Nương Tử Là Thần Y - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-04-04 19:16:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời này là có huyền cơ, Yến Cửu Triêu từ khi bước vào phòng cứ một mực không chịu nhìn nàng, có lẽ hơn phân nửa là không nhận ra thân phận của nàng, sau khi

nghe lời vừa rồi của mình, dù sao cũng nên hỏi một câu ‘ngươi là ai? Tại sao phải tạ ơn người ta?’, như vậy nàng mới có thể thuận nước đẩy thuyền mà tự giới thiệu mình.

“Không cần.” Nào biết Yến Cửu Triêu thẳng thừng cự tuyệt.

Nhan Như Ngọc sững sờ.

Yến Cửu Triêu nhìn thật sâu Du Uyển, nói một câu đầy thâm ý: “Đây là ân nhân cứu mạng của hài tử, bản thiếu chủ sẽ tự mình đền đáp.”

Cũng không nói tạ ơn mà quay người rời đi, chỉ để lại một phòng đầy người đưa mắt nhìn nhau.

Nhan Như Ngọc triệt để đen mặt, nàng tức giận đến mức móng tay găm sâu vào trong thịt, thân thể cũng nhẹ nhàng run rẩy.

Lâm mụ mụ thấy không ổn, vội vàng kéo nàng ta ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Bạch Đường với Du Uyển.

Bạch Đường như trút được gánh nặng, vỗ vỗ ngực, cổ quái nhìn Du Uyển: “Sao ngươi một chút cũng không sợ?”

Du Uyển để cho nàng ấy nắm tay mình.

Bạch Đường giật mình: “Nha, toát nhiều mồ hôi vậy!”

Du Uyển gật đầu, mặc dù nàng biểu hiện vô cùng bình tĩnh, nhưng chỉ có mình nàng biết, đối mặt với nam nhân kia, tâm tinh nàng chập chờn lên xuống, cũng không phải sợ hãi, còn cụ thể là cái gì thì nàng không biết.

Sau khi trải qua một ngày hữu kinh vô hiểm, người xem náo nhiệt cũng đã bị Chu chưởng quỹ giải tán.

Bạch Đường vừa rồi mới nghe được một điều vô cùng khó tưởng tượng, lôi kéo Du Uyển bắt Du Uyển phải kể sự tình ngày hôm đó đi nhầm lên xe ngựa của Yến Cửu Triêu.

“Ta ngủ thiếp đi nên cái gì cũng không biết.” Du Uyển nói thật.

Bạch Đường chống nạnh trừng nàng: “Gan ngươi lớn bao nhiêu? Vậy mà dám ngủ thiếp trong xe ngựa của tên điên kia!”

“Tên điên?” Du Uyển nháy mắt mấy cái.

Bạch Đường gật đầu, bĩu môi nói: “Người dám nháo ở Kim Loan điện, chẳng phải tên điên sao?”

Bất quá có thể coi như người điên đẹp nhất trên đời này a.

Đương nhiên Bạch Đường không thể có ý nghĩ xấu với loại nam nhân nay, nàng còn muốn sống thêm vài năm nữa.

Hai người nói chuyện một hồi thì Du Phong trở về.

“Đã xảy ra chuyện gì? Sao bên ngoài lại có nhiều người như vậy?” Du Phong hỏi.

Nguyên lai mấy người xem náo nhiệt vẫn chưa đi xa, vẫn còn đứng tụm năm tụm ba ở một bên nghị luận ầm ĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-80.html.]

“Cái này phải hỏi muội muội ngươi.” Bạch Đường đi từ của sau vào sảnh đường.

Du Phong nhìn nàng, ánh mắt hơi dừng một chút: “A Uyển đã trở về? Muội ấy không sao chứ?”

Bạch Đường buồn cười nói: “Hai huynh muội ngươi sao khi mới về liền đặt câu hỏi giống nhau như vậy? Nàng ấy đang ở trong phòng ta, ngươi tự đi mà hỏi đi.”

Du Phong nhớ tới lần trước bước vào phòng nhỏ của Bạch Đường thì nhìn thấy một kiện y phục thiếp thân, mang tai không tự chủ được mà đỏ lên: “Khụ, vẫn là làm phiền Bạch tiểu thư gọi A Uyển đi ra a.”

“A.” Bạch Đường không phát giác được Du Phong khác thường, cũng không hỏi sao hắn không tự mình đi, mà tự quay về phòng gọi Du Uyển tới sảnh đường.

Du Phong thấy Du Uyển bình yên vô sự, cuối cùng cũng yên lòng, nhưng sau khi nghe Bạch Đường kể về bọn bắt cóc, mồ hôi mạnh mẽ tuôn ra ròng ròng.

Bắt cóc? Sát thủ?

Nha đầu này rốt cuộc là ăn cái gì lớn lên vậy?!

Không biết chỗ đó có bao nhiêu nguy hiểm sao? Một mình một người mà dám xâm nhập vào băng ổ của bọn bắt cóc, cũng may là trốn ra được, nếu không trốn ra được thì hậu quả khỏi cần nghĩ cũng biết.

“Muội nói xem, sao gan muội lại lớn như vậy? Không phải kêu muội ngoan ngoãn chờ ở Bạch Ngọc lâu sao? Mới không nhìn muội một lúc, thiếu chút nữa là muội dâng cái mạng nhỏ này cho người ta rồi! Nếu như muội có chuyện bất trắc, làm sao huynh có thế đối mặt với Tam thúc Tam thẩm? Làm sao đối mặt với cha của huynh?”

“Còn không phải là vì lo lắng cho ngươi sao?” Bạch Đường khẽ nói.

Du Phong hỏa khí dịu đi phân nửa, cũng không biết là do câu nói này hay do người nói câu nói này.

Du Uyển nhìn hai người một chút, mắt sáng lên.

Du Phong hắng giọng một cái, nghiêm mặt nói: “Về sau... không được phép tự tiện hành động nghe chưa?”

“Đã biết, đều nghe đại ca.” Du Uyển ngoan ngoãn đáp ứng.

Xem đi, đây chính là muội muội hắn, ngoài miệng lúc nào cũng vâng vâng dạ dạ, nhưng mỗi lần vụng trộm làm chuyện gì đều khiến hắn bị dọa muốn rụng nửa trái tim.

Lại nói một bên khác, Yến Cửu Triêu mang theo ba cái bọc bánh bao nhỏ về phủ Thiếu Chủ.

Ba hài tử ngoan ngoãn nằm trên giường ấm áp.

Yến Cửu Triêu sống đã được 23 năm, chưa bao giờ thấy qua tiểu chút chít yếu ớt lại mềm mại như vậy, mặc y phục giống nhau, tiểu thân thể còn chưa lớn bằng cái gối lót đầu, nắm tay nhỏ đồng loạt giơ qua đầu, ba cái đầu nhỏ xoay nghiêng cùng một hướng, lỗ mũi hô hấp đều đều.

Yến Cửu Triêu cảm giác như mình đang nằm mơ.

Hắn duỗi ngón tay dài như ngọc, chọc chọc cái bụng của một tiểu gia hỏa.

Tiểu gia hỏa kia nắm chặt nắm tay, duỗi lưng một cái.

Yến Cửu Triêu lại chọc chọc hai cái bụng nhỏ khác.

Hai tiểu gia hỏa còn lại cũng bắt đầu vươn mình, ngáp.

Ta nói ba cái tiểu gia hỏa này có làm gì cũng ngủ không tỉnh, cứ như vậy bị phụ thân vô tình chọt tỉnh...

Loading...