Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 690: Chuyện Cũ Năm Xưa
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:31:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cung Bích Tuyền, Thái hậu uống t.h.u.ố.c xong, đang chuẩn nghỉ một lát.
Gần đây vì chuyện phản loạn, bà luôn tâm thần bất an, cộng thêm tuổi tác cao, đủ loại bệnh vặt kéo đến.
Thái y lệnh kê t.h.u.ố.c cho bà , dặn dò bà thả lỏng tâm trạng, chớ nên suy nghĩ quá nhiều.
Thái hậu ngoài miệng đồng ý, trong lòng phiền muộn.
Phản quân đều đ.á.n.h tới cửa , bảo bà lo sầu cho ?
Một tiểu thái giám vội vã chạy .
“Khởi bẩm Thái hậu nương nương, Thánh nhân bắt cóc !”
Thái hậu dọa cho giật , bật dậy, vội vàng truy hỏi.
“Cái gì gọi là bắt cóc ? Hoàng đế ở trong cung yên lành, bắt cóc ? Vũ Lâm Vệ và Dạ Kiêu Vệ ? Bọn họ đều là lũ ăn hại ?!”
Tiểu thái giám chạy một mạch tới, chạy đến thở hồng hộc.
Hắn khó nhọc nuốt nước bọt, nhanh ch.óng kể sự việc một lượt.
Thái hậu tức giận bại hoại, mắng c.h.ử.i Lý Tịch cẩu tặc!
sự việc đến nước , mắng c.h.ử.i thế nào cũng vô dụng .
Thái hậu vội vã rời khỏi cung Bích Tuyền, kiệu đến điện Chính Dương.
Trong lòng bà sốt ruột, ngừng thúc giục đại lực thái giám nhanh lên, nhanh lên nữa.
Khi bọn họ đến gần điện Chính Dương, Thái hậu từ xa thấy điện tụ tập một đám lớn, y phục là của Vũ Lâm Vệ và Dạ Kiêu Vệ.
Ở bậc thềm xa hơn, còn vài quen thuộc.
Trong đó thu hút sự chú ý nhất, tự nhiên chính là Nhiếp Chính Vương Lý Tịch, và tiểu Hoàng đế Lý Quỳnh bắt cóc.
Không chỉ Thái hậu, Tả Hữu Thừa tướng và Lục bộ Thượng thư cũng tin chạy tới.
Nhìn thấy nhiều đại nhân vật đến như , Vũ Lâm Vệ và Dạ Kiêu Vệ tự giác lùi , nhường một con đường cho bà .
Thái hậu vịn tay ma ma, bước nhanh về phía .
“Lý Tịch, ai gia lệnh cho ngươi bây giờ thả Hoàng đế ngay!”
Lý Tịch nhúc nhích, đối với lời của Thái hậu như thấy.
Thấy để mắt, trong lòng Thái hậu tức giận, nhưng e ngại con d.a.o cầm trong tay, Thái hậu dám phát tác ngay tại chỗ, chỉ thể đè nén cơn giận tiếp tục .
“Chỉ cần ngươi chịu thả Hoàng đế, ai gia thể bỏ qua những tội ngươi phạm đây.”
Nghe , Trung An Bá Hoa Định Tông lập tức vui mừng hẳn lên.
Ông vội vàng với Lý Tịch.
“Ngài mau thả Thánh nhân , như ngài và Thánh nhân đều sẽ chuyện gì.”
Đối với Hoa Định Tông mà , Lý Tịch là con rể của ông , Lý Quỳnh là cháu ngoại của ông , mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt, ông hy vọng bất kỳ ai xảy chuyện.
Mọi đều thể bình an vô sự mới là đều vui vẻ.
Lý Tịch mỉm , giọng điệu trào phúng: “Ông tin lời quỷ sứ của bà ?”
Hoa Định Tông đương nhiên lời của Thái hậu chắc là thật, nhưng trong lòng ông luôn ôm một tia may mắn.
Lỡ như bà thật thì ?
Hoa Định Tông ngượng ngùng : “Thái hậu mặt bao nhiêu đưa lời hứa, chắc sẽ nuốt lời nhỉ.”
Thái hậu lập tức : “, tất cả những mặt đều thể chứng cho ai gia!”
Tất cả những mặt đều chằm chằm Lý Tịch, sợ tay chừng mực thương tiểu Hoàng đế.
Lý Tịch bộ dạng thề thốt son sắt đó của Thái hậu, những quan viên đang thấp thỏm lo âu mặt ở đó, là nghĩ tới điều gì, khẽ mỉm , thần sắc trở nên khó đoán.
“Hiếm khi hôm nay nhiều đến như , , ở đây một chuyện cũ năm xưa cần chuyện với các một chút, còn nhớ Quý hoàng hậu và Thái t.ử Lý Thự của triều ?”
Thần sắc của Tả Hữu Thừa tướng lập tức xảy chút biến hóa.
Hai đều quan trong triều nhiều năm, tự nhiên chuyện của Quý hoàng hậu và Thái t.ử Lý Thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-690-chuyen-cu-nam-xua.html.]
Bọn họ lặng lẽ trao đổi một ánh mắt, đó hẹn mà cùng về phía Thái hậu.
Lúc sắc mặt Thái hậu trở nên khá khó coi.
Bà lạnh lùng : “Hai c.h.ế.t nhiều năm, ngươi nhắc đến bọn họ gì?”
Trong Lục bộ Thượng thư, chỉ Lễ bộ Thượng thư lớn tuổi nhất từng trải qua vụ án của Thái t.ử Lý Thự, năm còn chỉ qua loa, rõ nội tình trong đó, lúc đều khỏi chút mờ mịt.
Còn tiểu Hoàng đế Lý Quỳnh, càng là ngay cả tên của Thái t.ử Lý Thự cũng từng qua, tự nhiên là cái gì cũng .
Lý Tịch chậm rãi : “Năm xưa Thái t.ử Lý Thự vu oan, phán tội mưu nghịch, rơi kết cục đầu lìa khỏi xác, cả nhà đều c.h.ế.t, ngay cả ruột của ngài là Quý hoàng hậu cũng ép tự thiêu trong cung Triều Dương, quan viên trong triều liên lụy càng là đếm xuể.”
Thái hậu né tránh ánh mắt sắc bén của , lớn tiếng .
“Đó là bọn họ tự tự chịu!”
Lý Tịch: “Ta , bà chỉ là một cung nữ bên cạnh Quý hoàng hậu, là bà nhân lúc Hoàng đế say rượu, chủ động bò lên giường Hoàng đế, lúc mới khiến Hoàng đế nâng đỡ bà thành Ngự nữ.”
Bàn về chuyện cũ, Thái hậu cảm thấy mất mặt, biểu cảm càng thêm khó coi.
“Ngươi ai hươu vượn? Ai gia tuy lấy phận cung nữ nhập cung, nhưng ai gia cũng là con gái nhà họ Quý! Luận xuất , ai gia kém Quý hoàng hậu là bao!”
“Vậy thì kém quá xa !”
Một giọng nữ quen thuộc đột nhiên vang lên.
Mọi lập tức đầu, theo tiếng , thấy một đám hoàng thất tông vây quanh Ninh Dương Đại trưởng công chúa đang về phía bên .
Người lên tiếng, chính là Ninh Dương Đại trưởng công chúa.
Những hoàng thất tông đó thấy Lý Tịch cầm d.a.o bắt cóc tiểu Hoàng đế, đều dọa nhẹ.
Chỉ Ninh Dương Đại trưởng công chúa ngay cả lông mày cũng động đậy một chút, bình tĩnh đến lạ thường.
Bà là cô ruột của Tiên đế, trải qua ba triều đại, phận tôn quý, cho dù là Thái hậu cũng nhường bà ba phần.
Khi bà về phía Thái hậu, Thái hậu bất giác nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, sắc mặt tái nhợt.
Thái hậu ngoài mạnh trong yếu chất vấn.
“Sao ngươi ở đây? Ai gia lệnh cho ngươi đóng cửa suy nghĩ lầm ở nhà ? Ai cho phép ngươi cung?”
Kể từ khi Nhiếp Chính Vương khởi binh tạo phản, Thái hậu liền lấy tội danh Ninh Dương Đại trưởng công chúa quản giáo cháu ngoại nhà , giam lỏng Ninh Dương Đại trưởng công chúa ở nhà, và sai phong tỏa bộ công chúa phủ.
Ninh Dương Đại trưởng công chúa Độc tâm thuật, nhưng bà thể dễ dàng thấu tâm tư của Thái hậu.
Bà ung dung vội .
“Thái hậu nương nương cần vội chuyển chủ đề.
Vừa ngươi cũng là con gái nhà họ Quý, luận xuất ngươi kém Quý hoàng hậu là bao, lời mà ngươi cũng khỏi miệng .
Mẹ của ngươi chẳng qua chỉ là một thứ nữ của nhà họ Quý.
Do cha ngươi c.h.ế.t sớm, ngươi đưa ngươi về nhà họ Quý tìm kiếm sự che chở.
Nhà họ Quý đồng tình với cảnh của các , mới bụng thu nhận con các .
Năm xưa Quý hoàng hậu nhập cung, cũng là ngươi nằng nặc đòi lấy phận nha hồi môn, mặt dày mày dạn theo Quý hoàng hậu cung.
Ngươi trở thành cung nữ, an phận, luôn thích lả lơi ong bướm mặt Hoàng đế.
Sau ngươi còn nhân lúc Hoàng đế uống say, chủ động bò lên long sàng.
Sau đó Quý hoàng hậu truy cứu.
Ngươi quỳ mặt đất lóc như hoa lê đẫm mưa, giả vờ vẻ đáng thương tủi bất lực, khiến Hoàng đế thương xót, mượn cớ đó vị phân Bảo lâm.”
Qua lời kể của Ninh Dương Đại trưởng công chúa, đoạn chuyện cũ ai năm xưa đó từ từ hé lộ.
Ánh mắt những mặt về phía Thái hậu trở nên vô cùng đặc sắc.
Thái hậu cảm giác như lột sạch quần áo mặt , hổ và giận dữ tột cùng.
“Ngươi câm miệng!”