Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 264: Phúc Tinh Giáng Lâm, Vương Gia Nổi Cơn Ghen Với Kép Hát

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:19:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Thuận Vương phi vạn vạn ngờ tới, chẳng qua chỉ là tiện thể nhờ bắt mạch giúp, thế mà chẩn đoán hỉ mạch.

Đối mặt với tin vui từ trời rơi xuống , An Thuận Vương phi kinh ngạc vui mừng, thậm chí còn chút dám tin đây là sự thật.

Nàng sợ đây là một sự hiểu lầm, sợ đến cuối cùng là mừng hụt một phen.

Nàng thành mười mấy năm, vẫn luôn mang thai, nhiều lấy chuyện chê nàng, lưng còn mắng nàng là gà mái đẻ trứng, ngay cả An Thuận Vương cũng sẽ thỉnh thoảng lấy chuyện đ.â.m chọc nàng một chút, thể tưởng tượng áp lực nàng chịu đựng lớn đến mức nào.

Đừng thấy nàng ngày thường tỏ đặc biệt mạnh mẽ, quản lý An Thuận Vương gắt gao, thực chất trong lòng nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện thể sinh con.

Nàng vô cùng hy vọng thể một đứa con của riêng .

Bây giờ nàng rốt cuộc cũng m.a.n.g t.h.a.i , những cảm xúc dồn nén trong lòng bao năm qua giống như tìm lối thoát.

Nàng thế mà che mặt ô ô lên.

Khóc một hồi lâu, cảm xúc của nàng mới dần dần bình tĩnh .

Nàng lấy khăn lụa lau nước mắt, quẫn bách .

“Xin , để hai chê .”

Hoa Mạn Mạn tỏ vẻ .

Mặc dù nàng cho rằng sinh con chính là nghĩa vụ của phụ nữ, nhưng nàng thể hiểu tâm trạng của An Thuận Vương phi, dù đây cũng là thời cổ đại, một đứa con bên cạnh đối với An Thuận Vương phi mà là vô cùng quan trọng.

Phi Hạc chân nhân thu nụ , nghiêm túc .

“Xin cho phép bần đạo nhắc nhở ngài một câu, ngài là thể chất khó thụ thai, cho dù m.a.n.g t.h.a.i , cũng khó sinh .”

An Thuận Vương phi ngây ngẩn cả .

Nàng vất vả lắm mới m.a.n.g t.h.a.i , nếu mất nữa, nàng chắc chắn sẽ sụp đổ mất!

Nàng hoảng hốt nắm lấy tay áo Phi Hạc chân nhân, khẩn thiết cầu xin.

“Cầu xin ông nghĩ cách, nhất định giữ đứa bé .”

Phi Hạc chân nhân ôn tồn an ủi: “Ngài đừng vội, bần đạo kê cho ngài một phương t.h.u.ố.c an thai, ngài về nhà uống đúng giờ, ngoài phối hợp thêm thực bổ, chắc hẳn sẽ vấn đề gì lớn.”

Ông lập tức hai phương t.h.u.ố.c, một phương là t.h.u.ố.c an thai, phương còn là phương pháp thực bổ thích hợp cho An Thuận Vương phi sử dụng.

An Thuận Vương phi hai tay nhận lấy hai phương t.h.u.ố.c , cẩn thận cất giữ như bảo bối.

Nàng lấy hai tờ ngân phiếu từ trong túi thơm mang theo bên .

“Đa tạ chân nhân, một trăm lượng ngân phiếu cứ coi như là tiền nhang đèn quyên góp cho Thất Tinh Quan, xin ông nhất định nhận lấy.”

Phi Hạc chân nhân uyển chuyển từ chối: “Ngài là bằng hữu của Chiêu Vương phi, bần đạo thể nhận tiền của ngài ?”

An Thuận Vương phi quan tâm, trực tiếp đặt ngân phiếu lên bàn, đó dậy .

“Nhân lúc trời còn sớm, mau ch.óng đến tiệm t.h.u.ố.c một chuyến.”

Hoa Mạn Mạn cũng dậy: “Ta cùng tỷ nhé.”

Phi Hạc chân nhân hết cách, chỉ thể nhận lấy ngân phiếu, tiễn hai bọn họ cửa.

Đại khái là bởi vì đầu tiên mang thai, An Thuận Vương phi cảm thấy mới mẻ căng thẳng, ngay cả bước cũng chậm hơn bình thường nhiều, thỉnh thoảng còn sờ sờ bụng .

Hoa Mạn Mạn : “Còn đến một tháng , bụng còn nhô lên, tỷ sờ cũng thấy gì .”

Tâm trạng An Thuận Vương phi đặc biệt .

Nàng nắm lấy tay Hoa Mạn Mạn : “Lần may mà , nếu , cũng m.a.n.g t.h.a.i .”

Hoa Mạn Mạn thầm nghĩ, nếu lời dự đoán của Lâm Thanh Chỉ, nàng cũng sẽ nghĩ tới An Thuận Vương phi thế mà thể mang thai.

An Thuận Vương phi vẫn còn đang cảm khái.

“Muội đúng là phúc tinh của a, bao nhiêu năm nay nghĩ đủ cách đều thể mang thai, ngờ quen xong liền m.a.n.g t.h.a.i .”

Hoa Mạn Mạn dở dở : “Chuyện m.a.n.g t.h.a.i chú trọng duyên phận, duyên phận đến tỷ tự nhiên sẽ m.a.n.g t.h.a.i thôi, liên quan gì đến ?”

An Thuận Vương phi kiên trì.

“Ta Chiêu Vương sở dĩ thể khởi t.ử hồi sinh, chính là bởi vì mệnh cách của đặc biệt, là một phúc tinh. Muội xem xem chỉ cứu Chiêu Vương, còn giúp . Phi Hạc chân nhân quả nhiên sai, thật sự là một phúc tinh đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-264-phuc-tinh-giang-lam-vuong-gia-noi-con-ghen-voi-kep-hat.html.]

Hoa Mạn Mạn á khẩu trả lời .

Lúc Chiêu Vương tìm một cái cớ để khởi t.ử hồi sinh, liền lấy nàng bia đỡ đạn.

Không ngờ thế mà tin là thật.

An Thuận Vương phi nghiêm trang .

“Khoảng thời gian tiếp theo đều ở trong Vương phủ dưỡng thai. Nếu rảnh, nhất định đến tìm chơi nhé. Ta dính thêm chút phúc khí , như đứa bé trong bụng mới thể bình an suôn sẻ.”

Hoa Mạn Mạn vô lực biện giải, chỉ thể bất đắc dĩ đáp.

“Được thôi, sẽ đến thăm tỷ.”

Hai xe ngựa đến tiệm t.h.u.ố.c, An Thuận Vương phi bảo nha cầm phương t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c, còn nàng thì tìm đến tọa đường đại phu, nhờ đại phu xem cho nàng một nữa.

Nàng vẫn chút nghi ngờ, thật sự m.a.n.g t.h.a.i ?

nàng cũng thành mười mấy năm , bụng vẫn luôn tin tức gì, hôm nay đột nhiên m.a.n.g t.h.a.i ?

Tin vui đến quá đột ngột, đến mức nàng đều chút dám tin là thật, cứ nhất quyết xác nhận nhiều mới .

Tọa đường là một lão đại phu tóc bạc phơ, là loại lão đại phu hành nghề y nhiều năm.

Ông cẩn thận bắt mạch cho An Thuận Vương phi, xác định quả thực là hỉ mạch.

Đồng thời ông cũng tỏ rõ t.h.a.i tượng t.h.a.i của An Thuận Vương phi định cho lắm, thể sẽ sảy thai, bảo nàng chuẩn sẵn tâm lý cho tình huống nhất.

An Thuận Vương phi nhịn hỏi: “Ông cách nào an t.h.a.i ?”

Lão đại phu lắc đầu: “Bệnh của ngài thuộc về vấn đề thể chất bẩm sinh, dựa t.h.u.ố.c khó đổi, xin thứ cho lão hủ vô năng vi lực.”

An Thuận Vương phi quá thất vọng.

Mặc dù lão đại phu cách chữa trị, nhưng Phi Hạc chân nhân a.

Xem Chiêu Vương phi sai, y thuật của Phi Hạc chân nhân thật sự lợi hại, giỏi hơn những đại phu bình thường bên ngoài nhiều.

Nàng trả tiền khám bệnh và tiền t.h.u.ố.c, chia tay Hoa Mạn Mạn ở cửa tiệm t.h.u.ố.c.

Hoa Mạn Mạn trở về Chiêu Vương phủ, lập tức đem chuyện An Thuận Vương phi m.a.n.g t.h.a.i kể cho Chiêu Vương .

“Xem lời dự đoán của Lâm Lương viện là thật, nàng thật sự thể dự tri vị lai.”

Lý Tịch đối với chuyện mấy bận tâm, uể oải .

“Thì ? Tương lai là thể đổi. Cho dù nàng thể dự đoán một phần trong đó, nhưng cũng thể đảm bảo mỗi chuyện đều thể phát triển theo đúng như nàng dự liệu. Nhìn Thái t.ử thì .”

Nếu Lâm Thanh Chỉ thật sự , thì nàng ngu ngốc ôm đùi Thái t.ử.

So với việc quan tâm chuyện của Lâm Thanh Chỉ, Lý Tịch càng quan tâm đến bài tập ngoại khóa của Hoa Mạn Mạn hơn.

Hắn chìa tay : “Bài thu hoạch xong ? Đưa đây cho xem.”

Hoa Mạn Mạn hì hì : “Đã sớm xong .”

Nàng rút một tờ giấy mỏng từ trong tay áo, hai tay dâng lên.

“Vương gia xin xem qua.”

Lý Tịch mở tờ giấy .

Hắn nội dung giấy, càng xem xuống , sắc mặt càng khó coi.

Cuối cùng phát một tiếng khẩy nặng nề.

“Ta bảo nàng bài thu hoạch, nàng đây là cái thứ lộn xộn gì ? Cả bài đều đang khen ngợi con hát lớn lên xinh nhường nào, vóc dáng nhường nào, nàng rốt cuộc là đang dạo rạp hát, là đang dạo kỹ viện ?!”

Hoa Mạn Mạn:?

Ta khen trai thì ?

Lý Tịch càng nghĩ càng tức, một phát kéo Hoa Mạn Mạn đến mặt, hùng hổ dọa bức vấn.

“Nàng xem, là mắt, là đám con hát đó mắt?”

 

 

Loading...