Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 940

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:21:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quốc sư đại nhân cũng đến !" Phùng thị dẫn cả nhà hành lễ, vội vàng mời Mục Diệc Hàn ghế chủ tọa.

Trên bàn ăn, Tiểu Nhu Bảo tâm trạng phơi phới, ôm bát cơm ăn ngon lành. Món đậu hủ đậu phộng mềm mịn, đưa miệng, nhai vài cái liền tan , thơm ngọt cả khoang miệng.

Mục Diệc Hàn đặc biệt thích món đậu hủ hạnh nhân, ăn hết non nửa đĩa, buông đũa, sang với Phùng thị và về kỳ thi tiểu khoa sắp tới.

TBC

"Chưa đến nửa tháng nữa, kỳ thi tiểu khoa sẽ bắt đầu."

"Năm nay do là kỳ thi đầu tiên theo quy chế mới, nên thêm nhiều phần phức tạp. Dù các thí sinh tài cao đến , cũng khó tránh khỏi bỡ ngỡ, nhưng đằng thử thách là cơ hội, nếu may mắn vượt qua, thì khả năng bảng vàng sẽ càng cao hơn." Mục Diệc Hàn nhàn nhạt, ánh mắt liếc qua Phong Cảnh.

Khương Phong Cảnh hiểu ý, quốc sư nể mặt nên mới hỏi thăm tình hình ôn tập của . Hắn liền khẩn trương dậy, chắp tay thi lễ, đáp: "Các môn chính đều đang chăm chỉ ôn tập. Riêng phần nghệ khảo, chọn môn hội họa và định sẽ dùng tranh liên để dự thi."

Mục Diệc Hàn gật đầu, mỉm : "Tranh liên của ngươi chắc chắn sẽ nổi bật. Còn mấy môn khác, cũng cần quá áp lực, cứ dốc hết sức ."

Mọi còn đang chuyện, thì Tiểu Nhu Bảo ăn no từ lúc nào. Nghe cha và quốc sư bàn về kỳ thi tiểu khoa, nàng thấy nhàm chán, liền nhảy xuống ghế, chạy ngoài định tìm con vẹt xám lớn để chơi đùa.

Ra đến hành lang, Tiểu Nhu Bảo liền thấy cột dán một bức tranh châm biếm Hàn Nhu Nhiên – bộ dạng thật là khôi hài đến chịu .

Nhìn thấy hình ảnh ngốc nghếch , Tiểu Nhu Bảo ôm bụng lăn lộn, xổm xuống khanh khách ngừng.

"Ha ha ha, Tứ ca đúng là giỏi vẽ thật đấy!"

quá đà, nàng phịch xuống đất, bất chợt một tiếng "rọt" – chiếc quần lụa béo tròn của nàng rách toạc một đường!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-940.html.]

Nghe tiếng "A!" vang lên ngoài cửa, Mục Diệc Hàn và Phùng thị tưởng tiểu gia hỏa , vội vàng chạy xem.

Trước mắt là cảnh tượng Tiểu Nhu Bảo đỏ bừng mặt, tay mũm mĩm che cái quần rách mà che nổi, quẫn bách vò đầu vò tai. Đường rách quần nàng khá lớn, những sợi vải tua tủa lộ , trông rõ là "chịu tải trọng" lâu lắm .

Bé con thấy che , liền trốn cây cột, giọng lí nhí: "Mọi , Nhu Bảo hổ lắm!"

Nàng xong, càng nhịn mà bật . Mục Diệc Hàn khẽ nhếch khóe miệng, cố nén : "Sợ mất mặt như thế, lúc nãy ngươi còn kêu to chúng đều chạy xem?"

Khương Phong Niên và mấy cũng vui vẻ, nhưng dám lớn, sợ giận. Phùng thị bước tới kéo bé khỏi chỗ trốn, vỗ nhẹ m.ô.n.g nàng một cái, mắng yêu: "Xem là tại ngươi ngày thường ăn quá nhiều, đến nỗi quần cũng chịu nổi nữa !"

Tôn Xuân Tuyết bảo: "Người mùa hè ăn ít , nhưng Nhu Bảo nhà chúng thì giống ai. Vừa về phủ là miệng nhỏ liền ngừng."

Tiểu Nhu Bảo bĩu môi, dậm chân hờn dỗi: "Cả nhà đều , giận lắm, Nhu Bảo bỏ nhà trốn đây!"

Nghe thế, mấy trưởng vội vàng xúm dỗ dành, ba chân bốn cẳng ôm nàng. Tiểu Nhu Bảo cục cựa tránh né, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, thèm ai.

Mãi đến khi Mục Diệc Hàn từ túi của A Lê lấy một chiếc huy chương Trạng Nguyên ánh vàng rực rỡ, mặt chạm khắc tinh xảo, giữa là một viên ngọc hòa điền lấp lánh nắng, ch.ói đến lóa mắt.

Vừa thấy , Tiểu Nhu Bảo liền quên mất chuyện hờn dỗi,"Oa!" một tiếng, nhào tới ôm lấy chiếc huy chương.

"Cha, cái to quá! Khi nào thì mua cho Nhu Bảo thế?"

Nàng ôm khư khư "chiếc bánh vàng" lòng, rạng rỡ, còn chút gì là giận dỗi ban nãy. Phùng thị trầm trồ một tiếng, véo nhẹ má mũm mĩm của nàng: "Thật đúng là trẻ con mặt trời tháng tư, hờn dỗi bao lâu thấy đồ liền tươi như hoa ."

 

Loading...