

Đồ đáng ghét!

 

Dẫn theo “đồ đáng ghét” lên tầng , Thời Viên dựa kỹ năng giao tiếp thành thục của hỏi thăm vài , nhanh xác định chỗ việc của Dương Khải Nghĩa.

 

Mặt bàn gọn gàng đơn giản, chỉ đặt vài món đồ dùng văn phòng. Lăng Vô Ưu kéo mở mấy ngăn kéo kiểm tra, thứ đều bình thường, gì đặc biệt.

 

Ngay bên cạnh là phòng nước. Thời Viên mua hai chai nước khoáng, đưa cho Lăng Vô Ưu một chai, đổi là một câu “cảm ơn” lạnh nhạt, chút thiện chí.

 

Đợi mười phút, ngoài cửa bắt đầu lục tục . Một đàn ông chừng bốn mươi tuổi hai với ánh mắt nghi hoặc, đó xuống vị trí ngay cạnh chỗ của Dương Khải Nghĩa.

 

Lăng Vô Ưu liếc ông , tiến lên hỏi: “Chào chú, cho hỏi chú quen Dương Khải Nghĩa ?”

 

Người đàn ông dè dặt gật đầu: “Quen, là đồng nghiệp của . Hai đứa sinh viên là ai?”

 

Thời Viên lấy thẻ cảnh sát tạm thời : “Chào chú, chúng là cảnh sát, mong chú phối hợp với công việc của chúng một chút.”

 

Người đàn ông liếc qua thẻ ngành, ánh mắt bắt đầu soi xét Lăng Vô Ưu từ xuống : “Cảnh sát? Hai đứa bao nhiêu tuổi ? Tốt nghiệp ? Cô là phụ nữ mà cũng cảnh sát ?”

 

Lăng Vô Ưu nhướng mày: “Ánh mắt ông như ?”

 

Người đàn ông: “Ánh mắt thì ? Cô ý gì…”

 

Thời Viên nhanh ch.óng bước lên, đưa thẻ ngành gần mặt ông : “Chú , chúng đúng là cảnh sát thật, nếu tin thì chú kỹ .”

 

Bị thẻ ngành bất ngờ đưa sát mặt, đàn ông giật , vội mắt sang chỗ khác: “Được , hỏi gì thì hỏi nhanh cho, đừng phiền nghỉ trưa.”

 

Thời Viên kín đáo liếc Lăng Vô Ưu đang biểu cảm, sang đàn ông: “Chú với Dương Khải Nghĩa ?”

 

Người đàn ông bĩu môi: “Không , chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường.”

 

Thời Viên rạng rỡ: “ chú bĩu môi, chứng tỏ chú mấy coi trọng Dương. Có thể cho chúng lý do ?”

 

Người đàn ông sờ mặt, tỏ mất kiên nhẫn: “Hả? bĩu môi lúc nào? Cậu nhầm .”

 

Thời Viên còn định tiếp thì Lăng Vô Ưu đột ngột lên tiếng: “Loại đàn ông trung niên tự tin quá mức, nặng mùi giáo điều như ông thì ai chẳng thấy kém. Từ tới nay chỉ quan tâm đến cái thế giới nội tâm nực của bản thôi. Hỏi ông thì hỏi gì hữu ích? Đi thôi, chúng tìm khác.”

 

Thật sự là bái phục, bái phục sát đất.

 

Thời Viên ngoài mặt hì hì, trong lòng thầm khen “Lăng Vô Ưu lắm”. Hai câu mà trúng đủ bốn điểm đau, đúng là cách chuyện. Với thái độ thế thì hỏi han gì chứ…

 

“Cô ai vô dụng hả?” Người đàn ông đột ngột cao giọng. Âm thanh vang lên giữa văn phòng yên tĩnh khiến ít chú ý. Ông đỏ mặt, nhận thất thố nhưng vẫn cố nhấn mạnh:

 

“Hừ, hỏi là phúc đức của các đấy! Tên Dương Khải Nghĩa đó chính là một kẻ biến thái, thường xuyên mang tóc giả với quần áo phụ nữ . Hắn bạn gái, chẳng đem mấy thứ đó đến công ty gì.”

 

Tin tức bất ngờ lật , Thời Viên sững một lát nhanh ch.óng phản ứng. Để tránh phiền khác nghỉ ngơi, và Lăng Vô Ưu đưa đàn ông phòng nghỉ, lúc mới bắt đầu ghi chép lời khai.

 

“Chú phát hiện chuyện từ khi nào? Đã thấy bao nhiêu ?”

 

Người đàn ông vẫn còn bực bội, lời đầy châm chọc: “Mới mấy ngày thôi. Cụ thể ngày nào thì nhớ. Thấy mấy , nhiều đến mức đếm hết đầu ngón tay. Cái tên đó qua là vấn đề, mà phạm tội thì chẳng thấy lạ chút nào!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pha-an-can-nguoi-tai-nhu-toi-hinh-trinh/chuong-13-hoi-xong-chua.html.]

Thời Viên: “Vậy chú Dương Khải Nghĩa thường với ai trong công ty ?”

 

“Chắc chắn .” Người đàn ông ghét bỏ lắc đầu, “Hắn ăn cơm mang cơm hộp theo, còn khoe là tự nấu. Chậc, cứ như đàn bà con gái.”

 

Thời Viên: “Dương Khải Nghĩa thường tan lúc mấy giờ?”

 

Người đàn ông: “Hắn hiếm khi tăng ca, tới giờ là về, chẳng công việc xong . Về thì tích cực lắm, chẳng chơi bời.”

 

Hỏi thêm vài câu nữa, thấy khai thác gì thêm, Thời Viên : “Vâng, cảm ơn chú phối hợp.”

 

Người đàn ông hừ lạnh: “ là nên cảm ơn . Nếu thì các phát hiện nhiều manh mối như . À đúng , còn cho Dương Khải Nghĩa phạm tội gì?”

 

Thời Viên vẫn giữ thái độ khách sáo: “Xin chú, những nội dung liên quan đến vụ án chúng thể tiết lộ.”

 

Người đàn ông tỏ vẻ bất mãn: “Làm bộ tịch, đúng là lũ nhóc con.”

 

Thời Viên: …

 

Nắm đ.ấ.m cứng .

 

Lăng Vô Ưu khoanh tay dựa lưng ghế sofa, vắt chéo chân, khẽ nhướng mắt: “Hỏi xong ?”

 

Thời Viên gật đầu: “Ừm.”

 

Hỏi xong là .

 

Lăng Vô Ưu mỉm , giọng điệu bình thản, ngữ khí hờ hững:

 

bộ tịch hơn chú thật. Ai như ông chứ, tuổi thì mà da mặt cũng dày. Nếu là bảy tám mươi tuổi còn ông vài câu, đằng mới bốn năm mươi bắt đầu lên mặt dạy đời. Nói hai câu kèm thêm mấy lời hôi thối, bẩn cả tai .”

 

“Mẹ kiếp, cô cái gì đấy?” Người đàn ông tức giận bật dậy, run rẩy chỉ tay cô, lỗ mũi phập phồng vì giận, “ bụng cung cấp thông tin cho các , các cảnh sát mà thái độ như ?”

 

thái độ gì?” Lăng Vô Ưu chớp mắt, “ mắng ông, cũng động tay động chân. Chỉ là vài nhận xét cá nhân thôi, ông sụp đổ nhanh thế?”

 

Thật ngữ khí mắng của cô hề gay gắt, cứ như đang bàn xem tối nay ăn gì, mặt còn mang theo nụ . Nếu nội dung, ngoài thật sự nhận cô đang mắng .

 

Người đàn ông chỉ thẳng Lăng Vô Ưu: “Hôm nay dạy cho cô một bài học thì…”

 

“Chú bình tĩnh một chút.”

 

Thời Viên phản ứng nhanh, chắn mặt đàn ông, mặt vẫn là nụ lịch sự: “Xin mất thời gian nghỉ trưa của chú. Nếu lời khai của chú giúp ích cho việc phá án, phía cảnh sát sẽ cân nhắc thưởng tiền mặt. Để cẩn thận, mong chú đối chiếu biên bản với một nữa.”

 

Có lẽ sức mạnh của tiền bạc phát huy tác dụng, đàn ông hừ mạnh một tiếng về phía Lăng Vô Ưu miễn cưỡng xuống.

 

Thời Viên nháy mắt với Lăng Vô Ưu, dù hiểu thì cô cũng hiểu, liền chậm rãi bước khỏi phòng nghỉ.

 

tới chỗ của Dương Khải Nghĩa, thấy đồng nghiệp bên tay của , liền chủ động bắt chuyện: “Chào chị, thể phiền chị một chút ?”

 

Cô gái tóc ngắn đầu, ngạc nhiên: “Cho hỏi cô là…”

 

Lăng Vô Ưu giới thiệu phận và mục đích, cô gái gật đầu, ý sẽ phối hợp.

 

Khi ngang qua phòng nghỉ của Thời Viên, cô liếc trong một cái, thấy đàn ông đang chuyện khá hòa nhã.

 

“Chị thấy Dương Khải Nghĩa là như thế nào? Bình thường chị nhận thấy điểm gì kỳ lạ ?”

 

 

Loading...