Thu dọn sạch sẽ đám , ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Tiêu phu nhân mắt ngấn lệ, định cảm tạ nhà họ Khương một phen, thì đúng lúc đó từ phòng bên truyền đến tiếng reo hò của ngự y.
"Mau báo công chúa! Thi châm hiệu quả, Tiêu lão thái thái tỉnh !"
Không ngờ chuyện thuận lợi như ! Tiểu Nhu Bảo mừng rỡ, vội vàng chạy về phía phòng ngủ của lão thái thái, chân chạy nhanh đến mức tóe cả lửa.
Tiêu phu nhân cũng chẳng kịp lau nước mắt, kéo theo hình suy nhược, cùng Phùng thị và chạy vội đến phòng lão thái thái.
TBC
Tiêu lão thái thái tỉnh , giường gầy rộc một vòng lớn, khuôn mặt xưa vốn điềm đạm nay lộ vẻ tiều tụy, xanh xao.
Tiểu Nhu Bảo bò lên giường, ôm c.h.ặ.t lấy lão thái thái, nức nở : "Tiêu nãi nãi, cảm thấy thế nào? Người Nhu Bảo sợ c.h.ế.t khiếp, hu hu... Nhu Bảo thể sống thiếu Tiêu nãi nãi ..."
"Ngoan Bảo Nhi, các ngươi đều tới đây?" Tiêu lão thái thái cố gắng mở mắt, quanh một lượt, dường như đoán phần nào tình hình, khẽ ,"Chắc trong phủ đại loạn , thật cảm tạ các ngươi đến giúp đỡ."
"Yên tâm , hài t.ử, Tiêu nãi nãi cả." Nàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Nhu Bảo, yếu ớt nhéo nhéo,"Ta còn nhiều món ăn vặt, nhiều chiếc vòng nhỏ xinh, và cả y phục kịp mua cho ngươi. Nếu mà sớm quá, suối vàng chắc cũng yên lòng mà nhắm mắt ."
Tiểu Nhu Bảo dụi mắt, hít một , nghẹn ngào : "Tiêu nãi nãi, nhất định khỏe , Nhu Bảo lớn lên. Sau sẽ chăm sóc cho , sẽ mua thật nhiều vòng vàng lớn, và cả y phục thật cho nữa!"
Những lời còn ngọt ngào hơn cả mật, khiến lòng Tiêu lão thái thái như ấm . Bà hài lòng bật , lộ hai chiếc răng vàng to nổi bật, vội khép miệng,"Ây da, khoe khoang một chút, nhưng thể để ngươi, tiểu quỷ mê vàng, trông thấy nhiều. Bằng ngươi chực đêm đến mà mò răng vàng của mất!"
Nghĩ đến cảnh còn răng, lão thái thái cũng thấy buồn , khiến xung quanh đều bật theo. Tiểu Nhu Bảo vốn đang , xong thì rũ rượi, còn sổ cả nước mũi, đưa tay nhỏ xíu , bộ như thật lấy hai chiếc răng vàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-953.html.]
Thấy lão thái thái vẫn thể đùa, Phùng thị và cũng yên tâm phần nào.
Lúc , một ngự y bước tới, báo tình trạng của bà.
"Vị lão phu nhân hôn mê cũng chỉ vì cơn giận công tâm, vốn dĩ gì nghiêm trọng."
"Giận công tâm? Vậy chắc nhiều lắm là hôn mê nửa ngày, nhưng Tiêu lão phu nhân mê man suốt ba, bốn ngày tỉnh?" Phùng thị thấy điều đúng.
Vị ngự y thoáng lộ vẻ khó xử, ngập ngừng : "Chỉ e là bà tỉnh, cố ý bỏ thêm d.ư.ợ.c vật gây mê nước cháo, mà liều lượng ít."
Tiểu Nhu Bảo kinh sợ phẫn nộ.
Vậy tiện nhân Tiêu hảo chỉ chịu mời đại phu, mà còn cố tình cho d.ư.ợ.c, ruột cứ hôn mê như ?!
Tiêu lão thái thái nhắm mắt , lòng bà cũng lạnh lẽo , tràn đầy thất vọng.
Quả nhiên, khi Ngô tước dẫn đến thẩm vấn, Tiêu lão gia và Phương thị gò tay, nhận hết tội . Ban đầu, hai còn đổ tội cho . Tiêu lão gia đổ là do Phương thị xúi giục , trách bà là đàn bà ác độc. Phương thị thì cũng mồm mép lợi hại, phơi bày rằng Tiêu lão gia sớm mong c.h.ế.t để dễ bề tiêu pha của cải.
Khương Phong Trạch dẫn Tiêu Lan Y ngoài, liền thấy cảnh hai kẻ đê tiện đó đang cãi kịch liệt. Hắn giận đến sôi m.á.u, bước lên mỗi cho một đạp,"Lũ lòng thối tha, còn mặt mũi đổ cho ! Trên đời loại như các ngươi!"