Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 960

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:59:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu lão thái thái chỉ lắc đầu: "Nhà họ Tiêu tuy nhiều kẻ nghề , nhưng rốt cuộc vẫn thể yên tâm mà giao phó."

Biên cảnh là vùng đất vàng, kẻ sẽ phất lên giàu , nhưng cũng sẽ trắng tay trở về. Tiểu Nhu Bảo ngẫm nghĩ, gật đầu, cảm nhận sự già đời của Tiêu nãi nãi trong nghề thương hải. Chỉ bà tự , mới đảm bảo xảy sơ sót.

Lúc , Tiêu lão thái thái thở dài : "Người sống đời hậu bối, nếu lo xa, ắt sẽ lo gần. Chuyện khiến hiểu rõ, nhà họ Tiêu chúng còn mạnh như nữa. Nếu lụn bại, thì nhất định mở thêm một con đường buôn bán mới."

"Cho nên, nhân lúc thể còn thể xoay xở, bằng liều thử một phen. Chỉ cần còn sống, thì chẳng gì đáng sợ!" Nói , bà mỉm đầy cương nghị.

Tiểu Nhu Bảo khâm phục dũng khí của Tiêu nãi nãi. trong lòng vẫn khó nén nổi nỗi xót xa, nên nhóc ngoan ngoãn rúc đùi bà, mặt mũi bầu bĩnh ngước lên đầy lưu luyến.

Phùng thị cũng cảm thấy hào hứng, : "Nghe ngài là hổ nữ xuất từ cửa nhà võ tướng, lúc trẻ võ nghệ chẳng thua kém bậc nam nhi. Nay tuổi xế chiều mà vẫn còn giữ chí khí , thật là đáng khâm phục!"

lúc , Phong Miêu đôi ba câu, vội vã chạy phòng.

"Nương, con cũng theo sư phụ đến chợ biên giới, học ăn buôn bán!"

Hắn chẳng cầu kiếm bao nhiêu, chỉ mong theo học thêm kinh nghiệm. Muốn buôn bán giỏi, thì những bài học thực tế giá trị nghìn vàng!

Phùng thị thoáng sửng sốt, liền gắt yêu: "Ngươi tiểu t.ử ranh con, xem đây là chuyện vui chơi gì ? Biên giới cách xa ngàn dặm, mà chợ biên giới thì hỗn tạp đủ loại !"

Phong Miêu liền thu vẻ cợt nhả, nghiêm túc : "Nương, con chỉ ham chơi . Dẫu rằng đường gian nan, nhưng ngoài trải nghiệm một phen, mở rộng tầm mắt, học bao điều thực tế, còn hơn trong lớp lý thuyết suông."

TBC

Tiêu lão thái thái thật mừng khi thể đưa theo, liền : "Đứa nhỏ đúng, nó ăn buôn bán , thì ngoài trải nghiệm một phen còn hơn gấp trăm so với học lý thuyết ở nhà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-960.html.]

"Nếu ngươi nỡ, chi bằng giao nó cho . Lần sẽ dốc lòng dạy dỗ, để hai nhà chúng đều nối nghiệp, lo lắng chuyện ai tiếp quản nữa."

Trong lòng Tiêu lão thái thái vui vẻ.

Tiểu Nhu Bảo xong, đôi mắt sáng rỡ. Ý của Tiêu nãi nãi là sẽ giao sinh ý của nhà họ Tiêu cho Ngũ ca ca trông coi ?

Nghĩ , nàng liền bò lên đùi , níu lấy tay bà mà : "Nương, để Ngũ ca ca !"

Phùng thị thở dài một tiếng. Người trong nhà mỗi đều sở trường riêng, xem Phong Miêu, cái mầm cây nhỏ , cũng đến lúc vươn cao vững vàng. Nghĩ đến tương lai của con trai, lòng bà chợt cứng rắn, đành dứt bỏ mà đồng ý.

Phong Miêu vui mừng nhảy cẫng lên, reo một tiếng đáp , vội chạy về phòng thu dọn hành lý.

Đoàn thương buôn của Tiêu gia sớm tập hợp, chuẩn sáng tinh mơ ngày mai sẽ lên đường.

Đêm đó, Khương Phong Trạch dẫn Tiêu Lan Y trở về, cả nhà quây quần trong phòng Tiểu Nhu Bảo, cùng trò chuyện, lời tiễn biệt Phong Miêu chuyến xa.

Tiểu Nhu Bảo đưa cho Phong Miêu một cuốn sách do Mục Diệc Hàn tặng."Ngũ ca ca, đây là cuốn 'Trăm Bang Toàn Thư', bên trong vẽ những đặc sản của từng bang quốc. Trên đường , nếu thấy buồn, cứ lấy xem cho vui."

Nói , nàng thò tay túi, lôi một cuốn sách nhỏ nhàu nhĩ, hớn hở : "À, còn cái nữa! Là quà của già hai cùng thím hai!"

Phong Miêu vội vàng nhận lấy quyển thư, trân quý như bảo bối. khi mở cuốn sách nhỏ , khỏi trố mắt ngạc nhiên.

 

Loading...