Nương Tử Là Thần Y - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-04-03 19:45:01
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn chỉ cái ngõ hẻm không xa kia nói: “Hắn và mấy người nữa đi qua phía bên kia.”

Việc Du Uyển nghĩ đến đầu tiên là Du Phong bị bắt cóc.

Thực tế là Du Uyển đã đoán đúng, Du Phong thật sự bị mấy tên côn đồ bắt qua bên kia, hai huynh muội kéo một xe hàng vào Bạch Ngọc lâu, bọn côn đồ đã theo dõi họ, chỉ là chúng không ngờ được rằng bạc không có trên người Du Phong, mà nằm trong tay Du Uyển.

Như vậy, Du Phong sợ là bị đánh rồi.

Du Uyển mắt lạnh xuống: “Ngươi xác định là con hẻm đó?”

Tên quét tước vô cùng xác định nói: “Đúng vậy, quẹo bên phải.”

Du Uyển bóp bóp nắm tay, lấy con d.a.o dài trong cái gùi, rồi đi qua hướng mà hắn chỉ.

“Xuỵt... nhỏ giọng lại cho lão tử! Thật vất vả mới bắt được chúng, đừng có làm kinh động đến quan sai!”

Khi đi ngang qua một tòa nhà bỏ hoang, Du Uyển nghe thấy bên trong truyền đến tiếng của một nam tử.

Du Uyển dừng bước lại, lại nghe được một tên khác nói: “Quan sai đến cũng không sợ, chúng ta có đến mười mấy người.”

Du Uyển đang muốn cầm d.a.o xông vào, bước chân liền dừng lại.

“Lại nói, không phải là cho ăn dược rồi sao? Sao có thể tỉnh lại được?”

Còn cho ăn dược?

Du Uyển cảm thấy cổ quái.

“Mấy người các ngươi trông coi cẩn thận.” Tên cầm đầu nhỏ giọng phân phó mấy thủ hạ, rất nhanh cửa bị mở ra.

Du Uyển ngay lập tức trốn sau cây đại thụ.

Ước chừng có khoảng bảy tám người rời đi.

Số người thiếu đi phân nửa, Du Uyển cảm thấy mình có thể thắng, chỉ là nàng không muốn cứ như vậy mà xông thẳng vào.

Quan sát cây đại thụ một chút, giắt con d.a.o ra sau lưng, bắt đầu leo lên cây, bay qua tường.

“Ăn cơm đi!”

“Đến đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-71.html.]

Tòa nhà này nhìn cũng không lớn, chỉ có hai người đang trông coi, nàng nhảy qua tường đúng ngay cái phòng nhỏ ở cuối đường, tên du côn trong coi đang đi nhà chính lĩnh cơm, Du Uyển định sẽ cứu Du Phong trước khi hắn quay lại.

Du Uyển đi tới gian phòng nhỏ bị khóa kia, rút cây trâm trên đầu xuống, cạy ổ khóa, vô thanh vô tức mà đi vào.

Trong phòng im lặng.

Trên giường màn che bị buông xuống, che chắn rất chặt chẽ.

Đáy lòng Du Uyển luôn dâng lên cảm giác cổ quái, đối với một người nông thôn bán hàng rong, có phải hơi long trọng quá không?

Nàng nhíu mày lại, xốc rèm che lên.

Nhưng đây đâu phải đại ca? Rõ ràng là ba cái bánh bao nhỏ ước chừng hai tuổi mà.

Mấy đứa nhỏ thật sự quá đẹp, bụ bẩm kháu khỉnh, trắng nõn lại đáng yêu, Du Uyển sống hai đời, chưa từng thấy hài tử nào khiến người khác không thể dời ánh mắt đi được như vậy, nàng hận không thể hôn mỗi đứa một cái.

Du Uyển không thích tiếp xúc thân mật với người khác, ngay cả Tiểu Thiết Đản nàng cùng lắm là nắm tay mà thôi, nhưng đối với mấy hài tử mới gặp lần đầu này, vậy mà nàng lại muốn hôn hôn ôm ôm, chuyện này thật sự không giống mình chút nào.

Du Uyển lắc đầu, lúc này cũng không phải là lúc cảm khái.

Mấy hài tử mặc y phục vải thô không vừa người, có lẽ y phục thật sự của chúng đã bị lũ bắt cóc đổi rồi, bọn chúng làm như vậy là để che giấu tai mắt người khác.

Nhưng nghĩ đến được bước này thì chỉ có thể là người làm chuyện này rất nhiều lần.

Một khi bị bọn chúng phát hiện sẽ rất khó mà thoát thân.

Suy nghĩ một chút, Du Uyển không dám ở lại đây lâu, tìm được một cái gùi trong phòng, cái gùi này bị vứt ở đây đã lâu, trên đó bám đầy bụi bẩn, còn bị thủng hai lỗ.

Nhưng Du Uyển không để ý tới mấy thứ này, trước tiên nàng thử độ chắc của cái gùi, sau đó đem chăn bông trải vào bên trong, lại cẩn thận đưa ba hài tử bỏ vào, cuối cùng nàng dùng chăn bông che lại, vác cái gùi lên lưng, lén lút ra khỏi phòng.

Nàng chân trước vừa đi, chân sau tên bắt cóc liền bê cơm lại đây.

Hắn vừa đi vừa lùa cơm, ngẩng đầu một cái thì thấy khóa đồng nằm chỏng chơ trên mặt đất.

Lông mày nhíu lại, vội vàng mở cửa phòng ra, ba bước thành hai bước đi đến trước giường, giật rèm che xuống thì thấy trên giường không có một ai, chăn bông cũng không cánh mà bay, hắn lớn tiếng kêu lên: “Không xong! Có người đến! Không thấy hài tử!”

Bọn bắt cóc vội vàng vứt chén bát xuống, chạy đuổi theo như ong vỡ tổ.

Du Uyển leo ra khỏi tòa nhà, vốn định chạy ra chỗ có đông người, nào biết chỉ chốc sau liền gặp lũ bắt cóc, bọn chúng cũng không phải đám người trông coi bọn nhỏ, mà là đám người lúc nãy được tên đầu lĩnh phân phó đi ra ngoài thăm dò tin tức.

Du Uyển cứ như vậy mà trực tiếp đối mặt với bọn chúng.

Bọn chúng không biết Du Uyển, cũng không biết bên trong cái gùi có cái gì, nên cũng không có ý định dây dưa với nàng.

Loading...