Nương Tử Là Thần Y - Chương 75

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:23:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ muốn rút đi cũng không kịp, đám sát thủ nghe lời Du Uyển nói, không nói một lời liền hướng qua bọn bắt cóc đại khai sát giới.

Miếu hoang vốn yên tĩnh nay lại vô cùng náo nhiệt.

Du Uyển thừa dịp hỗn loạn mà trốn thoát.

Vị nam tử kia vẫn còn ở bên trong.

Du Uyển nhìn miếu hoang một chút, hắn thay nàng chỉ điểm cho bọn bắt cóc, nàng thay hắn kéo một đám người làm đệm lưng, coi như hòa nhau, sau này nghe theo mệnh trời, không ai nợ ai.

...

Có đám sát thủ chặn lại, một đường này không bị bọn bắt cóc đuổi theo, Du Uyển an toàn vào trấn.

Đầu tiên là nàng đi Bạch Ngọc lâu, muốn nhìn xem Du Phong đã về chưa, nào biết vừa mới bước vào cửa thì gặp Bạch Đường đi ra.

“Du cô nương?” Bạch Đường kinh ngạc.

Du Uyển cũng hơi kinh ngạc, “Bạch tiểu thư?”

Bạch Đường nhíu mày nói: “Vừa rồi ngươi đi đâu? Đại ca ngươi đang đi tìm ngươi đó!”

“Đại ca ta đã quay lại?”

“Ân.” Bạch Đường gật đầu.

“Huynh ấy không sao chứ?”

Bạch Đường nhíu mày nói: “Hắn có thể có chuyện gì?”

Vậy là huynh ấy không bị người ta khi dễ, suy nghĩ một chút cũng đúng, Du Phong tuy trung thực nhưng không phải người ngu, do mình quan tâm quá nên mới bị loạn, cho rằng huynh ấy không ứng phó nổi mấy tên du côn, cũng may chỉ là hiểu lầm, nếu không cứ ngồi ở Bạch Ngọc lâu chờ huynh ấy, làm sao có thể gặp được mấy tiểu bánh bao này?

Bạch Đường dặn dò: “Ngươi đừng chạy loạn nữa, ở yên ở Bạch Ngọc lâu chờ đại ca của ngươi đi, hắn đi tìm một hồi không thấy cũng sẽ quay lại đây.”

Du Uyển mỉm cười gật đầu: “Đúng rồi, tôi nghe Chu chưởng quỹ nói Bạch tiểu thư hồi kinh, hết năm nay cũng không quay lại đây, Bạch Ngọc lâu xảy ra chuyện gì sao?”

Bạch Đường thở dài: “’Không phải Bạch Ngọc lâu, là Kinh thành, Kinh thành có chuyện lớn xảy ra, hài tử của Yến thiếu chủ mất tích, nghe nói mất tích ngay tại phụ cận trấn Liên Hoa, ta tới đây để tìm hiểu tin tức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-75.html.]

“Là cùng với vị thiên kim của phủ tướng quân kia sinh ra sao?” Bạch Đường đã từng đề cập với Du Uyển chuyện Yến thiếu chủ có quan hệ với thiên kim của phủ tướng quân, bất quá Du Uyển không xác định Yến thiếu chủ có quan hệ với vị thiên kim nào.

Bạch Đường cổ quái nhìn Du Uyển: “Đương nhiên là cùng nàng ta sinh, Yến thiếu chủ không gần nữ sắc, ngay cả nha hoàn cũng không có, lời đồn nói hắn không thể lưu lại đời sau, nhưng vị Nhan tiểu thư này là phá lệ, không cùng nàng ta sinh thì còn cùng với ai?”

Du Uyển nghĩ tới hài tử nằm trong gùi, nắm nắm ngón tay nói: “Có phải là ba đứa bé không?”

“Làm sao ngươi biết là ba đứa?” Nếu không phải trong kinh truyền tin tức ra, Bạch Đường còn không biết Nhan tiểu thư vậy mà đã sinh con.

Vừa nghĩ tới mấy tiểu bánh bao gọi nữ nhân khác là nương, trong lòng Du Uyển có chút khó chịu.

Nhất định là sự việc ở trạm dịch khiến nàng có thành kiến với nàng ta.

Sau khi tìm được một cái lý do hoàn mỹ, Du Uyển liền thở phào một hơi, đem cái gùi ôm vào trong ngực, do dự một chút, xốc một gốc chăn lên nói: “Bạch tiểu thư nhìn thử xem, có phải là họ không?”

Gần cuối năm nên nhà nào cũng bận rộn, Cao phủ cũng không ngoại lệ, tôi tớ vẩy nước quét nhà, treo đèn lồng đỏ, dán câu đối.

Kỳ Lân cũng đi viết câu đối, mặc dù hắn không thích nhưng chỉ có cách này mới có thể rời khỏi thư phòng.

Thúc công cái gì cũng tốt trừ việc bắt hắn suốt ngày đọc sách.

“Ai nha! Mệt c.h.ế.t đi được.” Kỳ Lân sợ thúc công không thấy hắn mệt mỏi, nên đặc biệt ngồi đối diện với ông.

Cao Viễn lúc này đang loay hoay một ván cờ.

Kỳ Lân thấy lạ, đây là ván cờ còn sót lại từ thời tiền triều, được truyền thừa đến mấy trăm năm sau, đến nay cũng chưa có ai giải được, mỗi lần thúc công có tâm sự sẽ lôi bàn cờ ra ngồi giải.

Thúc công là người uyên bác nhất trong giới văn thư, Thánh thượng còn đang chờ ông giải được ván cờ này đây.

“Thúc công, thúc công!” Kỳ Lân lung lay trước mặt thúc công, hừ hừ nói, “Thúc công đừng mãi nhìn vào bàn cờ, sẽ hao tổn tinh thần a, thúc công cũng ngồi đây cũng được ba canh giờ rồi.”

Lời này có chút khoa trương, buổi chiều mới bắt đầu ngồi xuống, mà trời lúc này còn chưa chạng vạng tối đâu.

Cao Viễn cuối cùng cũng hồi thần, ông thở dài một hơi.

Kỳ Lân cảm thấy thúc công thở dài không phải vì không giải được ván cờ này, tròng mắt quay một vòng, gục xuống bàn nhìn Cao Viễn nói: “Thúc công đang suy nghĩ gì vậy? Có phải là chuyện Yến Cửu Triêu không?”

Từ lúc thúc công không nói tại sao hắn không được trêu chọc Yến Cửu Triêu, hắn liền bắt đầu tìm hiểu tin tức khắp nơi.

Không nghĩ tới vị Yến thiếu chủ này thân thế thật phức tạp, phụ thân của hắn là Yến Vương điện hạ, Thánh thượng là bá bá ruột, địa phương giàu có nhất nước là Yến thành, cũng là đất phong của phụ thân hắn, Yến Vương qua đời lúc hắn được bảy tuổi, về sau Yến thiếu chủ không phong làm Thế tử, cũng không lập Vương vị, không phải Thánh thượng không cho mà là hắn không chịu.

Loading...