Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 973

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:59:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, nàng đẩy nửa phần thức ăn còn về phía Tiêu Kim Sơn, mặt mày ngoan ngoãn,"Thúc thúc, để cho ngươi một nửa đó. Tiểu Bảo dù đói cũng thể ăn hết phần của ngươi !"

Tiêu Kim Sơn nàng hiểu chuyện như , trong lòng khỏi dâng lên chút xót xa. Ông đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Nhu Bảo, giọng trầm ấm:

"Yên tâm, từ giờ về ở bên cạnh bản hầu, ngươi sẽ còn lo chuyện đói bụng nữa."

"A? Thật chăng?" Tiểu Nhu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng điệu đáng thương, mỏ chu lên," Tiểu Bảo ăn khỏe, một thể ăn hết một chén cơm lớn. Thúc thúc sẽ ăn nhiều mà chê, đuổi chứ?"

Tiêu Kim Sơn lớn, gương mặt vốn nghiêm nghị bỗng như hoa vạn tuế nở rộ,"Ha ha, bản hầu dẫu nghèo túng đến , vẫn dư sức nuôi một đứa trẻ. Ngươi cần lo."

dứt lời, ông đột nhiên nhận gì đó . Tiêu Kim Sơn chậm rãi quan sát Tiểu Nhu Bảo kỹ hơn, lòng dấy lên nghi hoặc.

Khoan ... đứa nhỏ thật sự là... quá mập mạp, làn da căng mịn, tóc đen bóng, ánh lên vẻ tinh . Cả trông tươi tắn, phúc hậu thế , rõ ràng là nuôi dưỡng trong nhà giàu . Làm xin ăn ?

Tiêu Kim Sơn tin, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ tròn trịa của nàng, ánh mắt sắc bén rà soát khắp nàng. Ông để ý thấy tay nàng nhẵn nhụi, lấy một vết chai.

Tiêu Kim Sơn nhíu mày, nghiêm mặt nàng.

Thấy ông đổi sắc mặt, Tiểu Nhu Bảo lập tức hiểu, nhưng hề sợ hãi. Nàng chuẩn sẵn lý do từ , bèn vỗ vỗ cái bụng tròn, vẻ buồn bã, thở dài:

"Kỳ thực, Tiểu Bảo đây sống còn sung sướng hơn ở chỗ thúc thúc nhiều. Chỉ tiếc..."

TBC

Tiêu Kim Sơn cau mày, nàng chăm chú,"Là ? Ngươi rõ xem."

Tiểu Nhu Bảo liền giả vờ xoa mắt, nhớ đến ông Trương trong làng, nước mắt liền như hạt đậu rơi xuống từng giọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-973.html.]

"Chỉ tiếc là ruột còn, mấy ngày , căn nhà lớn trong gia đình còn kẻ chiếm đoạt. Bọn họ tàn ác vô cùng, thậm chí còn đ.á.n.h c.h.ế.t cả gia gia của . Vì , ca ca và mới lưu lạc đến đây, còn cách nào đành xin ăn..." Tiểu Nhu Bảo kể nửa thật nửa giả, giọng nghẹn ngào, nét mặt đượm vẻ bi thương.

Tiêu Kim Sơn xong, trong lòng dần dần trút bỏ nghi ngờ, khẽ thở ,"Thì , khó trách ngươi sinh phúc hậu, mà gặp cảnh ngộ như thế."

Nói xong, lòng ông dấy lên niềm thương cảm.

"Nếu ngươi chỗ nào để về, thì cứ ở chỗ bản hầu. Ngươi bằng lòng ?"

Tiểu Nhu Bảo trong lòng mừng rỡ vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ ngập ngừng, đôi mắt long lanh rưng rưng, giọng nhỏ nhẹ hỏi:

"Thật sự thể ? Vậy thì quá! Cảm ơn thúc thúc, Tiểu Bảo từ nay gia đình !"

Tiêu Kim Sơn hài lòng gật đầu,"Ừ, từ giờ nếu ngươi gì, cứ với bản hầu. Ta sẽ bảo trong thôn cho ngươi."

Nghe nhắc đến đám dân làng, lòng Tiểu Nhu Bảo trào lên nỗi tức giận. Nàng lập tức lóe lên một ý nghĩ, nhanh ch.óng triển khai kế hoạch của .

"Thúc thúc, Tiểu Bảo ăn bánh bao rau dại! Đây là món ngon nhất mà Tiểu Bảo từng ăn khi xin cơm, thể bảo trong thôn cho ?"

"Bánh bao rau dại?" Tiêu Kim Sơn ngẫm nghĩ, nhận đó chẳng qua là rau dại mọc ngoài đồng.

Nhìn Tiểu Nhu Bảo đang mút ngón tay, vẻ mặt thèm thuồng đến đáng yêu, lòng ông vốn lạnh lẽo một nữa mềm .

Rõ ràng bàn bày sẵn bao nhiêu món ngon, mà nàng chỉ ăn bánh bao nhân rau dại, xem đứa nhỏ thật sự chịu khổ nhiều. Có lẽ là do bản quá đa nghi mà thôi. Một tiểu hài t.ử như , thể gì đáng ngờ? Không đứa trẻ nào cũng lanh lợi khôn ngoan như con , sinh tinh quái.

 

Loading...