ÔM CON CHẠY NẠN VÀO NÚI – MẸ KẾ Y ĐỘC SONG TUYỆT - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-01-06 12:12:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Hoằng Thạc cầu

Lục Dao quan tâm mặt mấy biểu cảm đặc sắc đến mức nào, chỉ lo nhặt bạc cho túi xách bên .

Để che giấu gian của , Lục Dao cũng mang theo một cái túi xách.

Thu tiền xong bắt đầu việc, Lục Dao liếc Tống bà t.ử, thấy nàng thở dốc nặng nề, sắc mặt ửng hồng, môi khô nứt, thế mà những một ai nghĩ đến việc hạ sốt và cho nàng uống nước.

là nuôi một lũ bạch nhãn lang, xem địa vị của Tống bà t.ử trong nhà họ Tống cũng chẳng gì.

Lục Dao khinh bỉ đám nhà họ Tống trong lòng, bắt đầu bắt mạch cho Tống bà t.ử.

“Quả thật là phong hàn, đây t.h.u.ố.c, là viên t.h.u.ố.c tự lúc rảnh rỗi, tiện cho các ngươi, cần mất công sắc t.h.u.ố.c, mỗi ngày ba , mỗi mười viên, đây là liều lượng năm ngày, uống xong sẽ khỏe, nếu trong thời gian phát sinh bệnh liên quan đến phong hàn, các ngươi đổ cho .” Lục Dao cho bọn họ, với cái kiểu trời đất của Tống bà t.ử, khó tránh khỏi sẽ gây những chuyện kỳ lạ khác.

Tống lão đầu mặt lạnh như tiền, đáp lời, Tống Hoằng Xương thì khôn ngoan hơn, nịnh nọt: “Lục đại phu, chúng , phiền .”

Tống lão đầu thấy bộ dạng nịnh bợ của nhi t.ử thứ ba thì tức giận thôi, hung hăng liếc Tống Hoằng Xương một cái.

Tống Hoằng Xương ngại ngùng cúi đầu, Tống lão đầu.

Lục Dao để t.h.u.ố.c rời .

Sau khi Lục Dao , nhà họ Tống bắt đầu tranh cãi xem ai sẽ cõng Tống bà t.ử.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Lão đại, lát nữa ngươi cõng ngươi, những khác mau thu dọn hành lý.” Tống lão đầu trực tiếp lệnh.

Tống Hoằng Thạc bĩu môi : “Cha, con còn cõng Lạc Lạc nhà con nữa, thể cõng , để lão tam cõng ?”

Tống Hoằng Xương lập tức : “Đại ca, lời của cha ngươi cũng nữa ? Ngươi loạn ?”

Tống lão đầu liên tiếp hai đứa con mất mặt, cơn giận trong lòng cuối cùng bùng phát, gầm lên: “Vậy thì tất cả các ngươi hãy cút cùng vợ con, tự cõng ngươi, đồ đạc trong nhà chúng , các ngươi đừng hòng dính dù chỉ một phân một hào.”

Tống Hoằng Xương thấy cha nổi giận, thật sự chọc giận lão gia t.ử, liền mặt : “Cha, thế? Giận quá hại , bớt giận , tuổi cao thế , mà cõng nổi con chứ?”

“Ta cõng nổi, thuê cõng, cũng còn hơn là thấy hai con bạch nhãn lang các ngươi, các ngươi cút càng xa càng .” Cơn giận của Tống lão đầu vẫn trút , lúc ai lên thì đó sẽ mắng.

Tống Hoằng Thạc một bên lạnh lùng Tống lão đầu, gì, cũng chịu nhượng bộ.

“Cha, thuê , thuê con ? Nước mỡ chảy ruộng ngoài chứ? Sao thể để bạc của nhà cho ngoài kiếm chứ? Người thuê con, con là con ruột của , đảm bảo để con chịu khổ.” Tống Hoằng Xương bám víu lấy cơ hội, mặt dày .

Tống lão đầu tức đến run tay, vung một tát Tống Hoằng Xương, chỉ hai : “Hai đứa bất hiếu t.ử tôn các ngươi, cút cho , thấy hai đứa.”

Tống Hoằng Xương đ.á.n.h, trong lòng cũng nổi giận, thèm dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh nữa, đầu giúp vợ thu dọn đồ đạc.

Hắn Tống Hoằng Thạc với Tống Hạ thị: “Sáng nay họp, Tống Hoằng Thịnh nếu ai tình nguyện kéo bệnh thể nửa cân thịt rắn, sẽ đăng ký ngay, nàng mau thu dọn đồ đạc trong nhà cho , đảm bảo để các nàng đói.”

Tống Hạ thị ngây Tống Hoằng Thạc, cảm thấy đột nhiên trở nên thật xa lạ, nhưng trong lòng tràn đầy vui sướng, phu quân của cuối cùng cũng lo cho gia đình .

Tống Hạ thị phản ứng , liên tục gật đầu, khẽ: “Cha của bọn trẻ, mau , ở đây sẽ thu dọn.”

Tống Hoằng Thạc sải bước khỏi hang, Tống lão đầu tưởng Tống Hoằng Thạc thật sự tức giận bỏ , liền với Tống Hạ thị và các con: “Các ngươi còn cút, chồng các ngươi và cha các ngươi đều cút , lũ vướng víu các ngươi cũng cút cho .”

Tống Hạ thị chỉ cúi đầu thu dọn đồ đạc, các con cũng giúp Tống Hạ thị việc, để ý lời của Tống lão đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/om-con-chay-nan-vao-nui-me-ke-y-doc-song-tuyet/chuong-76.html.]

Tống Hoằng Xương đảo mắt một vòng theo Tống Hoằng Thạc ngoài.

Tống lão đầu thấy hai đứa con đều , lửa giận trong lòng những nguôi mà còn bùng lên dữ dội hơn, cũng cảm thấy già mấy tuổi trong chốc lát.

Hắn cầm lấy t.h.u.ố.c Lục Dao để , tự đút cho Tống bà t.ử uống.

Hai nàng dâu chỉ lo thu dọn đồ đạc của , quan tâm đến Tống lão đầu và Tống bà t.ử.

Tống lão đầu còn cách nào, đành tự đóng gói thu dọn.

Tống Hoằng Xương theo Tống Hoằng Thạc đến cửa động lớn.

Tống Hoằng Thạc thấy Tống Hoằng Thịnh, liền sải bước tới.

“Hoằng Thịnh, ngươi đang bận ?” Tống Hoằng Thạc xoa xoa tay .

Tống Hoằng Thịnh thấy là Tống Hoằng Thạc, liền cho sắc mặt , tiếp tục bận rộn chỉ huy đội tuần tra giúp khiêng những thương lên cáng bằng dây mây.

“Hoằng Thịnh, tính cách của lòng , nhưng chuyện cũng qua , ngươi hãy đại nhân chấp tiểu nhân qua, đừng tính chuyện đó lên đầu ?” Tống Hoằng Thạc gần như cầu xin .

Tống Hoằng Thịnh cảm thấy Tống Hoằng Thạc hôm nay chút kỳ lạ, đang giấu diếm điều gì, liền đ.á.n.h giá Tống Hoằng Thạc từ xuống : “Hôm nay ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c ? Hay mặt trời mọc đằng Tây? Mà cũng lời cầu xin mềm mỏng như ? Ta cứ tưởng nhà ngươi một trong thôn , coi ai gì nữa chứ?”

Tống Hoằng Thạc Tống Hoằng Thịnh châm chọc một trận cũng cãi , vẫn : “Hoằng Thịnh, thì chúng và lão nhị cũng là lớn lên từ thuở cởi truồng, ngươi hãy tha thứ cho sự ngang ngược đây của , cho một cơ hội.”

Tống Hoằng Thịnh cảm thấy nhà nhị thúc chắc chắn xảy nội đấu, hơn nữa còn là mâu thuẫn thể hòa giải, nếu với tính cách của Tống Hoằng Thạc thể hạ cầu xin như .

Nghe Tống Hoằng Thạc nhắc đến Tống Hoằng Nghị hy sinh, sắc mặt Tống Hoằng Thịnh mới dễ hơn một chút, giọng điệu cũng còn gay gắt nữa, thở dài : “Hoằng Thạc, nếu ngươi còn nhớ tình nghĩa chúng lớn lên cùng , thì ngươi đừng để ngươi ngày nào cũng gây chuyện, cho tình làng nghĩa xóm trở nên ô nhiễm. Ngươi tự xem thời gian nàng những chuyện gì?”

“Hoằng Thịnh, đều , nhưng cha đuổi khỏi nhà , lẽ trong nhà đó sẽ còn chỗ của nữa. Sáng nay ngươi giúp khiêng thương thể nửa cân thịt, nên nghĩ thể đăng ký ? Vợ con nhà mấy miệng ăn đều đang chờ cơm.” Tống Hoằng Thạc đầy hy vọng Tống Hoằng Thịnh .

“Hoằng Thịnh ca, còn nữa, cũng đăng ký.” Tống Hoằng Thịnh còn gì, phía xuất hiện thêm Tống Hoằng Xương vẫn đang lén.

Tống Hoằng Thịnh sững sờ, chỉ hai : “Hai các ngươi đều nhị thúc đuổi khỏi nhà ?”

Cả hai đồng thời gật đầu.

Tống Hoằng Thịnh cảm thấy thể nào, liền hỏi: “Rốt cuộc là vì chuyện gì? Nhị thúc chỉ hai nhi t.ử các ngươi, thể nhẫn tâm đuổi các ngươi , các ngươi chuyện gì bất hiếu, chọc nhị thúc tức giận ?”

Dù Tống Hoằng Thịnh thích Tống lão đầu và Tống bà t.ử, nhưng cũng nhà nhị phòng lúc gây chuyện chia nhà, thời điểm thể phân tâm để chăm sóc hai lão nhân gia.

“Không , Hoằng Thịnh ca, chỉ là bệnh, cha bảo đại ca cõng , đại ca chịu, nên cha đuổi ngoài.” Tống Hoằng Xương giải thích.

“Mẹ ngươi bệnh ? Chuyện khi nào? Sao ?” Tống Hoằng Thịnh nghi hoặc , rõ ràng hôm qua còn thấy Tống bà t.ử ở bên ngoài la hét om sòm, hôm nay bệnh ?

Tống Hoằng Xương vội vàng kể cho Tống Hoằng Thịnh tất cả những chuyện xảy đêm qua và chuyện mời Lục Dao.

Tống Hoằng Thịnh xong thầm rủa trong lòng: Đáng đời!

mặt vẫn khuyên nhủ: “Các ngươi đến muộn , chỗ đăng ký đủ và sắp khởi hành, các ngươi vẫn nên mau về cõng các ngươi , một nhà chuyện gì mà chứ? Mau về .”

Tống Hoằng Thịnh đuổi hai nhanh.

 

Loading...