Nương Tử Là Thần Y - Chương 81

Cập nhật lúc: 2025-04-04 19:16:27
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba cái bánh bao mở ra đôi mắt to tròn.

Ngoài ý muốn là bọn họ không khóc không nháo.

Yến Cửu Triêu nhìn chúng, chúng cũng nhìn về phía Yến Cửu Triêu.

Bỗng nhiên, lão đại bị đánh thức đầu tiên bò về hướng Yến Cửu Triêu, sau đó, lão nhị lão tam cũng bò tới.

Yến Cửu Triêu chưa bao giờ thân cận với ai như vậy, nhìn ba tiểu thân thể mềm nhũn bò vào trong n.g.ự.c mình, trong lòng hắn bắt đầu tràn ngập một cỗ cảm xúc khó mà nói hết.

Ánh mắt của hắn cũng nhu hòa hơn.

 Nhưng hưởng thụ chưa được bao lâu thì thấy vùng bụng của mình nóng lên.

Cả người hắn bị đông thành đá...

...

Lúc chạng vạng tối, hai huynh muội mới hồi thôn Liên Hoa, tất cả mọi người đều đang bận rộn làm cơm tối, tiểu thôn trang được bao phủ trong làn khói bếp mờ ảo.

Tiểu Thiết Đản cùng Du Tùng đang dán câu đối ở ngoài cổng của lão trạch, Du Tùng ẵm Tiểu Thiết Đản lên, Tiểu Thiết Đản cầm một tấm giấy đỏ đã được bôi hồ: “Cao hơn chút nữa đi nhị ca.”

“Bên trái một chút.”

“Qua bên phải một chút.”

“Cao hơn chút nữa!”

Du Tùng đầu đầy mồ hôi: “Đệ có biết đệ nặng lắm không?”

Tiểu Thiết Đản hừ hừ nói: “Đệ nhỏ như vậy, nặng ở chỗ nào? Là nhị ca quá yếu a!”

Tuyệt đối không thừa nhận là mình đã béo thêm một vòng.

“Qua hết năm đệ đã sáu tuổi, còn nhỏ?” Du Tùng trợn trắng mắt nhìn lên.

Du Phong đi tới, từ trong tay đệ đệ mình tiếp nhận Tiểu Thiết Đản, cho hắn ngồi lên vai mình, một tay thì vịn lấy người hắn.

Tiểu Thiết Đản thấy mình ngồi ổn bắt đầu hướng Du Phong cười một tiếng: “Đại ca.” Rồi nhìn Du Uyển đứng một bên, “A tỷ!”

Du Uyển cong cong khóe môi.

Mọi người hợp lực, đem câu đối dán lên.

Bên trong nhà chính, đại bá mẫu với Khương thị đang làm sủi cảo, còn tiểu khuê nữ thì đang chơi banh da.

“Nương, đại bá mẫu.” Du Uyển chào hỏi.

Khương thị mỉm cười: “Đã về rồi sao?”

“Sao về muộn như vậy?” Đại bá mẫu nhìn sắc trời đã đổi màu hỏi.

Du Phong đem sự tình Du Uyển cứu ba cái bánh bao nói cho người nhà, đương nhiên đã giảm bớt rất nhiều tình tiết kinh tâm động phách, chỉ nói là đi giữa đường gặp một tên bắt cóc, mới từ trong tay hắn cứu ba hài tử ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-81.html.]

“A Uyển không sao chứ? Không bị bọn chúng để mắt tới chứ?” Đại bá mẫu sợ hãi nói.

“Tên bắt cóc thì sao?” Đại bá cũng chống quải trượng đi ra từ phòng bếp.

Du Phong biết ngay là cha nương sẽ có phản ứng này, cũng may hắn chưa có nói đến chuyện gặp sát thủ, nếu như hắn nói hết toàn bộ, chắc chắn hai người sẽ đánh hắn vì tội không trông nom tốt muội muội.

“Không có, tên bắt cóc đã bị bắt.”

Đây là Du Phong lanh trí nghĩ ra được lí do thoái thác, Du Phong không biết rằng, đám bắt cóc kia không chỉ bị bắt, mà tám chín phần còn bị giết, đám sát thủ ở miếu hoang kia không phải đến để chơi, Du Uyển còn sống mà trốn ra được là rất may mắn.

“A Uyển thật lợi hại.” Khương thị mỉm cười nhìn Du Uyển nói.

Du Uyển: Luôn cảm giác được là nương đã biết chuyện gì đó?!

Cơm tối là thịt heo nấu với cải trắng, bánh sủi cảo nhân thịt heo trộn hành tây, cộng thêm một nồi canh đuôi trâu hầm với củ cải trắng và đậu hủ.

Canh đuôi trâu là đồ bổ, không chỉ có thể bổ khí quản còn có thể bổ sung chất giúp chắc xương, điều dưỡng ngũ tạng, mùi vị lại thơm ngon, già trẻ trai gái đều có thể ăn, bất quá loài trâu ở cổ đại là động vật chính dùng để cày ruộng, nên tiền triều đã sớm ban bố lệnh cấm g.i.ế.c trâu.

Cho nên rốt cuộc là nhà ai dám cả gan g.i.ế.c trâu để nấu một nồi canh đuôi trâu như vậy?

Trong đầu Du Uyển bỗng hiện lên một gương mặt xinh đẹp vô song.

Không phải trùng hợp như vậy chứ?

Bất luận như thế nào thì đó cũng là phúc của Tiểu Thiết Đản, nhà bọn họ là dân chúng bình thường, có thể cả đời cũng không uống được một nồi canh đuôi trâu như vậy.

Đuôi trâu hầm nhừ, nước canh như kẹo lại, một nồi nước thanh đạm lập tức trở nên đậm đặc, một muỗng vô miệng cảm giác như thịt đang hòa tan, củ cải trắng thanh đạm cũng thấm đẫm nước dùng, đậu hũ thì giống như vẽ rồng vẽ rắn cho nồi canh, đem toàn bộ mùi vị tươi ngon kéo ra.

Người một nhà ăn uống thỏa mãn, thân thể cũng ấm hơn hẳn.

Giữa mùa đông uống một chén canh nóng như vậy mới đã ghiền.

Cái đuôi trâu cuối cùng đã bị Tiểu Thiết Đản gặm sạch sẽ, gặm xong hắn còn l.i.ế.m liếm ngón tay, ngay cả một giọt nước cũng không tha.

Sủi cảo cũng ăn hết, nhưng nhân bánh còn rất nhiều, sau bữa cơm tối, Du Uyển lưu lại với đại bá mẫu làm vỏ bánh, lấy nhân bánh còn dư cho vào trong bánh.

Tiểu Thiết Đản cũng làm mấy cái, hắn vậy mà cũng làm ra hình ra dạng.

Nhưng rốt cuộc vẫn là hài tử, chưa được bao lâu liền ngồi trên ghế thiếp đi.

Du Uyển dùng áo bông che kín Tiểu Thiết Đản, ôm đệ đệ lên, cùng với Khương thị quay về nhà.

Du Uyển đun nước nóng, đốt chậu than, người một nhà sau khi rửa mặt xong liền làm ổ trên cái giường ấm áp.

Tiểu Thiết Đản nằm lên gối đầu, ngủ ngon đến nỗi nước miếng chảy ra ngoài cũng không biết.

Ánh lửa trong phòng dần tối xuống.

Du Uyển nhắm mắt lại, lăn qua lộn lại không ngủ được.

“A Uyển không ngủ được sao?” Khương thị nhẹ nhàng hỏi.

Du Uyển xoay người lại, trong bóng tối nhìn qua phía Khương thị: “Con làm ồn đến nương sao?”

Loading...