Nương Tử Là Thần Y - Chương 64

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:36:07
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngài biết đứa bé kia sao? Biết nó là ai sao? Không sợ có người nhân cơ hội đó g.i.ế.c ngài sao?

“Đúng là không nên tùy tiện ăn đồ của người ta.” Yến Cửu Triêu tán đồng nói.

Vạn thúc đầu tiên là sững sờ, sau đó lệ nóng doanh tròng, ông cố gắng lâu như vậy, cuối cùng người có lỗ tai đóng mạng nhện như thiếu chủ cũng nghe lời khuyên của ông!

Yến Cửu Triêu chỉ chỉ ba xe hạ lễ phía sau lưng, nói với hộ vệ: “Đưa cho tiểu gia hỏa kia đi!”

Cái này không tính là tùy tiện ăn đồ của người ta đi.

Hắn là lấy đồ đổi đồ nha.

Vạn thúc cảm thấy đầu gối như trúng hai mũi tên: “...”

“Còn thất thần làm gì? Không phải muốn đi qua Nhan phủ sao?” Yến Cửu Triêu bất mãn nhìn Vạn thúc.

A, ngài còn nhớ rõ Nhan phủ sao?

Nhưng hạ lễ ngài đem cho người khác rồi! Tay không mà đi qua là để cho người ta cười vào mặt sao?

Vạn thúc không còn cách nào khác, đành khuyên Yến Cửu Triêu vào trong xe ngựa đợi, hắn chạy nhanh về phủ Thiếu Chủ, luống cuống gói thêm một đống hạ lễ.

Do thời gian có chút gấp rút, ba xe không thể thu thập đủ, nên chỉ có một xe nhỏ trơ trọi lẻ loi.

Nhưng vì trời đông rét lạnh lại thêm sương mù, chờ đến lúc ông kéo hạ lễ đến Nhan phủ, Yến Cửu Triêu đã ôm một củ hành tím mà ngủ thiếp đi..

Yến Cửu Triêu cuối cùng cũng không đi Nhan phủ.

Vạn thúc tự mình kéo lấy một xe hạ lễ ngã trái ngã phải đến nơi, kiên trì gặp Nhan phu nhân và Nhan tiểu thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-tu-la-than-y/chuong-64.html.]

Vốn cho rằng Yến thiếu chủ tự mình đến nên Nhan gia bày trận cực lớn, không chỉ gọi khách khứa tới xem mà suýt nữa cũng đem bài vị tổ tông ra dâng lên.

Kết quả... Bọn họ chỉ thấy mỗi Vạn thúc.

Có một thiếu chủ làm trời làm đất, chỉ mới nửa ngày mà Vạn thúc như già thêm 10 tuổi, nhìn qua không giống như một tổng quản quyền cao chức trọng, mà giống như một ông cụ làm việc vặt trong vườn.

Lại nhìn đến xe hạ lễ kia, bình hoa cổ thì thiếu chân (do xe bị xóc nảy làm gãy), ghế dựa làm bằng gỗ Kim Ti thì bị tróc một mảng sơn (lúc kéo lên xe gấp quá bị cọ), mứt hồng Bách Việt thì bị mốc (năm ngoái thánh thượng ban thưởng, quên ăn cũng quên ném)....

Đám người vây xem:  Cái này, đâu phải là tới bái phỏng Nhan gia, là tới nhục nhã Nhan gia a!

Nhan phu nhân hít thở không thông, trợn trắng mắt mà ngất đi...

 Món thịt dê là món cuối được bày lên bàn ăn, yến tiệc ở Bạch phủ cuối cùng cũng kết thúc.

Món kho được mọi người hoan nghênh hoàn toàn vượt khỏi dự định, nhất là chỗ thịt dê kia, đến đại bá cũng không ngờ rằng món đó được mọi người thích như vậy.

Người Trung Nguyên không quen với mùi vị của thịt dê, vì để mất mùi tanh, đầu bếp thường bỏ vào rất nhiều hương liệu với nước tương, vị tương đối sẽ cay nên người ta thường làm thành món kho, nhưng đại bá lại đi ngược lại, ông chỉ nấu thanh đạm.

Kết quả thịt dê không tanh cũng không nồng mùi hương liệu, thịt dê trơn mềm sướng đầu lưỡi, món này là món duy nhất ngay cả nước canh cũng không còn.

Còn có món kho kia của đại bá cũng không kém, ngay lúc vừa đưa lên bàn tiệc là đã bị mọi người ăn sạch.

Trước kia bọn họ không tin đoàn người Du Uyển có thể làm ra món gì nên hồn, bây giờ cả đám đầu bếp mặt đều nóng lên, đồ ăn của Du gia bọn họ cũng đã nếm qua, đích thực có thể nhận được một câu ‘đồ ăn mỹ vị’, không trách được tiểu thư không ngại xa xôi mà mời họ tới.

“Chúng tôi thật có mắt mà không tròng a!” Một lão đầu bếp ở Bạch gia vỗ vai đại bá, cảm thán nói.

“Tiểu nha đầu cũng làm rất tốt.” Một bên đầu bếp của Bạch Ngọc lâu cũng nói, hắn đã từng gặp qua Du Uyển, cũng biết nàng là người nấu muối cung cấp cho Bạch Ngọc lâu, bất quá dưới sự dặn dò của Bạch tiểu thư, chuyện này không được nói ra ngoài, hắn không ngờ tới khả năng dùng d.a.o của nha đầu này cũng rất tốt.

Nếu như đồ đệ của hắn có một nửa thiên phú như nha đầu này, tốc độ nấu ăn của hắn cũng có thể nhanh hơn nhiều.

Đương nhiên, hai thanh niên kia cũng không kém, cả một ngày làm bao nhiêu công việc mệt nhọc cũng không than lấy một câu, ngay cả đứa bé nhỏ nhất cũng một mực ngoan ngoãn ngồi ở hậu viện, không nháo cũng không gây ồn ào.

Loading...