Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 946

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:22:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợt tổng cộng mười tám xướng danh bảng, hầu hết đều mặt tại đây. Phong Cảnh cũng nhanh ch.óng nhận vài quen mặt, cùng họ trao đổi vài câu chào hỏi, trông lễ độ và trưởng thành, phần giống với các bậc trưởng bối.

nơi nào vui thì cũng kẻ buồn.

lúc , cháu nội của Bùi Lễ Bộ Thượng thư, Bùi Kim Bảo, ngang qua, liếc bảng vàng "Oa" một tiếng, òa lên.

Mọi đều ngạc nhiên .

Rất nhanh ch.óng, nhận đây là tiểu công t.ử ngày đầu tiên thi đòi bỏ cuộc vì chịu nổi sự chật chội của lều thi. Bùi Kim Bảo mới tám tuổi, tuy sớm thi rớt, nhưng khác vui mừng náo nhiệt, lòng khỏi ghen tỵ, giống như một tiểu bá vương mất đồ chơi, đến nỗi bọn gia đinh dỗ mãi .

Các học trò khác thấy thì càng thêm khinh thường.

TBC

"Lễ Bộ Thượng thư gia đình danh giá, chẳng trách mà như thế."

"Ngày thường ở nhà quen chiều chuộng, thì đừng ngoài thi gì, cả đời cứ để nhà dưỡng là ."

"Lúc đó chính đòi bỏ thi, giờ còn lóc cái gì, thấy mất mặt ?"

Người càng chế giễu, Bùi Kim Bảo càng khó chịu, lau nước mắt đến nỗi ướt hết cả tay áo.

Lúc , Phong Cảnh thấy cảnh , nhưng giống những khác, hề chê mà ngược , vẻ mặt ôn hòa, nhẹ nhàng tiến gần an ủi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-946.html.]

"Một thi đậu thì , cố gắng hơn là . Nam nhi thì nước mắt cũng nên dễ dàng rơi, cho dù buồn, cũng nên để khác thấy." Phong Cảnh rút khăn tay đưa cho bé.

Bùi Kim Bảo nhận lấy khăn, gượng gạo cúi đầu chào , thút thít : "Cảm... cảm ơn ngươi. Ta tên là Bùi Kim Bảo, dịp sẽ trả ngươi khăn ."

Khương Phong Cảnh mỉm , để tên theo bóng bé rời , mặt chút nào tỏ vẻ kiêu căng.

Hắn đạt thứ hạng cao, nhưng cũng vì thế mà kiêu ngạo. Với những đứa trẻ nhà danh gia vọng tộc như Bùi Kim Bảo, đầu tiên gặp sự khó khăn của lều thi, tuổi còn nhỏ, chịu nổi gian khổ cũng là chuyện thường tình. Không cần thiết bỏ đá xuống giếng.

Tiểu Nhu Bảo , trong đầu bất giác lóe lên suy nghĩ, như hai vì giao một thoáng. Nàng xoa xoa cằm nhỏ, thầm nghĩ: xem tiểu t.ử Bùi Kim Bảo về còn duyên phận với Tứ ca, sẽ ngày hai gặp mà thành chuyện lớn đây...

Trong lúc , khí xung quanh ngày càng náo nhiệt. Không ngừng nhận Khương gia, kéo tới chúc mừng Phong Cảnh.

Phùng thị cảm thấy ứng phó quá mệt mỏi, nhưng mất mặt gia đình, liền nhanh ch.óng bế Tiểu Nhu Bảo lên, dẫn cả nhà trở về phủ.

Vừa về đến cổng phủ, Phùng thị thở phào nhẹ nhõm, lập tức vui mừng : "Đây là chuyện vui của Phong Cảnh, nhất định ăn mừng một bữa trò! Mau, Trịnh ma ma, ngươi dẫn đầu bếp mua thêm đồ ngon phố, nhất là mua vài món đặc sản về nữa. Ngày mai chúng một bữa tiệc khánh yến thật lớn, thêm chút khí vui vẻ cho lão Tứ!"

Lý Thất Xảo lập tức xin chuẩn , hào hứng : "Vậy để cùng chợ mua đồ. Yến tiệc sẽ đích trổ tài nấu nướng, nếu may mắn mua nửa con nai rừng thì càng , coi như món chính mang ý nghĩa phúc lộc song !"

Nghe sẽ yến tiệc linh đình, Tiểu Nhu Bảo hớn hở múa tay nhảy chân, liền nghĩ ngay đến việc mời cha tới dự, để cả nhà cùng vui vẻ.

Tôn Xuân Tuyết cũng phấn khởi : "Nương, đây là chuyện vui, nhà nên tổ chức lớn một chút. Hay là phát thêm thiệp mời, mời cả những gia đình quan giao tình với chúng đến chung vui?"

 

Loading...