Thế nhưng, y phục mới tuy , nhưng khi nàng thử soi gương đồng, dù mấy chiếc cũng thể thấy , cảm giác thiếu thiếu gì đó.
Dù trong cung ngoài dân gian, chiếc gương lớn nhất cũng chỉ bằng cái chậu rửa mặt, chỉ soi cổ và n.g.ự.c, đủ để thấy hết y phục.
TBC
"Không hết ," Tiểu Nhu Bảo cầm làn váy, thở dài."Nếu một chiếc gương đồng lớn để soi thì mấy."
Giọng non nớt dứt, thì Mục Diệc Hàn như thể thấy, đúng lúc xuất hiện hành lang Long Hiên cung.
Nghe tiếng oán thở của khuê nữ, ngoắc tay hiệu cho cung nhân, lệnh mang chiếc bình phong chuẩn sẵn tiến trong điện.
Tiểu Nhu Bảo đầu , liền thấy một tấm bình phong bốn cánh vô cùng tao nhã, do Ngô Tước cùng đám hạ nhân cẩn thận đặt xuống sàn.
Bình phong từ gỗ chương, mặt khắc hoa văn hồ lô may mắn với những đường chạm rỗng tinh tế. Xung quanh viền còn nạm đầy trân châu, trông vô cùng tinh xảo.
Ngô Tước tiến lên, cung kính thưa: "Công chúa, ở các khe chạm rỗng , còn túi thảo d.ư.ợ.c. Đặt trong tẩm điện mùa hè thể xua muỗi ạ."
Tiểu Nhu Bảo mắt sáng rỡ, chạy quanh bình phong xoay hai vòng, quả nhiên ngửi thấy mùi thảo d.ư.ợ.c thơm mát.
Nàng nhào đến, nắm lấy vạt áo của phụ hoàng, tươi rói: "Cái là cho Nhu Bảo ? Cảm ơn cha!"
Mục Diệc Hàn mỉm , khóe môi khẽ nhếch lên vẻ huyền bí, chỉ bên cạnh: "Mới thế thôi, bên trong còn thứ , cần vội cảm ơn cha."
"Bên trong gì ?" Tiểu Nhu Bảo nghiêng đầu, tò mò sát .
Khi nàng ghé mắt kỹ, mới phát hiện hóa bình phong một lớp tường kép, thoạt khó mà nhận . Phải nghiêng mới thấy dấu hiệu lạ.
Mục Diệc Hàn thuận tay mở tấm bình phong đầu tiên.
Theo một tiếng "Chi lạp", đằng tấm bình phong là một tấm gương đồng cao hơn cả , bất ngờ hiện mặt Tiểu Nhu Bảo!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-928.html.]
Trong gương phản chiếu hình ảnh một tiểu cô nương xinh xắn với áo ngắn màu tím ngó sen, váy dài màu vàng nhạt, chân mang đôi giày gấm Tứ Xuyên thêu hoa, cả bộ y phục tinh xảo đều hiện lên rõ ràng.
Tiểu Nhu Bảo sững trong giây lát, lập tức vui mừng đến phát cuồng.
"A, là gương lớn! Có thể soi !"
Nàng hét lên một tiếng, chạy đến gương, kéo làn váy xoay vòng ngừng.
Xuân Mai cùng các cung nữ mỉm , nghĩ bụng: Ở khắp Nam Kỷ quốc, e rằng chỉ một chiếc gương lớn như thế .
Sự say mê cái của Tiểu Nhu Bảo thỏa mãn trọn vẹn trong khoảnh khắc . Gần như cả buổi chiều, nàng cứ dán mắt gương, lúc thì áo, lúc thì nhảy múa, vui sướng đến mức nỡ rời .
Gương đồng giấu trong bình phong, thể gấp bất cứ lúc nào, nên khi ngủ cũng cần kiêng kị gì.
Từ ngày chiếc gương , mỗi sáng sớm, Tiểu Nhu Bảo nhất định soi gương ít nhất mười lăm phút mới chịu tìm phụ hoàng để thỉnh an và dùng bữa.
Ngày tháng trôi qua thật hứng khởi, thoắt cái đầu hạ.
Đầu mùa hè, tiếng ve kêu râm ran ngớt, gió thổi mang theo nóng, như khuyến khích nhanh chân du ngoạn.
Lý Thất Xảo chuẩn từ lâu, chỉ đợi ngày nóng bức để chính thức khai trương cửa hàng nước của .
Tiểu Nhu Bảo ở trong cung chán ngấy, tin cửa hàng nước khai trương thì mừng đến nỗi lăn từ sập xuống, vội vàng sai A Lê đưa nàng khỏi cung.
"Mau mau, cổ vũ cho nhị tẩu!" Nàng giậm đôi giày thêu, hăng hái đến mức dậm chân ngừng.
A Lê thấy , lập tức sai chuẩn ngựa xe.
Sợ để lâu nữa thì trong Long Hiên cung , con béo con sẽ giậm chân đến sập cả cung mất!
Lúc , ở phố Tây ngõ Hoa Quế, tấp nập, tiếng ồn ào vang vọng khắp nơi.