Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 938

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:21:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Ngọc hề , vẫn phấn khởi tiến lên,"Nhu Nhiên, mau thử xem, cảm nhận gì khác lạ ?"

Hàn Nhu Nhiên đáp, ánh mắt càng lúc càng điên cuồng. Bỗng nhiên, nàng đẩy mạnh Hàn Ngọc, cất tiếng khanh khách, đầu chạy như điên khỏi đại đường.

"Cái gì thế !" Cả ba còn đều ngây .

Khi họ hồn và vội đuổi theo, Hàn Nhu Nhiên chạy khỏi Hàn phủ, lao thẳng phố.

Nàng mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của qua đường, giật tung b.úi tóc, chạy điên dại, băng qua hai dặm đường.

Miệng nàng phát những tiếng "hắc hắc" ngừng, nước dãi chảy ròng xuống áo, trông chẳng khác nào một kẻ si ngốc.

Trên phố, đám nam nữ già trẻ đều trố mắt , xì xào bàn tán: "Cô nương nhà ai mà điên loạn như thế ?"

lúc đó, bụng Hàn Nhu Nhiên quặn đau, nàng nhăn nhó mặt mày, bỗng dưng... ngay giữa phố, nàng kéo quần lót, cúi xuống mặt một tên ăn mày, xin một bát cơm. Cảnh tượng khiến đều ồ lên kinh ngạc.

Kẻ thì mắt trợn tròn, kẻ thì suýt nữa ngất xỉu. Ban ngày ban mặt, một cô nương hành xử bẩn thỉu đến , quả là thói đời xuống dốc mà!

Khi Hàn Ngọc dẫn đuổi tới, vặn trông thấy nữ nhi của , đang cúi rạp bên đường! Hai mắt suýt nữa thì rớt ngoài, gào lên một tiếng: "Hàn Nhu Nhiên, ngươi điên ? Mau lăn đây cho !"

TBC

Hàn Nhu Nhiên quả thật là điên , hơn nữa là điên đến cùng cực. Một vốn bình thường, bỗng dưng như một linh hồn lạ nhập , hồn phách rối loạn, thần trí đảo điên, còn thể giống thường?

Cha con bọn họ tự chuốc lấy nghiệp báo, giờ thì chịu hậu quả mà thôi.

Lúc , phố xá, đều đổ dồn ánh mắt về phía Hàn Ngọc. Hắn gào lên một tiếng, liền khiến bao bàn tán râm ran.

"Người ... chẳng là Nhị gia của Hàn phủ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-938.html.]

"Hắn gì thế? Cô nương là con gái của ư?"

"Ngày thường cứ khoe khoang là tài nữ, còn tưởng là nhân vật cao quý lắm, hóa chỉ là một kẻ ngốc gì!"

"Hàn phủ nuôi dạy kiểu gì mà dưỡng loại như , đúng là ô uế mắt !"

Trong khoảnh khắc, dân chúng phố chỉ trỏ, mặt lộ rõ vẻ khinh miệt.

Hàn Ngọc chỉ cảm thấy trời đất cuồng, tối sầm mặt mày, ngã vật lòng lão quản gia, lẩm bẩm: "Rốt cuộc... là vì ? Sao thành thế !"

Chẳng mấy chốc, câu chuyện Hàn Nhu Nhiên mất mặt giữa phố lan khắp kinh thành. Những nhà địa vị trong thành đều đua nhạo, ai nấy đều cắt đứt giao tình với Hàn phủ, sợ rằng Hàn Nhu Nhiên sẽ đến ô uế gia phong của họ.

Hàn Kiên càng khổ sở hơn, ảnh hưởng nặng nề. Lo sợ đồng liêu chê , chỉ còn cách cáo bệnh, mấy ngày liền dám lên triều.

Còn hai vị đạo nhân , thấy chuyện trở thành rối ren, lập tức đóng cửa gặp khách nữa. Dù bọn họ cũng cảnh báo cho Hàn gia , giờ chẳng lý do gì mà họ gánh trách nhiệm.

Hàn Ngọc vì tức giận mà phát bệnh, liệt giường. Còn Hàn Nhu Nhiên, nhốt kín trong khuê phòng, ai dám thả ngoài.

Tin tức truyền đến Khương gia, khiến cả nhà Phùng thị vui mừng hả hê.

"Môn hộ bỉ ổi, còn dám mưu hại Nhu Bảo của . Bây giờ thì , Nhu Bảo dùng cách nào đó, khiến cho bọn họ hiểu thế nào là 'hại thì sẽ tự hại '!" Phùng thị trong sảnh, tay bóc lạc, bôm bốp mà mắng.

Lý Thất Xảo gật đầu đồng tình: "Mẹ đừng giận, Nhu Bảo của chúng là phúc tinh. Kẻ nào dám bày mưu tính kế hại phúc tinh, thì cho dù Nhu Bảo tay, ông trời cũng sẽ tự thu phục bọn chúng!"

Phùng thị thở phào nhẹ nhõm, : "Thôi, chuyện cũng xem như xong, lòng treo cao bấy lâu nay rốt cuộc cũng thể yên. Tối nay, bảo Nhu Bảo về nhà ăn cơm, sẽ món đậu phụ đậu phộng, lâu cả nhà cũng ăn."

 

Loading...