Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 630: Tiểu Hoa Mèo Thử Độc, Lý Tịch Bắt Gặp Bí Mật Của Phụ Thân

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:30:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mạn Mạn bảo chia chiếc đùi lợn nướng .

Lý Tịch đột nhiên lên tiếng:

“Đợi .”

Hoa Mạn Mạn tưởng định vứt chiếc đùi lợn nướng , đang định mở miệng khuyên , liền thấy thấp giọng :

“Ai bọn họ bỏ thêm thứ gì trong thịt lợn ? Trước khi ăn thử độc .”

Hoa Mạn Mạn sửng sốt một chút.

Nàng đúng là quên mất còn chuyện .

Tuy thịt lợn rừng là do sứ đoàn Tây Lương nướng tại chỗ, nhưng giữa hai bên cách một đoạn, Hoa Mạn Mạn cũng thể đảm bảo bọn họ lén lút hạ độc trong thịt lợn.

Cẩn thận chạy vạn năm thuyền, vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn.

Vậy bây giờ vấn đề đến ——

Nên để ai thử độc thì hơn đây?

Ánh mắt Hoa Mạn Mạn lướt qua một vòng, cuối cùng dừng chú mèo hoa nhỏ đang gục bên chân.

Lý Tịch cũng theo ánh mắt của nàng về phía chú mèo hoa nhỏ.

Tiểu Hoa đang ngủ gật, cả đều lười biếng, chợt cảm thấy bầu khí xung quanh đúng.

thẳng dậy, ngẩng đầu lên, vặn chạm mắt với Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch.

Hoa Mạn Mạn đưa tay bế nó lên, híp mắt hỏi:

“Ngươi ăn thịt ?”

Tiểu Hoa tuy là một con mèo, nhưng bản thể của nó thực chất là Hệ thống, mèo chỉ là biểu tượng do nó dùng dữ liệu ảo hóa .

Đối với một chuỗi dữ liệu mà , t.h.u.ố.c độc gì đó, căn bản tác dụng a.

Tiểu Hoa đồ ăn ngon, lập tức vểnh tai lên, hưng phấn kêu meo meo.

Thịt ở ? Bổn miêu ăn!

Hoa Mạn Mạn đích cắt một miếng thịt từ đùi lợn xuống, đặt mặt chú mèo hoa nhỏ.

Nó há miệng, gặm một cái nuốt chửng miếng thịt lợn, nhai nhai nuốt xuống bụng.

Hoa Mạn Mạn hỏi: “Ngươi thấy hương vị thế nào?”

Chú mèo hoa nhỏ l.i.ế.m l.i.ế.m mép vẻ thèm.

Meo ô~

Hương vị cũng tồi nha!

Hoa Mạn Mạn xách nó lên, sáp gần thấp giọng hỏi:

“Vậy ngươi thể giúp phân tích xem trong miếng thịt lợn độc ?”

Chú mèo hoa nhỏ lập tức trợn tròn mắt, khó tin nàng.

Trong thịt thế mà độc?!

Nữ nhân thế mà cho nó ăn thịt độc!

Thật là quá đáng!

Chú mèo hoa nhỏ phát tiếng gầm gừ phẫn nộ.

Meo meo meo!

Hai chân thú nhà cô quá đáng lắm !

Hoa Mạn Mạn nó sẽ tức giận.

Nàng ôm lấy đầu chú mèo hoa nhỏ, sáp tới hôn chụt một cái lên ch.óp mũi nó, đó vuốt ve nó từ đầu đến đuôi một lượt.

Cơn giận của chú mèo hoa nhỏ lập tức tan biến.

biến về thành chú mèo hoa nhỏ ngoan ngoãn hiền lành.

Lý Tịch xem bên cạnh: “…”

Luôn cảm thấy cảnh tượng chút quen mắt.

Trải qua sự đ.á.n.h giá của chú mèo hoa nhỏ, xác định trong đùi lợn nướng hạ độc.

Hoa Mạn Mạn lúc mới thể yên tâm để chia ăn đùi lợn.

Đùi lợn tuy khá to, nhưng chịu nổi bọn họ đông , mỗi một miếng thịt nhỏ, chớp mắt một cái cả chiếc đùi lợn chia ăn sạch sẽ.

Lý Tịch từ đầu đến cuối sầm mặt, tâm trạng .

Cho đến khi thấy Mạn Mạn từ chối miếng thịt đùi lợn nướng đưa đến mặt, nàng cũng giống như đều động miếng thịt đùi lợn nướng , biểu cảm của lúc mới chuyển từ âm u sang hửng nắng, tâm trạng cũng theo đó lên đôi chút.

Hoa Mạn Mạn lặng lẽ nắm lấy tay , dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay .

Lúc sang, Mạn Mạn nở một nụ ngọt ngào với .

Khóe miệng Lý Tịch cũng cong lên theo.

Chút bực dọc cuối cùng trong lòng cũng giống như mây đen tan thấy trăng sáng, tan biến sạch sẽ.

Chỉ là một cái đùi lợn mà thôi, cớ gì vì chút chuyện vặt vãnh mà hờn dỗi?

Mạn Mạn thích trong lòng chỉ .

Nếu vì một cái đùi lợn mà giận dỗi với Mạn Mạn, thì đó mới thực sự là bù mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-630-tieu-hoa-meo-thu-doc-ly-tich-bat-gap-bi-mat-cua-phu-than.html.]

Ăn uống no say xong, Hoa Mạn Mạn và Nguyệt Nương về xe ngựa ngủ.

Chú mèo hoa nhỏ cũng tự giác theo trong xe.

Trong xe chăn lông và chăn bông.

Hoa Mạn Mạn và Nguyệt Nương cởi áo ngoài chui trong chăn, chú mèo hoa nhỏ cũng chui theo.

Nó chọn một vị trí thoải mái nhất ở giữa hai , xuống ngủ .

Lý Tịch tựa lưng gốc cây , nhắm mắt ngủ.

Những khác cũng đều tự tìm một chỗ thích hợp để nghỉ ngơi.

Chỉ một ít phụ trách gác đêm là ngủ.

Đêm càng lúc càng khuya.

Trong rừng vang lên vài tiếng chim hót lanh lảnh.

Lý Liêu vốn đang nhắm mắt ngủ chợt mở mắt .

Ông dậy, với gác đêm một câu:

“Ta xuất cung, sẽ về ngay.”

Người gác đêm khẽ gật đầu, theo ông trong rừng cây.

Sau khi Lý Liêu lâu, Lý Tịch cũng tỉnh giấc.

Lý Tịch theo hướng Lý Liêu rời , rơi trầm mặc.

Từ khi sứ đoàn Tây Lương xuất hiện, Lý Liêu liền trở nên đặc biệt trầm mặc, rõ ràng là trong lòng đang giấu giếm tâm sự.

Lý Tịch hỏi ông, ông cũng chịu .

Lý Tịch đành thông qua Độc tâm thuật để dò xét tâm sự của đối phương, nhưng kỳ lạ là, chỉ thể một vài câu chữ rời rạc, luôn thể thông tin thực sự quan trọng.

Điều khiến càng thêm để tâm đến chuyện .

Ngày thường luôn âm thầm quan sát Lý Liêu, xem thử Lý Liêu rốt cuộc đang giấu giếm bí mật gì?

Lý Tịch dậy, sải đôi chân dài, cũng về phía rừng cây.

Trong rừng tối đen như mực, ngước mắt lên là những bóng cây loang lổ.

Lý Tịch vẫn dựa giác quan nhạy bén, tìm chính xác vị trí của Lý Liêu.

Lúc Lý Liêu hề xuất cung.

Ông đang chuyện với một .

Lý Tịch nấp gốc cây một lúc, nhưng vì cách một đoạn, cộng thêm đêm tối mịt mù, rõ dáng vẻ của .

Đã rõ, Lý Tịch dứt khoát cũng che giấu nữa, thẳng từ gốc cây , đường hoàng gọi một tiếng:

“Phụ , đang chuyện với ai ?”

Lý Liêu và mặt ông đều giật .

Người chạy, Lý Liêu gọi giật .

Lý Liêu: “A Nghĩa, nếu nó phát hiện ngươi , chúng dứt khoát rõ chuyện .”

Lý Tịch bước đến mặt phụ , lúc mới bên cạnh Lý Liêu trông như thế nào, khỏi sửng sốt.

Lúc bên cạnh Lý Liêu tướng mạo bình thường, thuộc loại ném biển tìm thấy, theo lý mà một bình thường như , sẽ giao tập gì với Lý Tịch.

trong ký ức của Lý Tịch, từng xuất hiện.

Lý Tịch dựa trí nhớ , nhanh nhớ , lúc khi tu sửa Thái Miếu, từng lén lút trộm thứ giấu trong bài vị của Tiên đế.

Người đó tên là Từ Nghĩa.

Lúc Lý Tịch trơ mắt Từ Nghĩa cứu ngay mí mắt .

Hắn từng phái khắp nơi truy xét tung tích của Từ Nghĩa, nhưng thể tìm lai lịch của Từ Nghĩa.

Từ đó về Từ Nghĩa giống như bốc khỏi thế gian, biến mất thấy tăm .

Điều khiến Lý Tịch ngờ tới là, thế mà gặp Từ Nghĩa ở đây, hơn nữa còn là bằng phương thức khó tin như thế .

Lý Liêu giống như nhận vẻ kinh ngạc mặt Lý Tịch, bình tĩnh giới thiệu:

“Đây là A Nghĩa, là một đắc lực can tướng trướng .”

Từ Nghĩa ôm quyền hành lễ với Lý Tịch:

“Thuộc hạ bái kiến Nhiếp Chính Vương điện hạ.”

Ánh mắt Lý Tịch lướt qua giữa hai một vòng, thần sắc trở nên cực kỳ lạnh lẽo.

“Ta cần một lời giải thích.”

Lý Liêu thần sắc phức tạp.

“Ta từng hứa với Mạn Mạn, sẽ chuyện t.ử tế với con.

trong lòng nhiều cố kỵ, luôn thể nhẫn tâm thẳng thắn chuyện với con.

Thực trong lòng một câu, luôn với con ——”

Ông đến đây, trong ánh mắt tràn đầy áy náy.

“Xin , là lừa con.”

……

Các bạn chắc quên Từ Nghĩa là ai , chỉ đường (

Loading...