Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 614: Tìm Thấy Di Vật, Lục Uyển Tinh Hối Hận Tột Cùng

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:30:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đời bao nhiêu màu lông mèo, tại Hệ thống cứ nhất quyết biến thành một con mèo tam thể?

Không chỉ màu sắc giống , mà ngay cả vị trí phân bố các mảng màu khác cũng y hệt.

Đây thực sự chỉ là sự trùng hợp ?

Hoa Mạn Mạn nhịn hỏi: “Tại ngươi biến thành mèo màu khác?”

Mèo con hề suy nghĩ trong lòng Hoa Mạn Mạn, nó ngẩng đầu lên đáp với vẻ hiển nhiên: “Bởi vì mèo tam thể khá hiếm thấy mà, như mới dễ thu hút sự chú ý của cô hơn.”

Hoa Mạn Mạn từ bỏ ý định hỏi tiếp: “Lẽ nào còn nguyên nhân nào khác ?”

Mèo con cảm thấy khó hiểu: “Cô nghĩ còn thể nguyên nhân gì nữa?”

Thấy hỏi nguyên cớ gì, Hoa Mạn Mạn đành bất lực bỏ cuộc.

Thôi bỏ . Có lẽ thực sự chỉ là trùng hợp thôi.

Lúc Lục Uyển Tinh đột nhiên kêu lên một tiếng: “Đây là của ca ca ...”

Nàng nhớ phận nữ phẫn nam trang của Lục Mạn, bây giờ thể gọi Lục Mạn là ca ca nữa, khựng một chút phần gượng gạo sửa lời: “Đây là chuỗi hạt tỷ tỷ thường đeo!”

Hoa Mạn Mạn bế mèo con lên, sải bước về phía Lục Uyển Tinh.

“Ở ? Để xem.”

Lục Uyển Tinh đưa một hạt châu mài từ bích ngọc đến mặt nàng.

“Trên cổ tay tỷ tỷ quanh năm đeo một chuỗi Phật châu bích ngọc. Đó là di vật tổ mẫu để khi lâm chung, là do cao tăng đắc đạo khai quang, thể bảo vệ bình an. Huynh hạt châu xem, còn khắc cả Phạn văn. Đây là từ ngữ trong kinh Phật. Nếu tìm đủ tất cả các hạt ngọc, chắc hẳn thể ghép thành một đoạn kinh văn chỉnh.”

Hoa Mạn Mạn nhận lấy hạt ngọc xem xét.

Bề mặt hạt ngọc vết xước do va đập, nhưng nếu ghé sát kỹ, quả thực thể thấy Phạn văn.

“Chắc là lúc Lục Mạn ngã xuống sườn dốc, chuỗi hạt cổ tay đứt, các hạt ngọc văng tung tóe. Sau đó của Dự Vương phủ đến lục soát, nhặt hết những hạt ngọc thể tìm thấy . vẫn bỏ sót hạt châu cuối cùng .”

Hoa Mạn Mạn trả hạt ngọc cho Lục Uyển Tinh.

Lục Uyển Tinh nắm c.h.ặ.t hạt ngọc đó, hốc mắt ửng đỏ.

Nàng ngờ Lục Mạn là nữ nhi, càng ngờ Lục Mạn vì đấu tranh giành tự do mà trả giá bằng cả mạng sống.

Nàng ngẩng đầu, về phía sườn dốc cao ngất.

Đó cũng là một ngày mưa, Lục Mạn cưỡi ngựa lao về phía , tỷ gần như dốc hết lực xông lên, lao về một tương lai tự do.

ý trời trêu ngươi.

Nước mưa khiến con đường trở nên lầy lội khó , móng ngựa trượt mặt đất, kéo theo Lục Mạn cùng ngã xuống vách núi.

Tỷ mang theo kỳ vọng về tương lai mà bỏ mạng tại đây.

Vậy mà Lục Uyển Tinh vẫn còn trách cứ Lục Mạn nhát gan yếu hèn, gánh vác nổi trọng trách.

Bây giờ nghĩ , nàng chỉ cảm thấy sự ngu của thật nực .

Rõ ràng chẳng gì cả, mà cứ khăng khăng oán trời trách đất, như cả thế giới nợ nàng .

Lục Uyển Tinh sụt sịt mũi, trong giọng mang theo tiếng nức nở: “Từ nhỏ đến lớn, nhà đối với tỷ tỷ yêu cầu vô cùng khắt khe. Không chỉ yêu cầu tỷ văn võ song , còn yêu cầu tỷ học rộng tài cao. Lượng bài vở mỗi ngày của tỷ gấp ba , nếu tỷ thành bài tập phu t.ử giao, còn chịu phạt. Lúc đó vô cùng ngưỡng mộ tỷ tỷ, cảm thấy nhà đều coi trọng tỷ . Không giống như , cho dù học cũng chẳng ai quan tâm. Có một , sách trong thư phòng cẩn thận đổ chén , bẩn bài văn tỷ tỷ xong. Muội sợ phát hiện, liền vứt bài văn của tỷ , tự một bài văn khác tỷ . Muội tưởng thể giấu giếm qua ải, sự thật chứng minh là suy nghĩ quá ngây thơ . Phu t.ử liếc mắt một cái nhận nét chữ trong bài văn giống với nét chữ tỷ tỷ thường . Phu t.ử cho rằng tỷ tỷ tìm hộ bài tập, vô cùng tức giận, trực tiếp bẩm báo chuyện lên tổ phụ. Tổ phụ đích cầm roi mây quất tỷ tỷ hai mươi roi, để răn đe. Lúc đó ngay bên cạnh , thấy lưng tỷ tỷ đều đ.á.n.h rướm m.á.u, nhưng tỷ tỷ vẫn c.ắ.n răng rên một tiếng. Muội dọa sợ nhẹ, lóc sự thật. Tổ phụ chỉ bảo về phòng tự kiểm điểm là xong. Ông là con gái, phạm chút nhỏ . Lục Mạn thì khác, tỷ là trụ cột tương lai của Vương phủ, tỷ ngay cả bài văn tráo đổi cũng , vẫn chịu phạt. Tối hôm đó, nương đầu tiên nổi giận với , tát một cái thật mạnh. Lúc đó vẫn còn phục. Muội cố nhiên , nhưng nhận , tại nương còn đối xử với như ? Lẽ nào chỉ vì Lục Mạn là đứa con trai cưng của bà, còn chỉ là một đứa con gái vô dụng ? Muội càng nghĩ càng tức, trong lòng càng thêm ghen ghét Lục Mạn. Điều ngờ tới là, Lục Mạn cũng giống như , đều là con gái. Sự ghen ghét của đối với tỷ , giống như một trò .”

Lục Uyển Tinh càng càng buồn, nước mắt tràn khóe mi, lăn dài má.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-614-tim-thay-di-vat-luc-uyen-tinh-hoi-han-tot-cung.html.]

Sự hối hận và áy náy tựa như một con d.a.o, từng nhát từng nhát cứa tim.

Nàng nắm c.h.ặ.t hạt ngọc đó, thành tiếng.

“Muội xin , xin ...”

Nàng xin vì những định kiến và sự hẹp hòi của đây.

xin sớm còn cõi đời nữa.

Giọng của nàng cuối cùng chỉ thể tiếng mưa nuốt chửng...

Mưa càng lúc càng lớn.

Hoa Mạn Mạn và Lục Uyển Tinh trở về Dự Vương phủ.

Nguyệt Nương lập tức dâng lên canh gừng nóng hổi nấu xong.

Hoa Mạn Mạn uống canh gừng, cảm thấy trong bụng ấm áp hẳn lên, cái lạnh cũng theo đó mà xua tan ít.

Lý Tịch con mèo tam thể đang xổm đùi Hoa Mạn Mạn, đôi lông mày dài từ từ nhíu .

Thấy , Hoa Mạn Mạn vội vàng giải thích: “Đây là con mèo hoang nhặt bên ngoài, thấy nó khá đáng yêu nên mang về. Nếu thích nó, sẽ cố gắng để nó xuất hiện mặt .”

Lý Tịch : “Ta thích nó, chỉ là...”

Hoa Mạn Mạn khó hiểu : “Chỉ là ?”

Lý Tịch chần chừ : “Ta chỉ cảm thấy nó quen mắt, dường như từng gặp ở .”

Hoa Mạn Mạn bất ngờ: “Chàng từng gặp nó? Chuyện khi nào ?”

Trí nhớ của Lý Tịch , cho dù là chuyện của nhiều năm , cũng thể nhớ rõ ràng.

hiểu , những chuyện liên quan đến con mèo tam thể thể nào nhớ .

Hắn chỉ theo bản năng cảm thấy con mèo quen thuộc.

Lý Tịch đành cầu cứu cha : “Hồi nhỏ con nuôi mèo ?”

Lý Liệu chút do dự phủ nhận: “Không , nhà chỉ nuôi ngựa, từng nuôi thú cưng nào khác.”

Lý Tịch thông qua Độc tâm thuật cha thật.

Nếu còn khả năng vì tuổi quá nhỏ nên nhớ rõ, thì cha thể nào nhớ nhầm .

Lý Tịch giãn mày: “Chắc là nhầm .”

Hắn vươn tay , sờ lên đầu con mèo nhỏ.

Hệ thống rõ bản tính con của , nếu nó , thì thể hiện giá trị lợi dụng của bản .

Thế là nó nhảy xuống đất, ườn bên chân Lý Tịch, để lộ cái bụng trắng mềm, cái đuôi dài ngoe nguẩy qua , trong miệng phát tiếng kêu the thé mềm mại.

Meo~

Không chỉ RUA ? Tới ! Cho các tha hồ RUA cho sướng.

 

 

Loading...