Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 949

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:22:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo đang chia bánh hạnh nhân với Ngũ ca, thế mà sốt ruột đến nỗi rơi cả hộp bánh, vội vàng chạy tới, suýt nữa thì ngã nhào.

"Tiêu nãi nãi thể chuyện gì! Phải mau tìm thầy t.h.u.ố.c cho nàng, cứu nãi nãi với Tiêu ca ca ngay!" Cô bé hớt hải, hai bàn tay nhỏ xinh siết c.h.ặ.t như chiếc bánh bao.

Phùng thị lập tức gọi tất cả trong nhà chuẩn , sai Trịnh ma ma triệu tập gã sai vặt trong phủ," , thời gian cấp bách, chúng Tiêu phủ ngay lập tức!"

TBC

Tiêu lão thái thái vốn thiết với nhà họ Khương, còn xem Tiểu Nhu Bảo như cháu ruột, tình nghĩa sâu nặng như , nhà họ Khương tuyệt đối thể yên mà .

Phùng thị chẳng kịp y phục, ôm lấy Tiểu Nhu Bảo, định bước nhanh ngoài. Tiểu Nhu Bảo chớp chớp mắt, nhanh ch.óng lấy bình tĩnh, né khỏi vòng tay , ,"Nương, các cứ . Đưa con về cung tranh của cha, con xin cha phái hai vị ngự y đến xem bệnh cho Tiêu nãi nãi."

"Ngự y tay nghề giỏi hơn thường dân, Tiêu lão thái thái hôn mê ba bốn ngày, đúng là cần lắm. Vẫn là Nhu Bảo nghĩ chu đáo." Phùng thị gật đầu, vội bảo Khương Phong Niên dẫn .

Tiểu Nhu Bảo kéo ống quần, nhanh như quả cầu lăn lên xe ngựa, nhưng trong lòng còn một ý nghĩ khác, kịp với .

Lúc , Khương Phong Trạch cũng tức đến điên, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, dẫn cả nhà chạy tới Tiêu phủ. Nếu Tiêu lão gia dám điều bất nhân bất nghĩa, cùng lắm sẽ cho lão nếm mùi gươm đao.

Khi đến cổng Tiêu gia, quả nhiên trùng hợp, lúc trông thấy Tiêu phu nhân kéo lôi khỏi phủ, sắp sửa giao cho bọn buôn .

Tiêu phu nhân tóc tai rối bù, mặt đầy vết bầm tím, rõ ràng là đ.á.n.h đập tàn nhẫn. Nàng gắt gao bám c.h.ặ.t cánh cửa lớn, khẩn thiết cầu xin Tiêu lão gia,"Ta ngài xưa nay chẳng ưa gì , cầu xin cũng vô ích. bà mẫu là ruột của ngài, ít nhất hãy cho mời thầy t.h.u.ố.c xem bệnh cho bà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-949.html.]

"Tiện nhân, ngươi còn định chờ lão thái bà tỉnh để cứu ngươi ?" Tiêu lão gia mặt đầy vẻ khinh bỉ, nhấc chân đá mạnh tay Tiêu phu nhân.

Những móng tay mới cắt tỉa của Tiêu phu nhân lập tức bật , m.á.u chảy ròng ròng, để vết loang lổ cánh cửa.

Tiêu lão gia lạnh lùng quát,"Người , còn mau kéo nàng ! Con đàn bà chỉ nhơ nhuốc danh dự nhà , giữ nàng chỉ tổ ô uế cái phủ !"

Phương thị bên cũng cậy thế, gật đầu hả hê, sang đám buôn , lớn,"Lão gia đúng đấy! Loại đàn bà chẳng liêm sỉ, năm xưa dám tư thông sinh con hoang, giờ đem bán kỹ viện cũng là hợp lẽ trời!"

Tiêu phu nhân trong lòng tuyệt vọng, đôi mắt từ lâu như giếng cạn, còn chút ánh sáng. Tiêu Lan Y lôi mà chịu nhục mạ, nàng run lên, bỗng dưng như sức mạnh trào dâng, lao về phía Phương thị.

"Không cho phép ngươi con như ! Nó là đứa con nhất đời, cho phép ngươi bôi nhọ nó!" Tiêu phu nhân hét lên, nước mắt trào như suối.

Phương thị - vốn mặt mày xinh - hoảng hốt lùi về , vội trốn lưng Tiêu lão gia,"Lão gia, cứu !"

Tiêu lão gia thấy thế càng nổi giận, nhấc chân định đạp lên đầu Tiêu phu nhân, mắng lớn,"Con đàn bà hổ! Còn dám động thủ với tân phu nhân của ? Ngươi đúng là hạng thấp hèn, xem dày vò đủ mà!"

Hắn dứt lời, liền hung hăng giơ chân đá Tiêu phu nhân. Ngay lúc đó, Khương Phong Trạch lao tới, túm cổ Tiêu lão gia, hất văng xuống đất.

"Không động Tiêu phu nhân!" Khương Phong Trạch trầm giọng quát, ánh mắt băng lạnh chằm chằm Tiêu lão gia và Phương thị."Và còn nữa, dám gọi Tiêu Lan Y là con hoang thêm một nữa xem!"

 

Loading...