Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 540: Mách Lẻo

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:27:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Mạn Mạn Đỗ sang nhà bên cạnh dạy học, còn tưởng rằng hôm nay chắc sẽ gặp Lý Tuân.

Nàng đang chuẩn thoải mái nghỉ ngơi một ngày, thì thấy Lý Tuân lạch bạch chạy .

“Nương ! Chúng ngoài chơi !”

Hoa Mạn Mạn bất ngờ: “Hôm nay ngươi học ?”

Lý Tuân bắt đầu mách lẻo một cách điêu luyện.

“Cái ông Đỗ đó xa lắm.

Ông chỉ hỏng giá sách của con, thư phòng của con lộn xộn hết cả lên, mà còn cố ý dọa con.

Phụ vương tức quá, bắt ông sửa giá sách, thư phòng cũng khôi phục nguyên trạng.

Lúc ông vẫn còn đang sửa giá sách, tạm thời rảnh để ý đến con.

lúc phụ vương lát nữa Thiên Kinh tuần tra, chúng cũng cùng !”

Hoa Mạn Mạn dù thế nào cũng ngờ tới, Đỗ từ thầy giáo dạy học lưu lạc thành thợ sửa chữa.

Cái bước nhảy nghề nghiệp cũng lớn quá .

Nàng còn gặng hỏi chi tiết sự việc, nhưng Lý Tuân chờ đợi nữa mà kéo nàng ngoài.

“Xe ngựa của phụ vương đang đỗ bên ngoài , chúng mau thôi!”

Hoa Mạn Mạn đứa trẻ kéo chạy khỏi cửa.

Nàng đầu với Tiêu Quế đang đuổi theo .

“Ta ngoài một chuyến, lát nữa sẽ về.”

Ban Nhận thế t.ử gia ngoài, lập tức tỏ ý theo bảo vệ an cho thế t.ử gia.

Đợi bọn họ khỏi cổng lớn, liếc mắt một cái thấy chiếc xe ngựa đỗ bên vệ đường.

Lý Tuân nắm tay nương chui xe ngựa.

Ban Nhận và các vệ khác giống , đều cưỡi ngựa theo xe ngựa.

Đợi trong xe ngựa, Hoa Mạn Mạn mới thấy Nhiếp Chính Vương.

Hôm nay mặc cẩm bào màu xanh đen, thắt eo ống tay hẹp, chân giày da hươu, mái tóc đen buộc lên gọn gàng tỉ mỉ, một trang phục sạch sẽ lưu loát, phối hợp với khuôn mặt tuấn mỹ lộ vài phần tà tính của , trông vô cùng tiêu sái bất kham.

Hoa Mạn Mạn tự giác tìm một vị trí cách Nhiếp Chính Vương xa nhất để xuống.

Lý Tuân vẫn dính sát nương .

Nó lục lọi đồ ăn vặt từ trong ngăn bí mật của thùng xe , dồn hết một lượt đến mặt nương , ân cần .

“Nương mau ăn .”

Hoa Mạn Mạn tạm thời vẫn đói.

nàng vẫn cầm một miếng mứt hoa quả bỏ miệng.

Dưới ánh mắt tràn đầy mong đợi của đứa trẻ, nàng .

“Rất ngọt.”

Lý Tuân lập tức vui sướng đến mức mặt mày hớn hở.

Hoa Mạn Mạn cầm một miếng mứt đưa qua, để đứa trẻ cũng nếm thử.

Lý Tuân ngoan ngoãn há miệng, "a ô" một miếng ăn mất miếng mứt.

Có lẽ là bởi vì miếng mứt do nương đút cho nó ăn. Nó cảm thấy hương vị của miếng mứt đặc biệt thơm ngọt.

Ngon hơn bất kỳ món đồ ăn vặt nào nó từng ăn đây!

Hoa Mạn Mạn thấy đứa trẻ thích ăn, liền đưa một miếng mứt qua.

Lý Tuân vội : “Nương ăn .”

Hoa Mạn Mạn ăn xong miếng mứt trong tay, đó đưa một miếng qua cho đứa trẻ.

Lần đứa trẻ từ chối nữa, nhanh ch.óng há miệng ăn mất.

Trong lòng Hoa Mạn Mạn mềm nhũn.

Cho dù chỉ là một miếng mứt nhỏ xíu, đứa trẻ cũng nhường nàng ăn .

Lý Tịch sự tương tác của hai con mặt, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc mang tên hâm mộ ghen tị hận.

Hắn cũng Mạn Mạn đút cho ăn.

Hắn hắng giọng, bộ tịch hỏi.

“Mấy thứ ngon lắm ?”

Lý Tuân quá hiểu cái nết của cha nó , câu cha nó cũng chia một chén canh.

Nó lập tức đưa tay ôm hết đống đồ ăn vặt mặt lòng .

“Chẳng ngon chút nào, phụ vương đừng ăn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-540-mach-leo.html.]

Lý Tịch: “…”

Thằng con thối gì đó, quả nhiên đáng ghét!

Lý Tịch tức giận đưa tay véo tai thằng con thối.

Lý Tuân nhanh ch.óng trốn lưng nương , trốn còn la lối om sòm.

“Nương cứu mạng! Phụ vương đ.á.n.h !”

Hoa Mạn Mạn vội vàng lên tiếng khuyên can.

“Trẻ con tuổi còn nhỏ hiểu chuyện, Nhiếp Chính Vương điện hạ đừng chấp nhặt với nó.”

Nói thì , nhưng nàng chẳng chút ý định nào chia đồ ăn vặt .

Lý Tuân thò cái đầu nhỏ từ lưng nương , cố ý mặt quỷ với cha nó.

Phụ vương thối, lêu lêu lêu~

Lý Tịch nặn một nụ lạnh.

Thằng nhóc thối, ngươi đợi đấy cho lão t.ử!

Trong tiếng nô đùa ầm ĩ của một nhà ba , xe ngựa thuận lợi khỏi Thượng Kinh.

Giữa Thượng Kinh và Thiên Kinh vốn dĩ cách một đoạn đường khá dài.

Nhiếp Chính Vương sai mở một con đường quan đạo trong núi.

Sau khi quan đạo, cách giữa hai thành phố rút ngắn một đoạn lớn.

Xe ngựa chạy quan đạo bao lâu, đột nhiên chặn .

Tiếng nô đùa trong xe cũng theo đó mà dừng .

Lý Tịch đẩy cửa sổ xe ngoài, thấy cách đó xa phía mấy thanh niên bộ dạng chật vật đang quỳ.

Chính là sáu vị thế t.ử Nhiếp Chính Vương phạt lao động cải tạo.

Bọn họ vốn dĩ đang sửa đường ở gần đó, vô tình phát hiện xe ngựa của Nhiếp Chính Vương ngang qua, bọn họ vội vàng bỏ dở công việc trong tay, mặc kệ sự ngăn cản của quan , gần như là lăn lê bò toài xông tới.

“Nhiếp Chính Vương điện hạ, chúng ! Chúng bao giờ dám xằng bậy nữa, xin ngài tha cho chúng !”

Bọn họ sinh là cẩm y ngọc thực, hô nô hoán tỳ, từng chịu khổ sở.

Nay bọn họ mới chỉ sửa đường một ngày, cảm thấy cánh tay và eo sắp gãy rời , hai bàn chân cũng đều mài bọng m.á.u.

Đây căn bản là cuộc sống dành cho con !

Bọn họ thật sự chịu nổi nữa .

Hoa Mạn Mạn thấy giọng , lập tức nhận là thế t.ử của Chính Vương phủ.

Nàng tò mò thò đầu ngoài ngó.

Hoàn khác biệt với dáng vẻ hăng hái lúc gặp mặt , lúc bọn họ ai nấy đều đầu bù tóc rối, mệt mỏi rã rời.

Nếu từng gặp mặt bọn họ, Hoa Mạn Mạn cũng dám tin đám thể sánh ngang với ăn mày là phiên vương thế t.ử.

Mặc kệ đám thế t.ử đó khổ sở van xin thế nào, Lý Tịch đều hề lay động.

“Đưa bọn họ về, sai canh giữ nghiêm ngặt.”

Trần Vọng Bắc dẫn theo các vệ tiến lên, cưỡng chế lôi sáu vị thế t.ử .

Xe ngựa khởi động .

Hoa Mạn Mạn về hướng đám thế t.ử rời , dường như vẫn còn thể thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của bọn họ.

Chậc chậc, thật là đáng thương.

Nàng đầu về phía Nhiếp Chính Vương, do dự một chút vẫn hỏi miệng.

“Dù thế nào, bọn họ cũng là thế t.ử của các phiên vương khắp nơi, ngài cứ ném ở bên ngoài như , lỡ như bọn họ xảy chuyện thì ?”

Nếu con trai cưng xảy chuyện ở Thượng Kinh, những phiên vương đó mới thèm quan tâm nguyên nhân .

Bọn họ chỉ chĩa mũi nhọn Nhiếp Chính Vương, cảm thấy là do Nhiếp Chính Vương chăm sóc con trai cưng của bọn họ, mới khiến con trai bọn họ xảy chuyện.

Lý Tịch đầy ẩn ý.

“Yên tâm, trong lòng bổn vương tự tính toán.”

Thấy , Hoa Mạn Mạn liền lắm miệng thêm gì nữa.

Lúc xe ngựa đến Thượng Kinh, đúng giữa trưa.

Trong thành ít bách tính chuyển đến, trong đó thiếu các loại thương nhân ăn.

Lúc Thiên Kinh mới xây dựng, Lý Tịch chia bộ tòa thành thành hai mươi bảy phường, giống như cửa hàng quán ăn các loại, gần như đều tập trung ở phường Định Khang và phường Chung Minh.

Giữa các phường nối với bằng cổng phường.

Mỗi tối giờ Hợi đóng cửa, trong thành bắt đầu giới nghiêm, đợi đến giờ Mão ngày hôm cổng phường mới mở .

Làm như , chỉ thể khiến bên trong thành Thiên Kinh trở nên gọn gàng đẽ hơn, đồng thời cũng thể giúp quan phủ quản lý bách tính trong thành hơn, cố gắng giảm thiểu những chuyện trộm cắp vặt vãnh xuống mức thấp nhất.

Loading...