Nương Tử Là Thần Y - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:36:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng biết rõ chân tướng, nhưng sao nàng phải nói ra?

Đại bá nói: “Chúng tôi không trộm đồ, chúng tôi lần đầu tiên đến Bạch gia, hạ lễ của mấy người để ở đâu làm sao chúng tôi biết, lại nói chúng tôi cũng không tùy tiện rời khỏi phòng bếp.”

“Một nhà bọn họ đều ở trong phòng bếp làm đồ ăn, tôi có thể làm chứng, họ không hề ra khỏi đó.” Lão đầu bếp Bạch gia lên tiếng.

Đầu bếp Bạch Ngọc lâu cũng đứng dậy: “Đúng vậy, chúng tôi đều có thể làm chứng, bọn họ không có rời đi.”

Gia đinh xùy nói: “Có đúng không? Nhà xí cũng không đi sao?”

Tên này có chút cưỡng từ đoạt lý.

Du Tùng chỉ vào mũi hắn: “Vậy ngươi dựa vào khoảng thời gian đi nhà xí rồi trộm nhiều đồ như vậy xem?”

“Ngươi còn dám phách lối?” Gia đinh ỷ có Bạch phu nhân làm chỗ dựa, tất nhiên không để một tên đầu bếp ở nông thôn vào mắt, nâng tay lên đ.ấ.m vào mặt Du Tùng.

Hắn thế nhưng là người luyện võ, một quyền này nếu rơi vào trên người, Du Tùng hẳn sẽ đổ máu.

Nói thì chậm nhưng xảy ra lại nhanh, một bàn tay trắng nõn giữ tay hắn lại, xoay người, một cú ném qua vai thật đẹp, hung hăng ném hắn xuống đất.

Sau đó Du Uyển nhấc chân ngọc lên, đạp lên n.g.ự.c hắn!

...

Du Uyển: Nam nhân của ta tặng đồ cũng dám đoạt? Chán sống?

 Gia đinh biểu lộ vô cùng thống khổ, hắn bị giẫm đến sít sao, không thể động đậy dù chỉ một chút.

Một màn trước mắt khiến mọi người chỉ biết nhìn mà há mồm.

Ai cũng không ngờ tên gia đinh này một lời không hợp liền động thủ, cũng không ngờ được vậy mà hắn không thể đắc thủ.

Ánh mắt mọi người đều không hẹn mà rơi trên người Du Uyển.

Bọn họ cũng không đồng tình với gia đinh của Bạch phủ, bọn họ tin người Du gia trong sạch, chỉ là nha đầu này thân thủ cũng quá nhanh, bọn họ... bọn họ vậy mà không thấy rõ động tác của nàng, tên gia đinh bị nàng giẫm trên mặt đất, gào lên như heo bị làm thịt...

“Khá lắm nha đầu quê mùa kia! Dám ở Bạch phủ làm xằng làm bậy!” Bạch phu nhân không kiềm được mà quát lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-66.html.]

Đại bá cùng Du Phong sắc mặt trầm xuống.

“Còn không cút ngay cho ta!” Bạch phu nhân phất tay áo quát chói tai.

Bạch phu nhân mặc dù xuất thân không cao, nhưng cũng là chủ mẫu đường đường chính chính của Bạch gia, Du Uyển lúc này xuất thân không có xuất thân, chỉ là một tiểu thôn cô không có chỗ dựa, nàng mới không thèm để vào mắt.

Dám coi thường ta ư? Nàng cũng không tin, Bạch phủ có nhiều hộ vệ như vậy, còn không bắt được một tiểu nha đầu sao?

“Các người thất thần cái gì? Còn không mau đi kêu hộ vệ tới!” Bạch phu nhân lạnh giọng phân phó nha hoàn bên cạnh.

Nha hoàn lúc này mới lấy lại tinh thần, hoảng sợ nhìn Du Uyển một chút, đôi mắt lạnh lùng kia khiến nha hoàn run lên: “Phu... phu nhân... ngài xem có muốn hay không...”

Bạch phu nhân không kiên nhẫn nói: “Kêu ngươi đi thì đi đi! Nói nhảm cái gì!”

Nha hoàn không dám làm trái, liền chạy nhanh đi tìm hộ vệ.

Hộ vệ tới rất nhanh.

Tên gia đinh bị giẫm trên mặt đất đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, không biết là do Du Uyển giẫm hay là bị dọa.

“Phu nhân.” Hộ vệ hướng Bạch phu nhân thi lễ một cái.

Bạch phu nhân đắc ý, chỉ hướng Du Uyển nói: “Mấy người các ngươi bắt nàng lại cho ta!”

Người đứng đầu đội hộ vệ nhìn Du Uyển một cái, khó xử nói: “Phu nhân, bọn họ là do tiểu thư mời đến, nếu tùy tiện bắt họ có lẽ không ổn, có thể hỏi phu nhân là vị cô nương này đã phạm phải điều gì?”

Hộ vệ còn có thể coi là người công chính liêm minh, ba nam nhân Du gia nhẹ nhàng thở ra.

Bạch phu nhân lại không cao hứng nổi, người mà Bạch Đường mời đến phủ là bọn họ không dám bắt, trong lòng bọn họ có còn vị chủ mẫu này hay không?

“Ý ngươi là... bản phu nhân không sai khiến được các ngươi?” Bạch phu nhân âm dương quái khí hỏi.

Người đứng đầu vẫn ôn tồn nói: “Tiểu nhân không có ý này, tiểu nhân...”

“Được.” Bạch phu nhân tỏ vẻ rộng lượng mà ngắt lời hắn, “Ta biết là các ngươi làm việc có chức trách, ta cũng không ngại nói cho các ngươi biết, nàng ta trộm hạ lễ của Bạch phủ, còn đả thương gia đinh của chúng ta, các ngươi nói xem... Có nên bắt hay không?”

“Cái này...” Người đứng đầu nhìn thoáng qua gia đinh nằm bất tỉnh trên mặt đất, lại nhìn chỗ hạ lễ chất đống như núi kia, trong lúc nhất thời lại do dự.

Bạch phu nhân không nhịn được nữa nói: “Tặc vào tới nhà rồi mà các ngươi còn không giúp bắt trộm, Bạch gia nuôi các ngươi có lợi ích gì?”

Loading...