Nương Nương Nàng Không Muốn Nỗ Lực Nữa - Chương 102: Tên Cẩu Nam Nhân Này Thật Âm Hiểm!

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:15:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lệ Phi Bị Giáng Chức

Lệ phi cứng đờ cả , trợn to hai mắt khó tin.

cái gì ?

thế mà toạc hết những lời trong lòng !

Đón nhận ánh mắt kinh ngạc của Hoàng đế, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt của Lệ phi lập tức trở nên trắng bệch hơn.

đang định mở miệng giải thích, Hoa Mạn Mạn lên tiếng một bước, trong giọng điệu tràn ngập sự tủi .

“Thiếp phận thấp kém, xứng chuyện với nhân vật thần tiên như Lệ phi nương nương.”

Hoàng hậu dịu dàng an ủi: “Lệ phi chỉ là nhất thời lỡ lời sai thôi, ngươi đừng để trong lòng.”

Hoa Mạn Mạn nước mắt lưng tròng Lệ phi, hỏi.

“Là ạ?”

Lệ phi là đúng , tuy nhiên há miệng : “Đương nhiên là ! Bổn cung là lời thật lòng!”

Hoàng đế và Hoàng hậu chấn động hai.

Lệ phi hôm nay cứng nha!

Lệ phi cảm thấy cái miệng của dường như sai bảo nữa, trong lòng càng thêm hoảng loạn.

cố gắng biện minh cho , tuy nhiên lời bà là——

“Bổn cung sớm đám các ngươi mắt !”

Hoa Mạn Mạn kinh ngạc hỏi ngược : “Ngài ngay cả Thánh nhân cũng mắt ?”

Lệ phi , nhưng trong miệng .

“Thánh nhân cố ý thiên vị Chiêu Vương, rõ ràng Chiêu Vương phạm lớn cũng nỡ trách phạt.

Bổn cung đây từng Chiêu Vương thể là con riêng của Thánh nhân.

Lúc đó bổn cung còn chỉ nghĩ là tin đồn, hề tin.

Bây giờ xem lửa khói, tin đồn thể là thật.

Cái loại Hoàng đế hồ đồ như ông , bổn cung phiền ông cho ?!”

Hoàng đế: “…”

Sắc mặt ngài trầm xuống với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Hoa Mạn Mạn lúc là thực sự chấn động.

Nàng vốn chỉ lợi dụng Chân Ngôn Đan để Lệ phi sự thật, tránh cho lấy chuyện chỉ trích Chiêu Vương, ngờ vô tình nổ một bí mật động trời như !

Trước đây nàng thấy Chiêu Vương và Hoàng đế vài phần giống , vốn tưởng là do Hoàng đế là biểu cữu ( họ) của Chiêu Vương.

Bây giờ xem , là nàng nghĩ quá đơn giản .

Mối quan hệ nội bộ hoàng gia hỗn loạn hơn nàng dự đoán nhiều.

Hoàng hậu giúp hòa giải: “Lệ phi chắc là do uống t.h.u.ố.c nên đầu óc chút hồ đồ , chúng về , để nàng nghỉ ngơi cho .”

Tuy nhiên Lệ phi .

“Bà bớt ở đây giả mù sa mưa , thấy trò , lúc trong lòng bà chừng đang vui vẻ bao nhiêu đấy!”

Biểu cảm mặt Hoàng hậu cứng đờ, đó giống như tổn thương, ngậm miệng nữa.

Hoa Mạn Mạn cẩn thận từng li từng tí .

“Lệ phi nương nương ngài đừng như , đều là của .

Nếu cẩn thận trượt ngã, cũng sẽ gây nhiều chuyện như , xin ngài đừng tức giận nữa.”

Lệ phi: “Ngươi đang cái rắm gì ?

Rõ ràng là bổn cung đẩy Hoa Tiệp dư một cái , ngươi vì bảo vệ Hoa Tiệp dư mới bổn cung đẩy ngã.

Tất cả chuyện đều là do bổn cung , liên quan gì đến ngươi?!”

Hoa Mạn Mạn trợn to hai mắt, khó tin hỏi.

“Ngài là cố ý ?”

Lệ phi phủ nhận, nhưng trong miệng chút do dự đưa câu trả lời khẳng định.

“Đương nhiên là cố ý !

Con khốn nạn mặt dày vô sỉ Hoa Tiệp dư , cố ý quyến rũ Thánh nhân, còn âm thầm đào hố cho bổn cung, hại bổn cung Hoàng hậu trách mắng mặt .

Bổn cung nếu cho ả một bài học, ả sẽ nặng mấy cân mấy lạng!”

Hoàng đế thể nhịn thêm nữa, trầm giọng quát.

“Đủ !”

Lệ phi dọa cho run rẩy.

lúc một phút hết, hiệu lực của Chân Ngôn Đan biến mất.

há miệng liền rống lên.

“Hu hu hu, Bệ hạ tha mạng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuong-nuong-nang-khong-muon-no-luc-nua/chuong-102-ten-cau-nam-nhan-nay-that-am-hiem.html.]

Thiếp đều là hươu vượn, đó là lời thật lòng của , bao giờ dám nghĩ về ngài và Hoàng hậu nương nương như !”

Hoàng đế còn lọt tai lời biện minh của bà , hoắc mắt dậy, ánh mắt vô cùng âm trầm.

“Lệ phi lòng hẹp hòi, tâm tư độc ác, mưu đồ hãm hại Hoa Tiệp dư, đức hạnh xứng phi, từ hôm nay trở giáng xuống Chiêu viện!”

Nói xong ngài liền thèm Lệ Chiêu viện lấy một cái, sầm mặt phất tay áo bỏ .

Nhìn bộ dạng đó của ngài, e là đều thấy Lệ Chiêu viện nữa.

Lệ Chiêu viện liều mạng gọi Hoàng đế, cầu xin ngài ở giải thích.

Nếu hai chân thương lên , bà lúc chắc chắn đuổi theo ngoài .

Hoàng hậu bộ dạng đáng thương của bà , bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

“Ngươi tự giải quyết cho .”

Sau đó bà cũng rời .

Lệ Chiêu viện sấp giường đến đứt từng khúc ruột.

thực sự chọc giận Hoàng đế, phục sủng cơ bản là chuyện thể nào nữa.

Cuộc đời dường như trong nháy mắt chìm bóng tối, mắt chỉ còn sự tuyệt vọng.

Hoa Mạn Mạn bưng chén uống hết lên, đổ bộ nước chậu cây cảnh, đó đặt chén xuống, với Tự Vân.

“Chúng thôi.”

“Dạ.”

Tự Vân đỡ nàng chậm rãi ngoài.

Tự Vân cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Nhụ nhân, chúng về chỗ ở ?”

Hoa Mạn Mạn : “Đến thăm Chiêu Vương .”

phạt cấm túc suy ngẫm một tháng, trong một tháng , Lý Tịch chỉ thể ở trong phòng của .

cho dù thể ngoài, tin tức của vẫn vô cùng linh thông.

Hắn Trần Vọng Bắc kể chuyện Lệ phi giáng xuống Lệ Chiêu viện.

Trần Vọng Bắc hiểu: “Lệ Chiêu viện ngày thường tuy não, nhưng cũng đến mức ngu xuẩn như , thế mà dám mặt bao nhiêu kể tội Thánh nhân và Hoàng hậu, quả thực giống như trúng tà .”

Lý Tịch xe lăn, thong thả .

“Biết thực sự là trúng tà thì .”

Trần Vọng Bắc ngây : “Hả?”

Lúc Hoa Mạn Mạn đến.

Nàng Tự Vân dìu đỡ bước trong phòng.

Lý Tịch thẳng , nhíu mày nàng, vui .

“Bị thương còn chạy lung tung khắp nơi, nàng khỏi nữa ?”

Hoa Mạn Mạn nở một nụ yếu ớt với .

“Thiếp yên tâm về Vương gia, qua thăm ngài, chỉ cần thấy ngài bình an vô sự, cũng cảm thấy đau như nữa.”

Lý Tịch khẩy: “Nói cứ như bản vương là linh đan diệu d.ư.ợ.c gì bằng.”

Hoa Mạn Mạn: “Đối với , ngài còn hiệu nghiệm hơn bất kỳ linh đan diệu d.ư.ợ.c nào.”

Nói xong nàng liền ngượng ngùng , hai cái tai nhỏ xíu trở nên đỏ bừng.

Cho dù Lý Tịch nữ nhân đang cố ý dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành lừa gạt , trong lòng vẫn nhịn sinh một tia cảm giác khác lạ.

Hắn chậc một tiếng, khinh thường .

“Dáng vẻ của nàng giống như uống t.h.u.ố.c, mà giống như uống mật hơn, xem nàng uống t.h.u.ố.c cần dùng mứt hoa quả nữa .”

Hoa Mạn Mạn: “…”

Cũng cần thiết thế .

Mứt hoa quả vẫn quan trọng, nếu nàng sẽ cống hiến cho thế giới một kiểu c.h.ế.t mới——

Bị t.h.u.ố.c đắng sống sờ sờ đến c.h.ế.t.

Lý Tịch tiếng lòng của nàng, nhếch môi rộ lên.

Hắn chỉ chiếc sập mềm bên cạnh.

“Ra đó sấp xuống, để bản vương xem vết thương của nàng.”

Hoa Mạn Mạn uyển chuyển từ chối: “Không cần ạ, vết thương của vấn đề gì, nếu Vương gia bình an vô sự, cũng phiền nữa, về đây.”

Nói xong nàng liền định chuồn êm.

Lý Tịch nhấn mạnh giọng điệu, âm u .

“Nàng mà dám bước khỏi cánh cửa , bản vương sẽ cho nàng uống t.h.u.ố.c đều mứt hoa quả.”

Bước chân Hoa Mạn Mạn khựng .

Mẹ kiếp, tên cẩu nam nhân thật âm hiểm!

 

 

Loading...