Có biết đám người đó là ai không? Là một đám bắt cóc có đường dây, lại còn gặp sát thủ, khỏi phải nói bọn chúng có bao nhiêu đáng sợ, Du Uyển thiếu chút nữa mạng nhỏ cũng đưa cho bọn chúng.
“Không thể nói như vậy, Lâm mụ mụ.” Nhan Như Ngọc ôn nhu nói, “Sự tình lần này, bất kể như thế nào cũng phải tạ ơn Du cô nương.”
Lâm mụ mụ cười gật đầu, “Tiểu thư nói phải, là tôi quá...”
“Nói lâu như vậy mà các ngươi cũng không tới xem hài tử như thế nào sao?” Du Uyển bỗng nhiên nói.
Nhan Như Ngọc với Lâm mụ mụ biểu tình ngốc trệ.
...
Bánh bao: Không cho ta tỉnh, ta, ta... ta đái dầm bây giờ a!
P/S: Tuần sau mình có chút việc bận nên mỗi ngày chỉ đăng 1 chương, mọi người thông cảm nhé!
“Tiểu thư, ngài cũng đừng chỉ lo cảm kích ân nhân, tranh thủ thời gian qua nhìn hài tử a.” Lâm mụ mụ nghẹn ngào nói.
Nhan Như Ngọc bước nhanh tới bên giường.
Mẫu thân của chúng đã tới, Du Uyển đứng ở chỗ này mãi cũng không tốt, đứng dậy đi đến bên cạnh Bạch Đường.
Nhan Như Ngọc ngồi xuống đầu giường, lo lắng nhìn ba hài tử một chút, sau đó đưa tay ra dịch dịch góc chăn, kết quả phát hiện y phục của chúng không thích hợp.
Mi tâm nàng nhăn lại, tức giận nói: “Nhũ mẫu làm việc như thế nào? Sao lại cho hài tử mặc thành như vậy?”
Du Uyển lên tiếng: “Không phải do nhũ mẫu, là bọn bắt cóc muốn che giấu nên mới đổi y phục của chúng.”
Bằng không thì một đám nam nhân mặc áo vải lại ôm ba đứa bé cẩm y ngọc thực đi rêu rao khắp nơi, ai nhìn vào cũng sẽ thấy không thích hợp.
Nhan Như Ngọc gật đầu nói khẽ: “Thì ra là vậy, suýt chút nữa ta đã trách oan nhũ mẫu, Lâm mụ mụ, ngươi đi ra xe ngựa lấy vài bộ y phục đến đây.”
“Vâng, tiểu thư.”
Lâm mụ mụ đi ra xe ngựa cầm mấy bộ trang phục vừa sạch sẽ vừa ấm cúng, mũ đầu hổ, giày đầu hổ, áo bông quần bông, không thiếu thứ gì.
Không hổ là hài tử của nhà có tiền, riêng một bộ trang phục cũng đủ cho nhà dân bình thường ăn được nhiều năm.
Lâm mụ mụ bắt đầu thay trang phục cho mấy hài tử, Nhan Như Ngọc hơi dừng lại, cũng bắt đầu thay trang phục cho chúng.
Còn một bộ cuối cùng, Du Uyển nhận lấy.
Bạch Đường không biết thay đồ cho hài tử, huống chi cũng không có bé thứ tư cho nàng thay nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-77.html.]
Nàng một bên đứng nhìn.
Ai ngờ, một việc không thể tưởng tượng nổi xảy ra.
Hai hài tử bị Lâm mụ mụ với Nhan Như Ngọc ôm lấy, không biết chúng thế nào lại xoay không ngừng, cánh tay nhỏ, bắp chân nhỏ đ.ấ.m đá loạn xạ, dường như muốn tránh ra ngoài.
Lại nhìn đứa nhỏ trong n.g.ự.c Du Uyển, không những bị Du Uyển lột cái quần nhỏ, cái đầu cũng bị Du Uyển xoay tới xoay lui, nhưng vẫn ngủ như heo con.
Cuối cùng Nhan Như Ngọc với Lâm mụ mụ đầu đầy mồ hôi, ngay cả quần của lão đại với lão nhị cũng chưa lột xuống được, mà bên này Du Uyển đã giúp lão tam ăn mặc xong xuôi.
“Để tôi tới.” Du Uyển nói với hai người.
Lâm mụ mụ mệt tới nỗi không nói nên lời, ai mà nghĩ tới tiểu hài tử tay nhỏ chân nhỏ, nhưng sức lực lại không nhỏ.
Ngày thường các nhũ mẫu cũng phàn nàn mấy đứa bé khó hầu hạ, bà cùng với tiểu thư cũng không để trong lòng, chỉ coi là nhũ mẫu lười biếng, lúc này tự mình động thủ mới biết là nhũ mẫu còn nói nhẹ nhàng.
Không biết làm sao vị Du cô nương này lại có thể làm dễ như trở bàn tay.
Chẳng lẽ là do nông dân nên khí lực lớn?
Không sai, nhất định là như vậy!
Lâm mụ mụ đưa trang phục trong tay tới: “Vậy làm phiền Du cô nương!”
Du Uyển bế lão nhị lên.
Nhắc tới cũng kỳ, vốn lão nhị đang đ.ấ.m đá loạn xạ, đến trong n.g.ự.c Du Uyển lại bất động, nếu không phải hắn còn ngáy khò khè, ai cũng tưởng là hắn bị ôm đến ngất đi.
Sau khi lão nhị ăn mặc hoàn chỉnh, Du Uyển nhìn về phía Nhan Như Ngọc.
Nhan Như Ngọc cũng đưa quần áo trong tay tới.
Du Uyển cũng giúp lão đại ăn mặc hoàn chỉnh.
Thuận lợi đến không thể tưởng tượng nổi.
Nếu như không tận mắt nhìn thấy, Nhan Như Ngọc với Lâm mụ mụ đều không thể tin đây là thật.
Mấy tiểu ma vương này, một tháng chọc giận bảy tám nhũ mẫu khiến người ta phải xin nghỉ, ngay cả đi ngủ cũng khó chiều, sao ở trong tay một tiểu thôn cô lại ngoan ngoãn như vậy...
“Nghe nói là bị bọn bắt cóc hạ dược, lúc này sợ là dược hiệu vẫn chưa hết.” Lâm mụ mụ nhỏ giọng nói.
Nhan Như Ngọc không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn Du Uyển, không biết nghĩ tới điều gì, hạ thấp giọng phân phó Lâm mụ mụ vài câu, Lâm mụ mụ con mắt sáng lên, tiến lên nói với Du Uyển: “Du cô nương, tôi thấy cô nương với mấy hài tử rất hợp ý nhau, không biết cô nương có nguyện ý đi theo chúng tôi về phủ để chiếu cố mấy đứa bé không?”