Nương Tử Là Thần Y - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-04-03 19:44:49
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Uyển là bị tiếng hì hục hì hục như ai đang nhai cái gì đó đánh thức, quay đầu qua nhìn thì thấy trong chăn gồ lên một cục lớn, chính là Tiểu Thiết Đản đang chổng m.ô.n.g lên, nằm sấp trong chăn, tay đang cầm một cái bánh hải đường ngoài giòn trong mềm, từng miếng từng miếng nhét vào trong miệng.

Hắn tự cho là mình không có tạo ra âm thanh lớn, nhưng lại không biết tiếng nhai của mình đã sớm đánh thức Du Uyển.

Du Uyển dở khóc dở cười.

Hai đêm này nàng mơ mơ màng màng cứ tưởng là tiếng chuột gặm đồ ăn, hóa ra không phải là mơ, cũng không phải chuột nhỏ, mà là Tiểu Thiết Đản ăn vụng.

“Tỷ đã nói đệ bao nhiêu lần, không được ăn đêm, sẽ bị sâu răng đệ không biết sao?”

Du Uyển cất giọng nói, trong chăn liền không còn động tĩnh.

Du Uyển buồn cười: “Được rồi, trời cũng đã sáng, đệ muốn ăn thì đi ra ngoài ăn.”

Tiểu Thiết Đản không ra.

Lúc này, phía sau phòng bếp truyền đến một âm thanh nhỏ.

Du Uyển nhìn qua hướng phòng bếp, vỗ lên m.ô.n.g Tiểu Thiết Đản trong chăn nói, “Quay lại sẽ thu thập đệ.”

Nói xong liền mặc y phục vào, đi ra hậu viện mở cửa cho Du Phong.

Bọn họ sau khi làm thọ yến cho Bạch phủ thì nhận được ba đơn đặt hàng, theo thứ tự là 30 cân thịt dê, 10 con vịt kho ớt cùng 20 cái chân giò kho, 10 cân đậu hũ nấu chay, 5 cân thịt ba chỉ kho, hôm này là ngày giao hàng, địa điểm giao hàng là ở Bạch Ngọc lâu.

Bất quá Du Phong không phải tới gọi nàng đi giao hàng, mà hắn đến đưa bánh bao cho Du Uyển: “Bánh bao mới ra lò, có nhân cải trắng, nhân thịt dê, cũng có nhân đậu đỏ.”

“Đa tạ đại ca.” Du Uyển nhận cái rổ xong bỏ vào trong bếp giữ nóng, sau đó cầm một cái bánh bao nhân đậu đỏ đi theo Du Phong ra cửa.

Bọn họ đi xe bò của Xuyên Tử lên trấn.

Trên trấn hôm nay náo nhiệt hơn mọi ngày, xe ngựa tới lui, người đi đường đông nghịt, tửu lâu cùng tửu điếm đã đầy khách, ngay cả Phỉ Thúy lâu bị Bạch Ngọc lâu cướp hơn phân nửa sinh ý cũng không còn chỗ ngồi.

Hai huynh muội chuyển đồ ăn vào Bạch Ngọc lâu.

“Huynh muội Du gia đến rồi à?” Chu chưởng quỹ cười ha hả nói.

“Chu chưởng quỹ.” Du Uyển chào hỏi, “Chúng tôi đến giao đồ ăn.”

Chu chưởng quỹ vẻ mặt ôn hòa nói: “Đến thật sớm, bọn họ còn chưa tới đâu, bất quá cũng không quan trọng, tiểu thư cũng đã thông báo, nếu bọn họ chưa tới nhận thì hai người cứ để đồ ăn ở đây, tôi sẽ đưa bạc trước cho hai người.”

Du Uyển cũng không từ chối: “Vậy làm phiền Chu chưởng quỹ rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-70.html.]

“Chuyện nhỏ ấy mà!” Chu chưởng quỹ khoát khoát tay, đi qua kiểm hàng.

Du Phong đột nhiên nói: “Bạch tiểu thư không có ở đây sao?”

Du Uyển nhìn hắn một cái.

Chu chưởng quỹ ngẩn người, nói: “Tiểu thư hồi kinh rồi, sợ là hết năm nay cũng không quay lại đây.”

“Nàng tự quay về?”  Du Phong hỏi.

“Lão gia đón tiểu thư về.”

“Thì ra là vậy...” Du Phong hơi kinh ngạc.

Du Uyển cũng nghĩ là Bạch lão gia bất công, mặc kệ Bạch Đường sống c.h.ế.t không quan tâm, không ngờ ông ấy vẫn còn đau lòng nàng ấy, chỉ là đưa đến một bậc thang... như vậy cũng tốt.

“Thịt dê tám mươi văn một cân, vịt 100 văn một con,...” Chu chưởng quỹ một bên xem sổ sách, một bên đánh bàn tính, rất nhanh đã tính toán xong, “Tổng cộng là bốn lượng bạc thêm tám trăm bốn mươi văn.”

Đây là giá tết, đắt gấp đôi so với bình thường.

Du Uyển rất hài lòng.

Sau khi cầm bạc Du Uyển liền nói cảm ơn chưởng quỹ.

“Huynh đi lấy xe bò, muội đứng đây chờ huynh.” Du Phong nói, xe bò của bọn họ đứng bên trong ngõ nhỏ bên phải Bạch Ngọc lâu, chỗ đó có tiểu nhị đứng xem.

Du Phong đi.

Du Uyển đứng trong đại sảnh chờ hắn, nhưng chờ nửa ngày cũng không thấy Du Phong đánh xe bò tới, Du Uyển thấy không được thích hợp, cất bước đi vào ngõ nhỏ.

Xe bò còn đây, nhưng lại không thấy Du Phong.

Du Uyển hỏi tiểu nhị trông xe, tiểu nhị nói Du Phong căn bản không có tới đây lấy xe bò.

Du Uyển lại đi nhà xí với hậu viện một phen, cũng không thấy bóng dáng Du Phong đâu.

Thật kì lạ, Du Phong không phải là người đi mà không nói tiếng nào, nếu huynh ấy có công chuyện chắc chắn sẽ tới nói với mình trước.

“Ngươi đang tìm đại ca ngươi sao?” Một hạ nhân làm công việc quét tước hỏi Du Uyển.

Du Uyển gật đầu: “Ngươi trông thấy huynh sao?”

Loading...