Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 709: Nhân Vật Chính
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:32:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong chữ cuối cùng, Lý Quỳnh liền hất tung chiếc bàn mặt.
Ấm và chén dĩa bàn rơi loảng xoảng xuống đất, những mảnh sứ vỡ văng tung tóe khắp nơi.
Trăn Quý phi cảnh tượng bừa bộn mặt đất, trong lòng khó chịu vô cùng. Bà run rẩy cất giọng: “Xin , ngờ chuyện biến thành thế . Lúc phụ hoàng con bệnh nặng, triều chính Võ Chương Vương thao túng. Ta và con đều là hòn đá ngáng đường con đường đăng cơ của . Nếu cố gắng đẩy con lên ngôi Thái t.ử, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t chúng . Ta c.h.ế.t cũng , nhưng con sống. Quỳnh nhi, chỉ con sống tiếp mà thôi.”
Nói đến cuối cùng, bà nấc lên thành tiếng, đôi mắt đẫm lệ. Giờ phút , bà còn là một Trăn Quý phi cao quý, xinh , nghi dung vạn phương nữa, bà chỉ là một bình thường.
Đây là đầu tiên Lý Quỳnh thấy dáng vẻ thất hố như của mẫu phi. Hắn khỏi sững sờ, hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Người con sống tiếp như thế nào? Sống lay lắt như một con ch.ó nhà tang ?”
Trăn Quý phi nghẹn ngào: “Con là ch.ó nhà tang, con còn mẫu phi là đây, sẽ mãi mãi ở bên cạnh con, bảo vệ con.”
Lý Quỳnh chậm rãi lắc đầu: “Người sẽ hiểu cảm giác của con .”
Hắn vươn bàn tay tái nhợt gầy gò , nhặt một mảnh sứ vỡ mặt lên.
Thấy , Trăn Quý phi lập tức hoảng hốt. Bà vội vàng lao về phía Lý Quỳnh: “Quỳnh nhi, con đừng chuyện dại dột!”
“Người đừng qua đây!” Lý Quỳnh kề mảnh sứ vỡ cổ họng , hốc mắt đỏ hoe, bên trong ngoại trừ sự tuyệt vọng, còn sự điên cuồng bất chấp tất cả.
Trăn Quý phi sợ hãi dừng bước. Bà lóc van xin: “Con là đứa con duy nhất của , yêu con hơn tất thảy thứ, cầu xin con, đừng tự hại bản .”
Những ngón tay cầm mảnh sứ vỡ của Lý Quỳnh run rẩy.
“Mẫu phi, là biến con thành Thái t.ử, dạy con luôn ghi nhớ phận Thái t.ử của . Con nhớ kỹ , chỉ cần con còn sống một ngày, con sẽ mãi mãi là Thái t.ử của Đại Chu triều!”
Hắn nhắm mắt , dùng sức đ.â.m mạnh mảnh sứ vỡ cổ.
Trăn Quý phi phát tiếng hét kinh hoàng và bi thương: “Đừng!”
Khi Trần Vọng Bắc dẫn theo thị vệ xông trong phòng, cảnh tượng đập mắt chính là một mớ hỗn độn, Trăn Quý phi đang ôm lấy Lý Quỳnh cả đầy m.á.u, đến xé ruột xé gan.
“Quỳnh nhi, Quỳnh nhi, con đừng c.h.ế.t!”
Lý Quỳnh khó nhọc há miệng, thốt một câu: “Ta là Thái t.ử của Đại Chu triều, thể... thể giống như một con ch.ó nhà tang, vẫy đuôi cầu xin kẻ thù thương xót chứ?”
Trăn Quý phi suy sụp gào : “Ta sai , đều là của mẫu phi, nên để con Thái t.ử, nên cuốn con cuộc chiến tranh giành hoàng vị , đáng c.h.ế.t là , con đừng c.h.ế.t, cầu xin con đừng c.h.ế.t.”
Các thái y vội vã chạy tới. Bọn họ khiêng Lý Quỳnh lên giường, bắt đầu tiến hành cấp cứu cho . Để tránh cản trở việc cứu chữa, những phận sự đều mời ngoài, ngay cả Trăn Quý phi cũng ngoại lệ.
Bà thất thần bước khỏi phòng. Bên ngoài ánh nắng rực rỡ, tiết trời thu trong xanh mát mẻ. Thế nhưng trong lòng Trăn Quý phi chỉ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Tập Hương tiến lên đỡ lấy bà, thấy sắc mặt bà cực kỳ tồi tệ, vội vàng quan tâm : “Người đừng lo lắng, Thánh nhân sẽ .”
Mặc dù Lý Quỳnh thất bại, nhưng Nhiếp Chính Vương vẫn chính thức đăng cơ, Lý Quỳnh cho đến nay vẫn mang danh hiệu Hoàng đế, chỉ là trong lòng đều hiểu rõ, chẳng bao lâu nữa ngay cả danh hiệu cũng sẽ thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-709-nhan-vat-chinh.html.]
Trăn Quý phi dường như thấy lời bên cạnh , chìm đắm trong thế giới của riêng , hai mắt chằm chằm về phía . Không bà đang nghĩ gì.
Lúc , Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch xuất hiện. Bọn họ đến mặt Trăn Quý phi.
Hoa Mạn Mạn chủ động gọi một tiếng Quý phi nương nương. Cũng chính tiếng gọi Quý phi nương nương , rốt cuộc kéo Trăn Quý phi hồn trở .
Bà nữ t.ử đang mặt, trong lòng vô vàn cảm xúc cuộn trào, nửa ngày cũng thốt nên lời.
Tập Hương sợ Nhiếp Chính Vương trách tội, vội : “Quý phi nương nương đả kích, đầu óc vẫn còn choáng váng, mong Vương gia và Vương phi chớ trách tội.”
Hoa Mạn Mạn với nam nhân bên cạnh: “Ta chuyện riêng với Quý phi nương nương.”
Lý Tịch khẽ gật đầu, đáp một tiếng . Hắn dẫn chỗ khác. cũng xa, tìm một chỗ xuống, uống về phía Mạn Mạn. Khoảng cách giữa hai bên khiến thể rõ nội dung cuộc trò chuyện giữa Mạn Mạn và Trăn Quý phi, nhưng giúp thể Mạn Mạn thật rõ ràng, từ đó đảm bảo an cho nàng.
Xung quanh còn ai khác, Hoa Mạn Mạn đổi giọng gọi một tiếng tỷ tỷ.
Nghe thấy tiếng tỷ tỷ lâu gọi , nét mặt Trăn Quý phi bất giác dịu . Bà chậm rãi : “Ta còn tưởng rằng, sẽ bao giờ gọi là tỷ tỷ nữa.”
Hoa Mạn Mạn: “Tỷ mãi mãi là tỷ tỷ của .”
Câu chạm trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng Trăn Quý phi, nước mắt vất vả lắm mới kìm nén một nữa tuôn rơi. Bà vội vàng rút khăn tay , lau nước mắt, tự giễu : “Cũng , hôm nay cứ mãi, rõ ràng như .”
Hoa Mạn Mạn khẽ thở dài: “Xin .”
Trăn Quý phi: “Muội gì sai, cớ xin ?”
Hoa Mạn Mạn liếc cánh cửa đóng c.h.ặ.t phía bà: “Chuyện của Lý Quỳnh, lấy tiếc.”
Trăn Quý phi liên quan đến , nhưng trong đầu đột nhiên vang lên những lời Lý Quỳnh lúc nãy. Như quỷ thần xui khiến, bà nhịn lên tiếng, cố tỏ nhẹ nhõm hỏi: “Quỳnh nhi nãy với , thế giới thực chất là một cuốn sách. Muội và đều là nhân vật trong sách, ha ha, đứa trẻ đó chắc chắn là lừa . Chuyện như thể là thật , Mạn Mạn xem đúng ?”
Bà cứ ngỡ Mạn Mạn sẽ gật đầu đúng , chuyện hoang đường như thế thể tin là thật chứ? bà đợi một lúc lâu, cũng nhận câu trả lời như mong . Vẻ mặt nhẹ nhõm ngụy trang mặt bà dần biến mất.
“Sao gì?”
Hoa Mạn Mạn đáp mà hỏi ngược : “Nếu với tỷ, những lời Lý Quỳnh là sự thật thì ? Thế giới lẽ thực sự là một cuốn sách, và tỷ chính là nhân vật chính của cuốn sách .”
Trăn Quý phi ngơ ngác nàng, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Hoa Mạn Mạn dùng giọng điệu trần thuật đều đều : “Tỷ trong sách thông minh lương thiện, còn thì ngu ngốc độc ác. Ta ghen tị với nhan sắc của tỷ, tìm đủ cách hãm hại tỷ, cuối cùng tự chuốc lấy hậu quả, tự tìm đường c.h.ế.t. Còn tỷ thì dựa trí thông minh vượt xa thường, thăng tiến vùn vụt trong chốn hậu cung. Cuối cùng vinh quang bước lên ngôi vị Thái hậu, còn để con trai kế thừa hoàng vị, trở thành chiến thắng đích thực trong cuộc đời.”
Trăn Quý phi nên đ.á.n.h giá câu chuyện như thế nào, chỉ thể liên tục lắc đầu: “Chuyện thể nào, quá hoang đường .”
Hoa Mạn Mạn khẽ thở phào, mỉm : “ , cũng cảm thấy câu chuyện quá đỗi hoang đường. Tỷ và đều là những con bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ, chúng đều suy nghĩ và tình cảm của riêng , thể vài dòng chữ ngắn ngủi trong sách tóm gọn cả một đời ? Tỷ tỷ, thế giới vốn dĩ chẳng tồn tại cái gọi là nhân vật chính nhân vật phụ, mỗi đều nên là nhân vật chính trong trái tim của chính .”