Đám trẻ trông sợ hãi, ban đầu thậm chí dám đưa tay nhận. tay nghề của Lý Thất Xảo thực sự cao cường, từng miếng bánh bóng mượt tỏa hương thơm nức, khiến bọn trẻ ngừng nuốt nước miếng.
Tiểu Nhu Bảo nhanh ch.óng chia bánh cho từng đứa một, : "Các ngươi mau ăn , bánh thơm lắm, nếu ăn ngay, chờ các ngươi sẽ còn cơ hội ."
Bọn trẻ, vốn chỉ là những đứa trẻ nhỏ, cuối cùng cưỡng , cầm bánh lên mà ăn ngấu nghiến.
Khi thấy chúng ăn uống thoải mái, Tiểu Nhu Bảo ghé sát , hạ giọng hỏi: "Bánh ngon ? Sau sẽ mang thêm cho các ngươi. hết, các ngươi trả lời một câu hỏi."
TBC
"Suỵt, hỏi nhỏ nhé... Trong các ngươi ai từng thấy Tần thúc ? Người quan binh bắt ? Có thực sự thấy ông gây chuyện ?"
Vừa đến đây, đám trẻ lập tức tái mặt, đứa nào đứa nấy hoảng sợ lùi , thậm chí rơi cả bánh ngọt xuống đất.
Tiểu Nhu Bảo ngạc nhiên, định bước tới nhặt bánh lên thì một đứa lớn nhất trong nhóm khẽ nhỏ: "Ngươi đừng hỏi. Chuyện chúng thể ."
Dứt lời, ánh mắt nó lấm lét, Nhu Bảo mà cứ dán phía tiền viện, như đang sợ hãi điều gì.
Những đứa khác cũng dần dần sát bên đứa lớn , rõ ràng nó là mà bọn trẻ tin tưởng.
Tiểu Nhu Bảo lập tức hiểu , nhẹ giọng hỏi: "Các ngươi sợ mụ quản sự ?" Cô bé trúng tim đen,"Yên tâm , chỉ cần các ngươi thật, nhất định sẽ bảo vệ các ngươi, để mụ hại các ngươi nữa."
Đứa lớn ban đầu còn lắc đầu chán nản, khẽ : "Vô ích thôi. Mụ nhận quản lý chúng hơn một năm nay, lưng mụ còn chống lưng. Trước đây từng một phú hộ đến đây, mụ , báo quan, nhưng cuối cùng cũng chẳng gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-998.html.]
Tiểu Nhu Bảo hiểu băn khoăn của đứa trẻ, bèn lấy từ trong tay áo một chiếc nhẫn nạm kim ngọc sáng lấp lánh.
"Mụ dù thế lực lớn, chẳng lẽ lớn hơn cả bản công chúa?" Nàng nghiêm giọng,"Ta chính là Phúc Tinh Công Chúa của triều đình , còn quốc sư sắc phong thần nữ, đây chính là tín vật của !"
Thực chiếc nhẫn chẳng tín vật gì, nhưng vẻ ngoài xa hoa của nó khiến bọn trẻ thể nghi ngờ.
Đứa trẻ lớn mắt tròn xoe, Nhu Bảo với vẻ kinh ngạc: "Ngươi... ngươi thật sự là thần nữ ?"
"Nghe đồn thần nữ là cứu tinh của dân đen khốn khổ..." Nó xúc động đến mức run rẩy, bỗng quỳ xuống nức nở,"Nếu thật sự là ngài, chúng cứu , c.h.ế.t ở đây nữa! Các ngươi ơi, cuối cùng chúng chờ hy vọng!"
Những đứa trẻ khác cũng xúc động quỳ xuống, đứa , đứa còn nhỏ hiểu, nhưng đều theo bạn mà cúi đầu.
Tiểu Nhu Bảo lòng thắt , vươn bàn tay mũm mĩm kéo đứa lớn lên: "Đứng lên mà . Dưỡng tế viện rốt cuộc xảy chuyện gì? Đừng sợ, chỉ cần thật, bản thần nữ nhất định sẽ vì các ngươi chủ!"
Nhìn cô bé nhỏ nhắn nhưng uy nghiêm, đứa lớn cuối cùng cũng còn hoài nghi gì nữa. Nó ôm những đứa nhỏ bên cạnh, lau nước mắt bằng tay áo kể hết những uất ức chịu đựng hơn một năm qua.
"Từ khi mụ đại nương đến đây quản sự, chúng lượt mất năm, sáu đứa trẻ," đứa lớn nhất khẽ kể, giọng thì thào nhưng run rẩy."Mỗi đứa nào c.h.ế.t, mụ đều là do bệnh tật, cấm bọn đến gần xem. một , lén trộm... Những đứa trẻ đó đều rút cạn m.á.u. Ta còn thấy mụ lén lút chuyện với một nam nhân, nhưng chỉ thấy bóng dáng ."
Nói đến việc Tần thúc bắt, đứa lớn khỏi run lên: "Ngày đó, chúng đều nhốt trong phòng, hề thấy Tần thúc. Chính mụ đại nương bắt chúng chứng giả, còn đe dọa rằng nếu lời, kẻ tiếp theo c.h.ế.t sẽ là chúng !"