Phùng thị thở dài một , ôm lấy Tiểu Nhu Bảo và mỉm ,"Ngoan Bảo Nhi, nhà chúng ngày lành tháng , nhất định sẽ kéo dài mãi mãi."
Tiểu Nhu Bảo dùng sức gật đầu, mắt sáng rực.
Đã nhiều ngày nàng cung. Từ khánh yến của Phong Cảnh, Phùng thị cứ ba ngày hai lượt dẫn Tiểu Nhu Bảo tới Tiêu phủ, phần để thăm hỏi, phần để bầu bạn với Tiêu lão thái thái cho khuây khỏa.
Giờ đây, Tiêu lão thái thái giường, khó tránh khỏi cô quạnh, trong lòng chỉ mong Nhu Bảo thể đến thường xuyên hơn.
Phùng thị còn một suy tính khác. Kinh thành thiếu những lời đồn đại, bây giờ Tiêu phủ lời tiếng khắp nơi, ai cũng bàn tán xôn xao. Việc nhà Khương gia thường xuyên lui tới cũng là cách để dịu bớt lời đồn, để ngoài thấy Tiêu phủ vẫn còn coi trọng, và cũng là để giữ thể diện cho Tiêu lão thái thái.
Buổi trưa, tiếng ve kêu râm ran, mặt trời nóng bỏng treo cao đỉnh đầu. Trên đường, lũ trẻ chạy nhảy trong những bộ đồ mỏng mát, đứa còn cầm que kem đá, ăn chịu đựng cái nắng gay gắt.
Lý Thất Xảo từ cửa hàng nước về, mang theo cả một thố kem đá từ dưa hấu. Kem dưa hấu xay nhuyễn, đổ vỏ dưa trông thật mát mắt và hấp dẫn.
TBC
"Nhị tẩu xong ?" Tiểu Nhu Bảo hành lang, ngước trong nhà hỏi lớn.
Trên chiếc ghế dài, nàng béo nhỏ mặc áo hồng quần lụa xanh, dạng chữ X thoải mái. Bên cạnh nàng là một bé trai trắng trẻo mũm mĩm, hai tay nhỏ ôm chiếc quạt lá hương bồ, chăm chỉ quạt mát cho cô cô.
Tiểu Xuân Ca lớn lên ít, đôi mắt tròn xoe, rời khỏi tiểu cô cô nửa bước.
"Sư sư, mát ?" Giọng non nớt hỏi, tay quạt sức phe phẩy.
Tiểu Nhu Bảo thoải mái gật đầu, đút cho bé một miếng mứt mơ chua,"Mát lắm, Xuân Ca ngoan lắm, cô cô cho ngươi ăn ngon."
Đĩa mứt hoa quả đặt ngay bên cạnh, Tiểu Xuân Ca chỉ cần vươn tay là thể lấy , nhưng thích cô cô đút, khen sung sướng, toe toét lộ cái răng sữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-956.html.]
Lúc , Phùng thị từ trong phòng , thấy Xuân Ca hầu hạ Nhu Bảo như một "tiểu thái giám", nhịn bật .
"Xem kìa, cô cháu hai suốt ngày quấn lấy , Xuân Ca nhi chẳng mấy mà trở thành cái đuôi nhỏ của Nhu Bảo mất thôi!"
Lý Thất Xảo lau mồ hôi, bưng thố kem dưa hấu , trêu ghẹo,"Ta thấy, trong lòng Xuân ca nhi, e rằng ngay cả là ruột cũng thiết bằng tiểu cô cô."
Phùng thị chỉnh b.úi tóc, mỉm bảo,"Được , kem dưa hấu cũng xong , với ngươi mang qua Tiêu phủ , để hai đứa nhỏ ở nhà chơi cho thoải mái."
Nghe sẽ Tiêu phủ, Tiểu Nhu Bảo chịu bỏ lỡ, liền nhảy xuống ghế, xỏ đôi giày thêu nhỏ , kêu lên,"Nương, con cũng , bỏ con ."
Phùng thị đoán nàng sẽ đòi theo, liền dắt tay nàng, mỉm dịu dàng cùng cửa lên xe ngựa.
"Sư sư, dẫn Xuân ca nhi theo với!"
Tiểu Xuân ca nhi lạch bạch chạy theo, nhưng đôi chân nhỏ kịp đến hết hành lang dài bắt kịp ba . Bé , ấm ức gãi đầu, ngoan ngoãn trở về ghế hành lang, lặng lẽ chờ tiểu cô cô trở về.
Đến Tiêu phủ, Tiểu Nhu Bảo nhanh ch.óng "mượn hoa hiến Phật", nâng thố kem dưa hấu của nhị tẩu , hí hửng chạy phòng ngủ.
"Tiêu nãi nãi, mau đến ăn kem dưa hấu mát lạnh , nhị tẩu của đấy, cửa hàng nước nhà dạo bán cái chạy lắm đó!"
Tiêu lão thái thái đang nửa giường, bên cạnh là một chiếc ghế nhỏ, chất đầy sổ sách. Có vài quyển bà mở xem, nhưng vẫn còn nhiều quyển động tới.
Thấy , Tiểu Nhu Bảo liền hỏi,"Ơ? Tiêu nãi nãi xem sổ sách? Không là cần tĩnh dưỡng cho thật ?"